Đại Lão Huyền Môn Mượn Xác Hoàn Hồn, Thiên Kim Trà Xanh Khóc Thảm - Chương 17: Ngươi 30 Chứ Đâu Phải 60

Cập nhật lúc: 2026-04-16 00:49:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An Dĩ Phong thấy phản ứng của bà nội, liền nhướng mày Tần Tang Tang, dường như đang chờ cô tiếp.

 

, cáo đỏ thế quả thực lý do, nó cứu nhà họ An.”

 

“Cô đừng úp mở nữa ? Có thể một cho xong !”

 

An Dĩ Phàm vô cùng bất mãn.

 

“Được.”

 

Thì , mạch nước ngầm gần nhà cũ đổi dòng, ngập mộ của cô con gái út nhà bà nội Lâm.

 

Ngôi mộ đó liên quan đến khí vận của thế hệ nhà họ An, nếu xử lý , nhà họ An sẽ bắt đầu suy bại từ thế hệ .

 

Bà nội Lâm theo đạo Phật, cáo đỏ thể đến gần, nên đành trộm chiếc trâm cài áo của bà, dùng linh khí trong đó và thuộc tính Thổ của đá quý để trấn áp dòng nước ngầm, tạm thời bảo vệ sự bình an cho nhà họ An.

 

Quẻ đầu tiên Tần Tang Tang bói trong livestream, Trạch Thủy Khốn, chính là chỉ việc .

 

Hơn nữa, việc trộm chiếc trâm cài áo yêu thích nhất của bà nội Lâm cũng thể khiến nhà họ An cảnh giác, nhanh ch.óng phát hiện vấn đề của ngôi mộ.

 

Tiếc là, nhà họ An mời từ về một vị đại sư hữu danh vô thực, tra xét một hồi chẳng cái gì.

 

Mấy xong, bừng tỉnh ngộ.

 

“Thì .” An Dĩ Phong mặt nóng lên, vì mấy vị đại sư đó là do mời về.

 

Anh cũng ngờ bản lĩnh của họ bằng một Tần Tang Tang.

 

Lúc An Dĩ Phong vẫn nghĩ mời kẻ l.ừ.a đ.ả.o, nghĩ rằng Tần Tang Tang bản lĩnh hơn .

 

“Tang Tang , con giúp nhà họ An một việc lớn như , bà cảm ơn con thế nào đây?”

 

Bà nội nắm lấy tay cô, mắt ngấn lệ.

 

Tần Tang Tang nhạt: “Bà nội, con nhận tiền việc, đây đều là việc nên .”

 

Lời khiến An Dĩ Phàm chút hổ, tiền ít ỏi đó bằng một phần mười tiền mời ba vị đại sư, thể gọi là tiền ?

 

Hay là, tìm cách bù thêm cho cô ?

 

An Dĩ Phong đúng lúc xen : “Cô Tần, một việc phiền hai chủ, là, mộ của cô út , cô cũng giải quyết giúp luôn nhé?”

 

Tần Tang Tang đồng ý, nhưng thể.

 

Nếu cô đồng ý, giải quyết nhanh gọn, nhà họ An cũng sẽ cảm thấy cô lợi hại đến mức nào, cũng sẽ thu nhiều tiền.

 

Xem việc khác với xem bói, giá thấp cô sẽ tay.

 

cô nghĩ một cách trung hòa: “Anh tìm chuyên xem phong thủy đến , gần đây việc bận, rảnh.”

 

“Vậy nếu khác thì ?”

 

An Dĩ Phong là tinh ranh, lập tức đoán suy nghĩ của Tần Tang Tang, thăm dò hỏi.

 

“Làm thì tính .” Tần Tang Tang trả lời kín kẽ.

 

An Dĩ Phong thấy cô trả lời thẳng, gật đầu tiếp tục chủ đề nữa.

 

Tuy nhiên, nảy sinh một chút hứng thú tìm hiểu về Tần Tang Tang.

 

Nhắc đến Tần Tang Tang, Tần Hữu Lâm gần như luôn đ.á.n.h giá là ngu như heo, tùy hứng ngang ngược.

 

Hôm nay tiếp xúc, phát hiện Tần Tang Tang giống như lời .

 

An Dĩ Phong rốt cuộc là Tần Hữu Lâm từng thực sự hiểu em gái , là Tần Tang Tang luôn giấu tài ở nhà họ Tần.

 

An Dĩ Phàm một bên hài lòng với câu trả lời của Tần Tang Tang, đá ghế của cô một cái:

 

“Chúng như , cô chuyện còn giữ ba phần, ý nghĩa ? Không thể thật một câu ?”

 

Tần Tang Tang lười để ý đến , thêm vài câu chuyện phiếm với bà nội Lâm dậy cáo từ.

 

An Dĩ Phàm hăng hái tiễn cô.

 

Nhìn bóng hai biến mất ở cổng lớn, bà nội Lâm mới hỏi An Dĩ Phong:

 

“Tiểu Phong , con xem Tang Tang còn khả năng cháu dâu của bà ?”

 

“Bà thích cô đến ?” An Dĩ Phong hỏi.

 

Bà nội là một bà lão thông thái và phóng khoáng, hiếm khi lọt mắt xanh của bà, duy chỉ Tần Tang Tang là bà đặc biệt yêu mến.

 

, đứa trẻ , từ nhỏ một luồng linh khí kỳ lạ.

 

Mặc dù mấy năm minh châu bụi phủ, ít chuyện hoang đường, nhưng khi rời khỏi nhà họ Tần, luồng linh khí đó trở về.

 

Một cô gái như , đại cơ duyên, hiếm lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-mon-muon-xac-hoan-hon-thien-kim-tra-xanh-khoc-tham/chuong-17-nguoi-30-chu-dau-phai-60.html.]

 

An Dĩ Phong kinh ngạc đ.á.n.h giá cao của bà nội đối với Tần Tang Tang, thành thật trả lời:

 

“Vậy e là cơ hội , Tiểu Phàm dường như thích cô con gái mà nhà họ Tần nhận về.”

 

Hơn nữa, cảm thấy Tần Tang Tang cũng coi trọng thằng em ngốc của .

 

Tất nhiên lời sẽ mặt bà nội.

 

“Vậy còn con thì ?” Bà nội Lâm ánh mắt xa xăm hỏi.

 

“Con gì ạ?” An Dĩ Phong phản ứng kịp.

 

“Làm vợ con đó, con cũng kết hôn mà?”

 

An Dĩ Phong hiểu , bất đắc dĩ , xua tay từ chối: “Bà nội, con 30 , cô mới 22.”

 

“Ngươi 30 chứ 60, sợ gì?”

 

Bà nội Lâm xong, vỗ vai cháu trai lớn:

 

“Con nghĩ cho kỹ , những bỏ lỡ là mất mát cả đời đấy.”

 

Nói xong, bà nội Lâm trở về phòng .

 

Để một An Dĩ Phong đó suy nghĩ.

 

Tối hôm , Tần Tang Tang đang luyện vẽ bùa thì nhận điện thoại của Hà Học Gia.

 

Anh mở miệng : “Tiểu thư, quỳ lạy cô một cái.”

 

Mộng Vân Thường

Giọng điệu vô cùng kích động.

 

Tần Tang Tang bật : “Xin nghỉ ?”

 

“Vâng , công ty cho nghỉ một tuần.”

 

“Ông chủ của viện ?”

 

“Vào .”

 

Thì , công ty con của Hãn Hải Địa Sản do Tần Hữu Lâm phụ trách tố cáo trốn thuế, cục kiểm toán sờ gáy.

 

Trưa hôm nay, tất cả máy tính, tài liệu giấy tờ của công ty đều niêm phong, của cục kiểm toán sẽ kiểm tra sổ sách, phần lớn nhân viên công ty buộc nghỉ một tuần.

 

Tần Hữu Lâm vì chuyện mà tức đến gãy chân, hiện đang viện.

 

Vốn dĩ Tần Hữu Lâm nhập viện, Hà Học Gia cũng nên ở bên cạnh chăm sóc, nhưng Tần Hữu Lâm tra nội gián, nên cho những cận bên cạnh hết.

 

Hai hẹn sáng sớm hôm lái xe về quê của Ngô Tình.

 

Sau một ngày một đêm, hơn 30 giờ liên tục di chuyển, đoàn cuối cùng cũng đến quê của Ngô Tình trưa ngày hôm – Trạm Sơn Thôn.

 

Một ngôi làng nhỏ nghèo khó ở Vân Tỉnh, gần biên giới.

 

Ngôi làng ở lưng chừng giữa hai ngọn núi liền kề, giống như một ngọn núi lớn chẻ đôi, do đó mà tên .

 

Xe đến đầu làng, Hà Học Gia bất giác rùng một cái, cả tỉnh táo hẳn.

 

“Trong núi , nhiệt độ thấp quá ?”

 

Hai vệ sĩ kiêm tài xế cùng cũng cảm giác tương tự, bất giác siết c.h.ặ.t áo khoác .

 

Theo lý mà , đầu tháng bảy ở Vân Tỉnh, nhiệt độ ban đêm thấp nhất cũng mười mấy độ, huống hồ họ còn đến buổi trưa, lạnh như ?

 

“Trong núi mà, nhiệt độ luôn đổi thất thường.”

 

Tần Tang Tang thuận miệng qua loa, sợ thật sẽ dọa họ.

 

Cả ngôi làng đều âm khí bao phủ, cảm thấy lạnh mới lạ?

 

Cô lấy ba lá Tụ Dương Phù từ trong túi, mỗi nhét một lá túi:

 

“Đeo , lát nữa sẽ lạnh nữa.”

 

Không lâu , ba cảm thấy cơ thể ấm lên.

 

Hà Học Gia nhịn giơ ngón tay cái lên:

 

“Tiểu thư, cô thật lợi hại!”

 

Anh cảm thấy Tần Tang Tang ở đây, chuyện thể giải quyết trong nháy mắt.

 

Tần Tang Tang lạc quan như , cô đám mây đen kịt bầu trời xa xa, một cảm giác lành.

 

Tình hình thể tồi tệ hơn cô tưởng.

 

 

Loading...