Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thiên Kim Thật Có Tài Sản Hàng Tỷ - Chương 80

Cập nhật lúc: 2025-12-25 18:12:49
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chú lo c.h.ế.t ?"

 

Cảnh Dư Hạo từng bước tiến gần ông .

 

"Chú lo cái gì? Lo nhà chúng c.h.ế.t đủ sạch sẽ ?"

 

Sắc mặt chú Lưu biến đổi hẳn, ông lùi : "Chú hiểu cháu đang gì cả."

 

Giang Hoài Tuyết lười biếng lên tiếng: "Này , lùi nữa là đụng đấy."

 

Chú Lưu theo bản năng đầu . Chỉ trong chớp mắt đó, Cảnh Dư Hạo lao đến mặt, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo ông .

 

"Ông còn giả vờ ?!"

 

Gân xanh trán Cảnh Dư Hạo nổi lên cuồn cuộn, hàm răng nghiến c.h.ặ.t kêu ken két.

 

" hỏi ông, nước uống nhà là ai đưa tới? Có ông ? hết sạch , ông còn định chối cãi đến bao giờ nữa?!"

 

"Ông nội và bố ông vốn là hàng xóm, bố với ông cùng lớn lên, tình như thủ túc. Bố lúc nào cũng ông là em nhất đời của ông ! Vậy mà ông đối xử với ông như thế ?!"

 

"Họ Lưu , nhà họ Cảnh chúng điểm nào với ông? Năm vợ ông đổ bệnh từ bệnh viện về, ngày nào cũng ở nhà buồn bực, chính gác việc nhà cửa chồng con, ngày ngày qua bầu bạn với bà ! Bao nhiêu năm qua ông kinh doanh lẹt đẹt, bố chỗ nào cũng chiếu cố, nâng đỡ ông, bao giờ quên ông! Chân cẳng ông , nhà cứ thấy t.h.u.ố.c thang phương pháp gì là đều để ý cho ông!"

 

Cảnh Dư Hạo liên tiếp chất vấn, lửa giận bốc lên đầu, giọng càng lúc càng lớn, đến cuối cùng gần như nghẹn ngào.

 

"Đồ lòng lang thú! Hôm nay ông hãy tự vấn lương tâm ! Nhà họ Cảnh chúng rốt cuộc với ông, để ông trăm phương ngàn kế hại cả nhà chúng như ?!"

 

Ban đầu chú Lưu còn chút sợ sệt, nhưng Cảnh Dư Hạo mắng nhiếc ngày càng gay gắt, biểu cảm mặt ông dần dần đanh . Dường như thể nhẫn nhịn nữa, ông đột nhiên đẩy mạnh Cảnh Dư Hạo .

 

"Mày mắng đủ ?"

 

Toàn ông căng cứng, rõ ràng là đang kìm nén cơn giận dữ tột độ.

 

"Cảnh Dư Hạo, mày mắng tao lòng lang thú? Chẳng lẽ bố mày lòng lang thú ? Mày thì cái quái gì!"

 

Ông liếc bố Cảnh đang giường bệnh, khoái trá : " là trời cao mắt, cuối cùng cũng đến lượt nó giường bệnh, mấy chục năm khổ sở tao chịu, cuối cùng cũng trả hết cho nó !"

 

Cảnh Dư Hạo giận dữ quát: "Ông ngậm m.á.u phun cái gì đó?!"

 

"Tao ngậm m.á.u phun ?" Chú Lưu lạnh, vỗ vỗ cái đùi tật nguyền của : "Bố mày chắc từng kể cho mày vết thương từ nhỉ? Cũng đúng thôi, nó dám kể cho mày chứ."

 

Cảnh Dư Hạo ngẩn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-xuyen-thanh-thien-kim-that-co-tai-san-hang-ty/chuong-80.html.]

 

Bố quả thực bao giờ rõ vết thương ở chân của chú Lưu là do , chỉ bảo là một t.a.i n.ạ.n hồi nhỏ. Chẳng lẽ đằng còn uẩn khúc gì khác?

 

"Năm tao bảy tuổi, tao với bố mày chơi đùa phố. Đứa trẻ nhà hàng xóm rủ chơi trốn tìm, chơi mấy ván thì đáng lẽ đến lượt bố mày tìm, kết quả nó chơi chịu. Tao vốn là chơi với nó nhất, đành nó."

 

Chú Lưu vô cảm nhắc chuyện cũ, phơi bày nó mặt .

 

"Chúng nó lấy vải đen bịt mắt tao , tất cả trốn. Tao cứ thế sờ soạn bước , chú ý giữa đường lớn. Một chiếc xe ngang qua cán nghiền lên bắp chân tao, từ đó cái chân của tao thành tật."

 

"Chuyện đáng lẽ đến lượt tao gánh chịu, tao chỉ là thế mạng, kẻ chịu tội đáng lẽ là nhà họ Cảnh các mới đúng."

 

Chú Lưu chằm chằm Cảnh Dư Hạo: "Tao gì ư? Tao chỉ khiến những chuyện đáng lẽ xảy từ mấy chục năm , bây giờ xảy một nữa mà thôi!"

 

"Từ nhiều năm , bố mày nên bỏ mạng bánh xe . Giờ nó sống tạm bợ thêm mấy chục năm, con cái cũng lớn tướng thế , gì mà thể c.h.ế.t ? Đây đều là nợ mà nhà họ Cảnh nợ tao!"

 

"Ông... ông... ông bậy!" Cảnh Dư Hạo tức đến mức môi run bần bật: "Chuyện ông thương rõ ràng là ngoài ý , liên quan gì đến bố ? Bố chỉ là đổi lượt chơi với ông, chứ ông lái xe !"

 

"Cứ cho là bố một phần trách nhiệm , thì bao nhiêu năm qua ông cũng bù đắp đủ ! Ông hận bố , tại hại cả nữa?!"

 

"Bản thương cam lòng oán trời trách đất, đổ hết trách nhiệm lên đầu khác. Nực , cái gì mà bố đáng lẽ c.h.ế.t từ mấy chục năm ? Nếu lúc đó là bố , chừng căn bản chẳng chiếc xe nào qua, đó đều là cái của ông!"

 

Cảnh Dư Hạo giận quá mất khôn: "Cái mạng của ông là đáng què!"

 

Chú Lưu những bực, ngược còn lớn: "Mày đúng, đó là mạng của tao, tao cũng cho mày , cả nhà mày c.h.ế.t sạch cũng là cái mạng của nhà họ Cảnh mày!"

 

Ông vỗ tay reo hò đầy ác ý: "Hay lắm, lắm, tao cũng chịu đủ cái vẻ bộ tịch của nhà các suốt bao năm qua ."

 

"Bố mày coi tao là em? Coi tao là em mà bao giờ thèm hợp tác với công ty tao?"

 

"Tốt với tao? Tốt với tao là lúc nào cũng nhắc nhở tao rằng tao chẳng bằng một góc của nó?"

 

"Mỗi giúp tao một việc mọn, tao như thằng cháu ngoan, mua cái sắm cái chạy đến nhà mày cảm ơn ríu rít. Nhà mày chẳng thích tao khom lưng uốn gối đó ?"

 

"Giả nhân giả nghĩa cái gì chứ!" Ông khinh bỉ: "Bao nhiêu năm qua ngoài miệng coi tao là em, thực chất trong lòng coi tao như kẻ ăn mày thôi."

 

Nghĩ đến những việc khi đến bệnh viện, ông hân hoan : "Được! Đều là mệnh cả! Từ nay về , mệnh của tao sẽ đổi, còn mệnh của nhà họ Cảnh các tận !"

 

Ông , đang định tiếp với Cảnh Dư Hạo thì dư quang chợt quét trúng một đôi mắt đang lặng lẽ quan sát .

 

Toàn ông cứng đờ, sững tại chỗ. Từng chút một, ông chậm chạp đầu , mỗi khúc xương dường như đều phát tiếng kêu răng rắc.

 

 

Loading...