Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thiên Kim Thật Có Tài Sản Hàng Tỷ - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-01-01 10:41:19
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtN7YvHwi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiệu trưởng Thạch trấn an cô thêm vài câu, cuối cùng với Giang Hoài Tuyết: "Chờ bận xong đợt , khi về trường sẽ mời em ăn cơm." Sau đó mới cúp máy.

 

Cuộc gọi kết thúc, văn phòng một ai dám lên tiếng.

 

Nguyễn Như Mạn cúi mặt đó, mái tóc che khuất nửa khuôn mặt, rõ đang nghĩ gì, nhưng đường nét căng cứng ở cằm, khó để thấy cô đang gượng gạo. Những ủy viên bình thường khác càng dám thở mạnh.

 

Ngày thường họ hiếm khi thấy mặt Hiệu trưởng, thậm chí chỉ mới thấy một ở lễ khai giảng chẳng bao giờ gặp , ngờ hôm nay trực tiếp Hiệu trưởng chuyện qua điện thoại. Hơn nữa, họ đều rõ mồn một rằng ngay từ đầu cuộc gọi, Hiệu trưởng chào hỏi Giang Hoài Tuyết một cách nhiệt tình và thiết, cuối cùng còn chủ động mời cô ăn cơm.

 

Có thể khiến Hiệu trưởng đối xử như , cô gái rốt cuộc là ai?

 

Mọi mỗi một ý, âm thầm hoặc công khai mà đ.á.n.h giá Giang Hoài Tuyết.

 

Giang Hoài Tuyết dậy khỏi ghế, thuận tay đẩy nó về chỗ cũ : "Giờ thì chứ? Vị Trưởng ban Kỷ luật còn việc gì khác nữa ?"

 

Bàn tay đang tựa mặt bàn gỗ đỏ của Sài Mẫn Mẫn siết c.h.ặ.t , cô gằn giọng: "Không ."

 

Giang Hoài Tuyết cầm điện thoại định rời , nhưng khi đến cửa, Sài Mẫn Mẫn đột nhiên gọi giật .

 

"Đợi ."

 

Giang Hoài Tuyết đầu .

 

Sài Mẫn Mẫn nhịn nhịn, cuối cùng vẫn kìm mà hỏi câu: "Làm cô quen Hiệu trưởng Thạch?"

 

Hiệu trưởng Thạch là cùng thế hệ giao thiệp với bố cô , cách với đám con cháu thế gia đời thứ hai như họ là quá xa vời. Ngay cả nhiều con em gia tộc lớn còn chắc việc , Giang Hoài Tuyết bằng cách nào? Sài Mẫn Mẫn nghĩ nát óc cũng .

 

Giang Hoài Tuyết suy nghĩ một chút đáp: "Chuyện từ lâu lắm , với cô cũng , nhưng lẽ cô sẽ thôi."

 

Sài Mẫn Mẫn há miệng định gì đó nhưng thôi.

 

Nguyễn Như Mạn kéo kéo ống tay áo cô : "Mẫn Mẫn, , đừng giận. Tuy rằng ngoài mặt chút mất mặt, nhưng cũng chẳng tổn thất gì."

 

Sài Mẫn Mẫn là sĩ diện nhất, Giang Hoài Tuyết vả mặt công khai, chắc chắn sẽ ghi hận trong lòng. Quả nhiên, Sài Mẫn Mẫn lạnh lùng : " , đường còn dài lắm."

 

Lúc , những mặt ở đó vẫn hề rằng, chẳng bao lâu nữa, nhà trường sẽ ban hành văn bản chấn chỉnh tác phong ngôn hành của cán bộ Hội sinh viên, quét sạch thói quan liêu trong trường. Khoa Tài chính vốn là khoa trọng điểm nên đem gương đầu tiên, Trưởng ban và Phó ban Kỷ luật đều vì những phát ngôn và hành xử đúng mực mà bãi nhiệm, bầu chọn thế.

 

là đường còn dài, nhưng từ nay về cái "đường dài" đó chẳng còn liên quan gì đến Sài Mẫn Mẫn nữa.

 

Khi Giang Hoài Tuyết phòng học thì tiết chuyên ngành bắt đầu. Cô gõ cửa: "Thưa thầy, em xin vì đến muộn, em việc qua Ban Quản lý sinh viên ạ."

 

Thầy giáo cầm danh sách bàn lên: "Vào chỗ , em tên gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-thien-kim-that-co-tai-san-hang-ty/chuong-89.html.]

 

"Giang Hoài Tuyết ạ."

 

Đuôi lông mày thầy giáo khẽ động, ông vô thức ngẩng lên cô một cái như để ghi nhớ mặt.

 

Kết thúc tiết học, Miêu Châu Châu và Nhiếp Dự vây quanh Giang Hoài Tuyết.

 

"Bên Hội sinh viên ? Giải quyết xong ? Họ khó ?"

 

Giang Hoài Tuyết kể sơ qua quá trình. Miêu Châu Châu xong thì sằng sặc, đập bàn rầm rầm.

 

"Đệch, c.h.ế.t bà đây ! Nguyễn Như Mạn với Sài Mẫn Mẫn mà cũng ngày ! Ngày thường cứ vẻ đây, thì đụng sắt thép nhé."

 

Cả cô và Nhiếp Dự đều ý tứ, hề gặng hỏi vì Giang Hoài Tuyết quen Hiệu trưởng. Nhiếp Dự đoán thầm trong lòng chắc chắn là liên quan đến bản lĩnh huyền học của cô. Còn Miêu Châu Châu đơn giản nghĩ đó là chuyện riêng tư, bạn thì hỏi.

 

Miêu Châu Châu chán chê mới bảo: "Hoài Tuyết, , thật chúng suýt nữa là bạn cùng phòng đấy."

 

Giang Hoài Tuyết ngạc nhiên. Lúc đó cô xem kỹ danh sách phân phòng nên ngờ bạn cùng phòng hụt là Miêu Châu Châu.

 

Miêu Châu Châu tiếp: "Vì đến nên phòng ký túc hiện giờ chỉ ba , giường của vẫn để trống, chỉ để vài cuốn sách linh tinh thôi. Nếu lúc nào về ở thì cứ tự nhiên nhé, tiện lắm."

 

Giang Hoài Tuyết gật đầu: "Được."

 

Miêu Châu Châu hả hê hỏi: "Cậu kỹ sắc mặt Nguyễn Như Mạn ? Cô tức đến hộc m.á.u ?"

 

Giang Hoài Tuyết đáp: "Lúc để ý đến cô ."

 

Nhiếp Dự Miêu Châu Châu, thắc mắc: "Sao cứ nhắm Nguyễn Như Mạn thế, vạn nhất chuyện do cô thì ?"

 

Miêu Châu Châu khoanh tay n.g.ự.c, lườm một cái cháy mắt.

 

"Đám đàn ông các đúng là kém cỏi, chẳng bao giờ thấu loại đó . Cái mùi xanh của cô bay tận từ Đế Kinh sang đến sa mạc Sahara đấy hả?"

 

Miêu Châu Châu sang với Giang Hoài Tuyết: "Hoài Tuyết cứ chờ đấy, chuyện chắc chắn là do cô giở trò, nhất định sẽ tìm bằng chứng. Mình ngứa mắt cái kiểu tỏ vẻ bạch liên hoa của cô từ lâu lắm ."

 

Không do màn gọi điện trực tiếp cho Hiệu trưởng của Giang Hoài Tuyết hôm đó dằn mặt nhóm Sài Mẫn Mẫn mà những ngày đó, Ban Kỷ luật của Hội sinh viên còn bén mảng đến kiểm tra chuyên cần nữa.

 

Trong lúc đó, Mễ Bình đến tìm Giang Hoài Tuyết hai , một để tặng sữa, một để mặt trai cảm ơn.

 

"Lần ở tiệc đính hôn của Nguyễn Như Mạn, hỏi về việc khi nào trai chốt hợp đồng, bảo là hai ngày , quả nhiên là trúng phóc luôn!"

 

 

Loading...