Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 54: Bữa Cơm Giết Lợn Và Cái Miệng Hỗn Của Trần Dụ Xuyên
Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:36:42
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dứt lời, bầu khí nháy mắt đông cứng . Giở trò lưu manh, chuyện đồi bại là tội tày đình đấy!
Trần Dụ Xuyên khẩy: "Sao nào, giúp đối tượng của tìm mèo thì vấn đề gì ? Hai chúng quang minh chính đại tìm hiểu , lên núi thì ? Chứ cái loại nửa đêm chui ổ chăn của góa phụ như ông thì đắn lắm chắc?"
Đám đông lập tức nổ tung. Lượng thông tin trong câu của Trần Dụ Xuyên quá lớn! Sắc mặt gã đàn ông biến đổi, thẹn quá hóa giận quát: "Mày bậy bạ gì đấy? Tao tìm góa phụ lúc nào?" Ngoài miệng thì chối bay chối biến, nhưng ánh mắt gã lộ rõ vẻ chột .
Đại đội trưởng sợ Trần Dụ Xuyên bóc phốt thêm chuyện gì khác, vội vàng lên tiếng cắt ngang.
"Được , , tất cả im lặng . Xuyên Tử, chọn thịt . Thanh niên trí thức Đường ?"
"Cô đây, cháu lấy luôn phần của cô mang về. Anh Lý, cắt cho em ba cân mỡ, bốn cân thịt ba chỉ."
Lợn rừng vốn nhiều mỡ, Trần Dụ Xuyên đòi lấy ba cân mỡ là quá nhiều . Có nhận điểm bất thường: "Xuyên Tử, hai ăn chung ?"
"Vâng."
Nghe , ít tỏ vẻ ghen tị. Lại kẻ tọc mạch hỏi: "Xuyên Tử, hai kết hôn thì sính lễ đưa đúng như lời thanh niên trí thức Đường yêu cầu ?"
Câu hỏi dứt, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía Trần Dụ Xuyên. Trần Dụ Xuyên thừa bọn họ chỉ dò la xem bao nhiêu tiền. đây là chuyện nhà , liên quan quái gì đến bọn họ.
"Liên quan gì đến ông, bắt ông bỏ tiền ."
Nói xong, xách thịt thẳng về nhà.
Nga
" lên trấn một chuyến, em mua gì ?"
Đường Tô lắc đầu. Giao thịt cho Trần Hương Vân xong, liền vội vã chạy lên trấn, quên béng luôn cả việc xin phép Đại đội trưởng.
Chia thịt xong, các xã viên tiếp tục đồng việc. Đại đội trưởng lo lắng chuyện chia thịt ban nãy sẽ ảnh hưởng đến tiến độ công việc buổi chiều. Ông liền một vòng quanh các thửa ruộng để kiểm tra. Khi đến ruộng ngô, ông thấy bóng dáng Trần Dụ Xuyên . Thằng ranh là lao động chủ lực cơ mà! Đừng bảo là trốn lười biếng nhé.
"Xuyên T.ử ? Đi mất ?"
"Xuyên T.ử đồng ạ."
"Đại đội trưởng, ông bố mà còn thì chúng ."
Lại trêu chọc: "Đại đội trưởng, là ông hỏi thanh niên trí thức Đường xem? Biết cô rõ."
"Tập trung việc , cứ đùa cợt mãi."
Đường Tô việc cách đó xa. Đại đội trưởng bước về phía cô, nhớ lời trêu chọc của đám . Ông cất tiếng hỏi: "Tiểu Tô , Xuyên T.ử ? Sao thấy nó việc?"
Đường Tô ngước mắt lên: "Anh việc gấp lên trấn . Anh với bác ạ?"
Đại đội trưởng cạn lời:...
"Bác ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-54-bua-com-giet-lon-va-cai-mieng-hon-cua-tran-du-xuyen.html.]
Trần Dụ Xuyên nhanh mà về cũng nhanh. Sau giờ , ở trụ sở đại đội bắc sẵn mấy cái chảo sắt khổng lồ. Đàn ông thì chẻ củi gánh nước, phụ nữ thì rửa rau thái thịt. Mùi thịt thơm lừng bay tỏa khắp nơi, khiến đám trẻ con thèm thuồng đến mức nước dãi chảy ròng ròng.
Lúc Đường Tô cùng Trần Dụ Xuyên đến nơi thì thức ăn chín, đang chuẩn ăn cơm. Thức ăn thì ăn chung, nhưng lương thực chính thì mỗi nhà tự mang theo. Ai nấy đều rướn cổ lên, tò mò xem nhà khác ăn món chính là gì.
Trần Dụ Xuyên bê luôn cái bàn nhỏ và mấy cái ghế từ nhà . Hắn lau sạch sẽ bàn ghế, gọi Đường Tô xuống, còn kéo cả tới nhờ chăm sóc cô. Sau đó, đầu chen đám đông. Chẳng mấy chốc bưng một bát thức ăn đầy ụ.
Mấy bà thím thấy tất bật hầu hạ thì nhịn trêu: "Ái chà, đối tượng cái là khác hẳn ngay. Hận thể đút cơm tận miệng cho kìa. Mới tìm hiểu , tình cảm còn đang mặn nồng, chẳng nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa thì . Kết hôn thì còn chiều chuộng đến mức nào nữa. Xuyên Tử, đừng đội vợ lên đầu mà quên mất già đấy nhé."
"Ây da, nhiều thịt thế , Xuyên Tử, vớt hết thịt trong nồi đấy ?"
"Chà, mang theo nhiều cơm trắng thế cơ ."
Có tò mò hỏi thẳng: "Thanh niên trí thức Đường, cô trúng Xuyên T.ử ở điểm nào ?"
Câu hỏi dứt, gian xung quanh bỗng chốc yên tĩnh hẳn. Bọn họ cũng câu trả lời. Cảm nhận ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía , Đường Tô thản nhiên đáp: "Khuôn mặt!"
Đám đông thể tin nổi: "Chỉ vì khuôn mặt của thôi á?" Lý do chỉ đơn giản thôi ?
"Cái miệng của Xuyên T.ử đúng là phí phạm cả khuôn mặt trai của nó."
"Cô chứng kiến cái miệng hỗn của nó , chuyên môn chọc tức đến hộc m.á.u."
"Thanh niên trí thức Đường , hai mà cãi cô sẽ , thằng ranh chuyện chọc tức khác lắm."
"Trước nó chê bai con gái nhà họ Lưu đến mức cô tái xanh cả mặt. Bây giờ cô cứ thấy nó là lườm nguýt, tỏ thái độ mặt."
Trần Dụ Xuyên cuống lên, mấy cứ thích vạch áo cho xem lưng thế nhỉ!
"Cái miệng của thì ? câu nào chẳng là sự thật. Tương nhà cô vốn dĩ mặn chát, ăn còn tào tháo đuổi. Chuyện đó là do chính chú hai của cô rêu rao bên ngoài chứ ai."
Trần Kim Hoa bĩu môi. là mày sự thật, nhưng chẳng mấy ai thể biến sự thật thành những lời khó như mày con ạ.
Đường Tô tỏ vẻ vô cùng bình thản: "Đánh cho một trận là xong. Có thể động thủ thì việc gì cãi ."
Mấy bà thím liền sôi nổi hiến kế. Trần Dụ Xuyên định lên tiếng ngăn cản, nhưng mới mở miệng, Đường Tô phóng cho một ánh mắt sắc lẹm như d.a.o. Trần Dụ Xuyên lập tức im bặt, dám ho he nửa lời. Mấy bà thím thấy liền ồ lên. Chà, thanh niên trí thức Đường đúng là bản lĩnh trị chồng!
Từ trong đám đông, Lâm Hiểu Ngữ bước tới. Ánh mắt cô dừng Trần Dụ Xuyên, chuyển sang Đường Tô, vẻ mặt tràn ngập sự khó hiểu. Khuôn mặt của Trần Dụ Xuyên quả thực điểm nào để chê, nhưng theo cô thấy, Đường Tô là nông cạn chỉ mặt bắt hình dong. Cô thêm vài lưng bỏ .
Ăn xong, đường về nhà, Đường Tô tình cờ gặp Lâm Hiểu Ngữ. Dường như cô đang đợi Đường Tô.
"Có việc gì ?"
"Cô thực sự đang tìm hiểu ? Không ép buộc cô đấy chứ?"
"Là thật. tự nguyện, hề ép buộc ."
"Ở Thân Thành ít theo đuổi cô, kết quả cô chẳng chọn ai. Ngay cả đại thiếu gia nhà họ Mạnh cũng cửa ?"