Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thiên Kim Thật Có Tài Sản Hàng Tỷ - Chương 83

Cập nhật lúc: 2025-12-25 18:12:52
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Hoài Tuyết bật . Khi cô , vẻ rực rỡ càng thêm lấn át, khí chất thanh lãnh cũng nhạt đôi chút. Cô thản nhiên hỏi ngược : “Là dì đó thích , công t.ử nhà họ thích đây?”

 

Bà Nguyễn sững , theo bản năng sang chồng.

 

Ông Nguyễn sa sầm mặt: “Con ý gì?”

 

“Bố đang nghĩ gì thì ý của là như .”

 

“Chúng chẳng nghĩ gì cả!” Ông Nguyễn gằn giọng: "Gia giáo của con ? Trưởng bối con quen với trong giới, mà con thái độ ?”

 

Giang Hoài Tuyết như ông .

 

Ông Nguyễn chẳng chút chột nào: “Con lớn lên ở nơi nhỏ bé nên hiểu những mối quan hệ quan trọng thế nào . Con vòng tròn thượng lưu ở Đế Kinh lớn đến mức nào ? Nhà họ Nguyễn chúng chỉ là tầng lớp cùng, mới chạm rìa thôi. Bảo con quen thêm nhiều là hại con ? Chẳng đều là vì cho con ?”

 

“Vì cho ?” Giang Hoài Tuyết thong thả lặp : "Vì cho , là vì cho nhà họ Nguyễn? Biết rõ hôn ước với nhà họ Tạ mà vẫn bắt ăn cơm với công t.ử nhà họ Phong nào đó ?”

 

Bà Nguyễn ngờ cô nắm rõ tình hình như , thốt lên hỏi: “Sao con ?”

 

Giang Hoài Tuyết trả lời mà hỏi ngược : “Nguyễn , Nguyễn phu nhân, hai đang nuôi con gái, là đang nuôi "ngựa gầy"* để đem dâng tặng thế?”

 

(Ngựa gầy Dương Châu: Một thuật ngữ ám chỉ việc nuôi dạy những cô gái từ nhỏ để bán hoặc kỹ nữ cho giới nhà giàu thời xưa).

 

Lời quả thực vô cùng sắc sảo và cay nghiệt.

 

Ông Nguyễn quát lên: “Con bậy bạ gì đó?! Một cô gái thể chuyện khó như !”

 

“Nói chuyện khó vẫn còn hơn là việc khó coi.”

 

“Hoài Tuyết.” Bà Nguyễn thấy khí giữa hai bên ngày càng căng thẳng, đành hé lộ một chút sự thật: "Bố ý đó.”

 

“Hôn ước của con với nhà họ Tạ thể đổi, nhưng tình hình sức khỏe của Tạ Tam gia cho lắm.”

 

Bà Nguyễn cho rằng Giang Hoài Tuyết vẫn thực trạng của Tạ Trọng Diên nên năng uyển chuyển: “Tương lai vạn nhất chuyện ngoài ý xảy , cũng là để con thêm một đường lui.”

 

Chân mày Giang Hoài Tuyết giật nảy một cái, sự nhẫn nại của cô dành cho gia đình thực sự chạm đến giới hạn. Cô nhịn mà bật một tiếng lạnh: “Ngu xuẩn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-thien-kim-that-co-tai-san-hang-ty/chuong-83.html.]

Hai coi nhà khác là cái gì chứ? Họ hợp tác với Tạ Đức Dũng để tính kế sản nghiệp của nhà họ Tạ, hợp tác với nhà họ Tạ để tìm đường lui, giờ còn mưu toan bám víu nhà họ Phong nào đó.

 

Họ tưởng các hào môn thế gia đều là lũ ngốc cả ? Giang Hoài Tuyết thể hiểu nổi điều gì cho họ cái tự tin rằng một nhà họ Nguyễn nhỏ bé thể xoay các đại gia tộc khác như chong ch.óng trong lòng bàn tay.

 

Ông Nguyễn nổi trận lôi đình: “Giang Hoài Tuyết! Đó là thái độ con dùng để chuyện với bố ?!”

 

Giang Hoài Tuyết bình thản đáp: “Nguyễn đùa , bố sớm c.h.ế.t sạch cả .”

 

Cô đang tới đôi vợ chồng qua đời trong vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ của nguyên chủ.

 

“Cô...!” Ông Nguyễn tức đến xanh mặt, chỉ tay Giang Hoài Tuyết sang bà Nguyễn: “Bà xem, xem ! là nuôi ong tay áo, thứ sói con vô ơn!”

 

Ông trừng mắt nàng: “Cô đừng quên, là ai đón cô từ cái xóm núi đó về thành phố lớn, là ai biến cô từ một kẻ tầm thường thành thiên kim tiểu thư, là ai cho cô cuộc sống hiện tại?”

 

“Ngay cả ngôi trường cô đang học cũng là do sắp xếp! Nếu , loại chỉ nghiệp cấp ba nghỉ học như cô, cả đời cũng đừng mơ chạm chân cổng Đại học Đế Kinh, giờ chỉ xứng công nhân trong nhà máy thôi!”

 

Giang Hoài Tuyết dở dở : “Hai vị chờ một lát.”

 

Cô lên lầu về phòng , thu dọn đồ đạc xong xuôi xách vali trở phòng khách. Cô đặt một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn mặt hai , mỉm : “Không ngờ hai vội vã đòi tiền như , may mà chuẩn .”

 

“Yên tâm, ngay từ đầu ý định ăn chực ở . Tiền ăn ở, chi phí trong thời gian qua đều tính toán theo mức cao nhất. Tiền trong thẻ chỉ thừa chứ thiếu.”

 

“Còn cái danh xưng thiên kim tiểu thư gì đó, thích, cũng chẳng thấy nó giá trị gì. Hai cứ tùy ý xử lý, trao cho ai thì trao.”

 

“À đúng .” Giang Hoài Tuyết thong thả thêm: "Nguyễn , ông thực sự nghĩ rằng cứ quyên một tòa nhà là thể Đại học Đế Kinh đấy chứ? ai hứa hẹn với ông như , đây lười , nhưng nếu ông cứ nhất quyết nhận vơ công lao về thì khuyên ông nên gọi điện hỏi bên đó xem rốt cuộc trường bằng cách nào.”

 

Nói xong, cô vẫy tay, xách vali thẳng cửa thèm đầu : “Đã thanh toán xong xuôi thì việc gì đừng liên hệ với , ngại phiền phức lắm.”

 

Vợ chồng nhà họ Nguyễn một tràng của Giang Hoài Tuyết cho ngây , mãi đến khi cô khuất mới phản ứng . Chính chủ còn ở đây, họ nổi giận cũng vô ích, chỉ trân trân.

 

Bà Nguyễn lẩm bẩm: “Con bé là ý gì...”

 

Nghĩ đến lời cuối của Giang Hoài Tuyết, ông Nguyễn liền lấy điện thoại gọi một cuộc. Đó là một cán bộ cấp trung của bộ phận liên quan mà quen giới thiệu cho ông . Trong một bữa tiệc rượu say sưa, đối phương hứa sẽ giúp sắp xếp, còn hào phóng bảo chỉ cần quyên một tòa nhà là xong. Ông lập tức chuyển tiền ngay lúc đó. Sau khi thấy Giang Hoài Tuyết nhập học thuận lợi, ông cũng hỏi han gì thêm.

 

“Ồ, là Nguyễn tổng đấy !” Đối phương khách sáo vài câu sảng khoái: "Lần uống quá chén, dạo bận nên quên bẵng mất. Không Nguyễn tổng sắp xếp cho một đứa cháu trường nghề ? Sao mãi thấy tìm , hai hôm nay thu xếp xong ?”

 

Loading...