Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 36: Lời Cảnh Cáo Của Lâm Hiểu Ngữ Và Bức Thư Gửi Tiền

Cập nhật lúc: 2026-03-13 13:13:38
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng điệu lạnh lẽo cùng sát khí như như khiến Tôn Lại T.ử khỏi khiếp sợ, đôi chân bất giác lùi về một bước.

 

Cũng mấy bà thím xung quanh giật hoảng hốt.

 

Ngoan ngoãn ơi, khí thế của cô thanh niên trí thức đùa , dọa cho Tôn Lại T.ử sợ mất mật kìa.

 

Trần Kim Hoa quát: "Cút ngay! Đừng giở trò lưu manh ở đây. Còn nữa bà bắt mày đeo giày rách diễu phố bây giờ, cái đồ hổ!"

 

Tôn Lại T.ử lập tức xám xịt bỏ .

 

Đi một lúc lâu, Tôn Lại T.ử mới phản ứng . Hắn vì cái gì sợ một con đàn bà chứ?

 

Nhớ tới dáng thon thả, khuôn mặt xinh cùng ánh mắt lạnh lùng của Đường Tô, Tôn Lại T.ử càng nghĩ càng thấy hưng phấn!

 

Dục vọng lan tràn trong đôi mắt tam giác đục ngầu.

 

Bên , Trần Kim Hoa đang an ủi Đường Tô: "Cháu gái, đừng sợ, đừng thèm để ý đến mấy cái thứ hổ đó. Có thím ở đây, bọn chúng dám !"

 

Đường Tô mấy bận tâm: "Cháu cảm ơn thím."

 

Nếu dám chuyện gì nên , thì đừng trách cô khách khí.

 

Buổi trưa, Đường Tô lấy hết thịt còn nấu.

 

Đường Tô góp thịt, nhà họ Trần góp lương thực.

 

Lúc , nhà họ Lưu cũng đang ăn cơm trưa.

 

Lưu Đức Phúc: "Mẹ, đại đội cô thanh niên trí thức họ Đường mới đến, ?"

 

Mẹ Lưu nhướng mí mắt. Chuyện Lưu Đức Phúc sáng nay chạy đồng xem nữ thanh niên trí thức bà tỏng .

 

"Sao?"

 

"Mẹ, thấy thanh niên trí thức Đường con dâu thì thế nào?"

 

"Chẳng cả."

 

"Mẹ, thế, con thấy cô thanh niên trí thức đó lắm mà."

 

Biểu cảm của bố Lưu cũng trở nên khó tả.

 

"Mày chỉ , tự đái một bãi mà soi bản ? Suốt ngày lấy một cái hình dáng t.ử tế, thanh niên trí thức thèm để mắt tới mày chắc? Người là hoa tươi, mày chỉ là bãi phân trâu thôi. Đừng là dưỡng hoa, bãi phân trâu nhà mày khi còn cháy cả hoa non chứ."

 

Hôm nay bà kỹ cô thanh niên trí thức . Bộ quần áo , chất vải là loại tầm thường.

 

Bà thương con trai thật đấy, nhưng cũng tự .

 

Lưu Đức Phúc vui: "Mẹ, thế chẳng là đang sỉ nhục !"

 

"Mày liệu hồn mà an phận cho tao. Nếu để tao mày quấn lấy cô thanh niên trí thức đó, xem tao xử lý mày thế nào."

 

Trần Kim Hoa về đến nhà liền mách lẻo với Trần Mãn Thương.

 

"Ông thấy , bao nhiêu đứa cứ vòng vèo mãi tận núi Đông, mắt đứa nào đứa nấy cứ dán c.h.ặ.t thanh niên trí thức Đường."

 

"Cái thằng Lưu Đức Phúc , mà mắt cứ trợn trừng lên. Còn cả thằng Tôn Lại T.ử nữa, mắt cứ chằm chằm n.g.ự.c với m.ô.n.g ."

 

"Mấy cái thứ hổ đó ngày thường rảnh rỗi sinh nông nổi. Chiều nay việc, ông công tác tư tưởng cho bọn chúng, siết c.h.ặ.t kỷ luật ."

 

Đại đội trưởng , sắc mặt trầm xuống: " ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-36-loi-canh-cao-cua-lam-hieu-ngu-va-buc-thu-gui-tien.html.]

 

Buổi chiều, do đại đội trưởng răn đe vì nguyên nhân nào khác, khu vực ruộng ngô của Đường Tô còn thấy bóng dáng thanh niên trai tráng nào "tình cờ" ngang qua nữa.

 

Chạng vạng tối, lúc Trần Hương Vân đang nấu cơm thì Lâm Hiểu Ngữ đến.

 

gọi Đường Tô ngoài sân, sắc mặt trầm trọng: "Thân Thành xảy chuyện gì ?"

 

Mấy ngày nhận bức điện tín của bố, bảo cô cứ đợi thêm một thời gian, sẽ sắp xếp cho cô về.

 

Bố còn gửi cho cô nhiều tiền và tem phiếu.

 

Không hiểu , cô bỗng cảm thấy hoang mang tột độ.

 

Cho đến khi thấy Đường Tô, nỗi hoang mang trong lòng cô mới biến thành sự thật. chỉ thể tìm Đường Tô để những lời .

 

từng bố khen ngợi Đường Tô nhiều. Cô hiểu Đường Tô, nhưng cô hiểu bố .

 

"Lý lịch của đủ. Chỉ cần về nông thôn một năm, bố thể giúp thăng tiến trong công việc..."

 

"Mấy ngày ông gửi cho ít tiền và tem phiếu."

 

Câu tiếp theo cô , nhưng Đường Tô vẫn hiểu ẩn ý trong lời của cô .

 

Đường Tô trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn : "Hãy chuẩn cho tình huống nhất ."

 

Sắc mặt Lâm Hiểu Ngữ lập tức biến đổi.

 

Nga

"Cảm ơn cô."

 

Từ hôm đó trở , quần áo và đồ dùng của Lâm Hiểu Ngữ bắt đầu đổi, trở nên giản dị giống hệt những thanh niên trí thức khác.

 

Dân làng đều đồn đoán gia đình thanh niên trí thức Lâm chắc chắn xảy biến cố. Có cố tình tìm cô gây khó dễ, nhưng đều đốp chát .

 

Liên tiếp mấy ngày đó chuyện gì xảy . Đường Tô ngày nào cũng thành công việc từ sớm, đó lên núi.

 

Hôm nay, Đường Tô từ núi vội vã trở về, trong gùi một con gà rừng.

 

Vừa bước sân nhỏ, cô bắt gặp vẻ mặt oán trách của Đường Vệ Đông. Cậu Đường Tô bằng ánh mắt hệt như đang một kẻ phụ tình.

 

Đường Tô hiếm khi cảm thấy chột : "Lần , nhất định sẽ dẫn ."

 

Đường Vệ Đông: "Lần , nữa chị cũng y như ."

 

Đường Tô lập tức im bặt, nhét luôn cái gùi tay .

 

Bên sân nhỏ nhà họ Trần ăn thịt mấy ngày liền.

 

Cơ bản đều là Đường Tô góp thịt, nhà họ Trần góp lương thực. Từ lúc Trần Hương Vân học vài món ăn từ Đường Tô, hiện tại Đường Tô cũng cần nấu cơm nữa.

 

Thức ăn cơ bản đều do Trần Hương Vân , Đường Vệ Đông và Trần Kiến Quân phụ trách rửa bát dọn dẹp.

 

Hôm nay, Trần Kiến Quân báo cho cô thư gửi đến trụ sở đại đội.

 

Lúc tan , Đường Tô đến trụ sở đại đội lấy thư.

 

Thư do Đường Vệ Tùng gửi đến, phong thư sờ dày.

 

Dân làng khỏi liếc , trong lòng thầm đoán chắc hẳn trong thư gửi tiền nên mới dày như .

 

"Thanh niên trí thức Đường, nhà gửi thư cho cô ?"

 

 

Loading...