Trên giường bệnh, bố Cảnh đó, im lặng chứng kiến màn kịch nực trong phòng.
Một bên là con trai ruột, một bên là bạn nối khố cả đời. Những lời hai , ông đều lọt tai hết cả.
Lúc Cảnh Dư Hạo mới phát hiện bố tỉnh, mắt đỏ hoe nhào tới: "Bố…"
Bố Cảnh hiền từ : "Lớn tướng mà còn nhè, cho, mau lau nước mắt ."
Cảnh Dư Hạo nấc lên một tiếng: "Vâng, con ."
Bố Cảnh định vỗ vai , nhưng vẫn sức, chỉ đành rời mắt sang bạn cũ đang c.h.ế.t trân như điểm huyệt .
"Lão Lưu..."
Chú Lưu rùng một cái.
Bố Cảnh thở dài: "Những gì ông đều thấy cả . ngờ bao năm qua ông nhiều suy nghĩ như , là đủ hiểu ông."
Đôi môi chú Lưu mấp máy, gì đó nhưng thốt thành lời.
Bố Cảnh tiếp: "Chuyện hồi nhỏ đúng là với ông, ông oán cũng thôi. cứ ngỡ bấy lâu nay ông buông bỏ . Thực nếu ông bồi thường gì, cứ sớm với một tiếng."
"Giống như ông đấy, con trai cũng lớn , chẳng còn gì nuối tiếc. Ông chịu vết thương giống ông cũng , cùng ông xuống địa ngục cũng xong, gì là nỡ cả."
"Bố!" Cảnh Dư Hạo kìm mà gọi lên: "Bố cái gì chứ!"
Bố Cảnh để ý đến , chỉ chằm chằm đàn ông giữa phòng bệnh.
"Cả đời nhiều bạn bè, nhưng bạn tri kỷ chỉ ông, em nhất cũng chỉ ông. Nói câu vẻ sến súa, nhưng đến tuổi của , ngoài vợ con , thiết còn cũng chỉ em thôi."
Chú Lưu thốt lên: " tin!"
Lồng n.g.ự.c ông phập phồng dữ dội: "Nếu ông thực sự nghĩ , tại bao nhiêu năm qua ông hợp tác ăn với hết đến khác, nhưng tuyệt nhiên trực tiếp hợp tác với ? Chẳng ông sợ bám đuôi, hưởng sái ông ?!"
"Hóa ông nghĩ như ..." Bố Cảnh mệt mỏi : "Bởi vì những thể trực tiếp ăn đều là bạn bè bình thường. Còn là chí cốt thì nỡ để lợi ích sứt mẻ tình cảm."
"Lão Lưu, ông lăn lộn thương trường bao nhiêu năm qua, chẳng lẽ ông từng thấy đôi em nào cùng ăn lâu dài mà quan hệ vẫn ? Những năm nay dắt mối ăn cho ông, chẳng lẽ kiếm nhiều hơn là trực tiếp hợp tác với ?"
Bố Cảnh nhắm mắt : "Thôi, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. cứ ngỡ chúng sẽ vĩnh viễn vì lợi ích mà náo loạn đến mức thể cứu vãn, ngờ cuối cùng vẫn rơi cảnh ."
Chú Lưu như giáng một đòn chí mạng, ông lảo đảo lùi hai bước, vững mà ngã bệt xuống đất.
Giang Hoài Tuyết ngoài quan sát, cảm thấy vị Lưu thật thú vị. Trước khi bố Cảnh tỉnh , ông tỏ vẻ kiêu ngạo như thể cả thế giới đều nợ ông , nhưng khi đối diện với bố Cảnh, nhu khí của ông tan biến sạch bách, vẻ chột hiện rõ mặt, đến mức chẳng thể thốt lời bào chữa nào hồn.
Lúc xuống tay hại thì tàn độc, lấy mạng cả nhà bằng ; mà khi đối mặt trực diện liên tục thoái lui. Tình cảm con thật là phức tạp đến lạ lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-thien-kim-that-co-tai-san-hang-ty/chuong-81.html.]
Bố Cảnh đối mặt với ông thêm nữa, liền bảo Cảnh Dư Hạo: "Cho ông , từ nay về ... coi như ."
Cảnh Dư Hạo cam lòng, đ.á.n.h cho ông một trận tơi bời, nhưng thể trái ý bố, đành trừng mắt chú Lưu, gằn giọng: "Còn mau cút!"
Giang Hoài Tuyết khẽ mỉm : " thấy sức khỏe Lưu , là để tiễn ông một đoạn."
Cảnh Dư Hạo kinh ngạc cô, cô định gì.
Giang Hoài Tuyết mở cửa phòng bệnh: "Mời, Lưu ."
Chú Lưu lồm cồm bò dậy từ mặt đất, định đầu bố Cảnh một cuối nhưng khựng , cuối cùng đầu mà thẳng ngoài.
Giang Hoài Tuyết đóng c.h.ặ.t cửa phòng bệnh lưng ông , vung tay vẽ một đường vòng cung trong trung.
"Được , giờ chúng thể chuyện."
Chú Lưu cô với vẻ nghi ngại xen lẫn kinh hãi. Bản năng mách bảo ông rằng cô gái kỳ quái.
"Cô là ai? gì để với cô cả."
Ông xoay định bỏ , nhưng "uỳnh" một cái, ông đ.â.m sầm một lớp màng vô hình cứng nhắc, cứ như trong khí đột ngột mọc một tấm đệm cao su, dù mắt chẳng gì cả.
Ông kinh ngạc ôm trán. Sau khi phản ứng , lông tơ ông dựng cả lên, ông cảnh giác chằm chằm Giang Hoài Tuyết: "Cô là trong giới Huyền học?!"
Giang Hoài Tuyết khẽ: "Phản ứng nhanh đấy, xem ông từng gặp những khác trong giới ?"
Chú Lưu chối phắt: "Không ! từng gặp!"
"Ông từng gặp, "Ô Thủy Phù" của ông từ mà ?"
"Đó là vô tình nhặt , chỉ là tùy tiện thử xem thôi."
Giang Hoài Tuyết lắc đầu: "Cái miệng ông cũng cứng thật, hỏi cái gì cũng chịu nhận."
Lúc mới phòng bệnh, khi Cảnh Dư Hạo hỏi chuyện hại , ông cũng chối bay chối biến, mãi đến khi chọc giận mới lộ bộ mặt thật.
Chẳng qua hiện tại công lực của Giang Hoài Tuyết tu luyện đến nơi đến chốn, nếu cô trực tiếp dùng thuật "Sưu hồn", lục soát ký ức của ông cho nhanh gọn.
" gì để thừa nhận cả."
Toàn chú Lưu căng cứng, ông tựa lưng tường, chằm chằm Giang Hoài Tuyết, dám cử động dù chỉ một chút. Ông từng đó , trong giới Huyền học, tuổi tác thường đôi với thực lực, thiếu niên thiên tài hiếm gặp. Chiêu của Giang Hoài Tuyết trông tầm thường, nhưng ông thể dễ dàng mở miệng, ngộ nhỡ cô chỉ đang dùng pháp khí gì đó để lừa thì .
Giang Hoài Tuyết thản nhiên : "Ông cần căng thẳng thế, cũng chẳng gì ông. chỉ hỏi, hôm nay ông gì với Cảnh Dư Hạo?"
Dù thì bản chú Lưu cũng sắp chịu quả báo nặng nề, cô cần thiết khó ông thêm. Cô chỉ cảm thấy trạng thái của Cảnh Dư Hạo chiều nay chút kỳ lạ.