Tiễn quản gia và đàn ông trung niên , Khương Hủ Hủ đóng cửa , bắt đầu bắt tay việc đổi xác cho Hệ Thống.
Cô định chú rùa cá sấu tại chỗ, đó vẽ phù ấn lên xác của Hệ Thống Ô Quy.
Theo câu nguyền chú vang lên, hai tay cô kết ấn, phong ấn xác Hệ Thống bắt đầu sáng lên từng chút một.
Thế nhưng ngay khi phong ấn chuẩn mở , linh quang đó lụi tàn từng tấc một.
Khương Hủ Hủ ngẩn , tưởng rằng do yêu lực mới thức tỉnh định thì lập tức thử thêm hai nữa.
Hệ Thống từ sự mong chờ ban đầu trở nên nôn nóng.
Mãi cho đến khi Khương Hủ Hủ dừng tay, cô mới nó với ánh mắt đầy phức tạp mà thông báo:
“Cái … lẽ do ý thức của ngươi và rùa gỗ hòa một, phong ấn … dường như giải nữa.”
Hệ Thống: …
Cô đang cái quái gì ?!!
Mặc dù Khương Hủ Hủ hứa với nó rằng sẽ nghĩ cách khác để đưa nó khỏi cơ thể con rùa vân gỗ, nhưng Hệ thống vẫn chìm trạng thái tự kỷ.
Không chỉ tự kỷ mà còn cực kỳ ấm ức!
Vì đang bận nghĩ cách đổi cơ thể cho nó, Khương Hủ Hủ vẫn trả con rùa cá sấu nhỏ về chỗ cũ.
Kết quả là con “bá vương trong giới rùa” đó mỗi thấy Hệ thống là chực chờ lao c.ắ.n.
Hệ thống suýt chút nữa, chỉ thiếu chút xíu nữa thôi là quyết định bỏ nhà .
nhanh đó, Khương Hủ Hủ cũng chẳng còn tâm trí để dỗ dành Hệ thống nữa.
Bởi vì tiệc tối chào mừng sự trở của Văn Nhân Thích Thích bắt đầu.
Bữa tiệc trang trọng hơn so với bữa tiệc của Khương Hủ Hủ ngày , khách mời vẫn là những nhân vật tên tuổi trong giới thượng lưu Hải Thành.
Chỉ khác là nếu bữa tiệc của Khương Hủ Hủ ưu tiên giới trẻ để cô nhanh ch.óng hòa nhập vòng tròn hào môn Hải Thành thì thiên về những buổi tụ họp của các vị phu nhân.
Dù Khương Hủ Hủ chút tò mò, vì theo những gì cô về sư phụ, bà hẳn là thích những buổi xã giao như thế .
điều khiến cô ngạc nhiên là Văn Nhân Thích Thích vô cùng thành thạo, ứng biến cực kỳ khéo léo.
Có khen bà: “Khương phu nhân bảo dưỡng thật đấy, trông chỉ như mới ba mươi tuổi thôi, khó khăn lắm mới về, Tổng giám đốc Khương chắc hẳn cưng chiều lắm nhỉ.”
Văn Nhân Thích Thích liền : “Phu nhân Lâm , bà chẳng đổi chút nào so với cuối gặp bà, nhận ngay lập tức.”
Người khác thăm dò: “Khương phu nhân bao năm nay ? Chúng luôn nhớ đến bà đấy.”
Văn Nhân Thích Thích tỏ vẻ cảm động: “Thật lòng, gặp nhiều bạn cũ thế cũng thấy vui.”
Thực tế là ở Dị giới, bà vẫn thường xuyên gặp những .
Thậm chí vài trong đó còn là khách hàng trọng điểm của bà nữa.
Chính vì , khi Văn Nhân Thích Thích gặp đông như thế mà chẳng hề tỏ gượng gạo, thêm nữa đây là sân nhà của bà nên bà tận hưởng khí thoải mái .
Khương Hủ Hủ cùng Văn Nhân Thích Thích chào hỏi vài vị trưởng bối tự lẻn sang một bên.
Thấy Lê Thanh Tư vẫy tay gọi, cô định bước tới, nhưng nửa đường, khóe mắt chợt thoáng thấy một vệt kim quang ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-950.html.]
Khương Hủ Hủ chút do dự vẫy tay với Lê Thanh Tư đó xoay , trực tiếp rời khỏi sảnh tiệc, bước về phía cửa chính dẫn hoa viên.
Vừa vặn thấy một khối kim quang di động đang tới.
Điều hiếm thấy là bên cạnh còn hai khác cùng.
Khương Hủ Hủ nheo mắt kỹ, mới phát hiện tới chính là Bạch Yến Thanh.
Người thừa kế tương lai của Bạch Gia, một trong bốn đại gia tộc tại Hải Thành.
Dù gia chủ Bạch Gia chính thức công nhận, nhưng với Khương Hủ Hủ, cô là thừa kế thực thụ .
“Chị Yến Thanh.”
Khương Hủ Hủ xách váy bước tới chào hỏi: “Chị tới .”
Bạch Yến Thanh từng Văn Cửu đến tặng quà trong tiệc sinh nhật của cô, nhưng rõ ràng là đại diện cho Bạch Gia tới dự.
Thấy cô chủ động gọi chị, gương mặt Bạch Yến Thanh giấu nổi sự hài lòng, cô liếc Chử Bắc Hạc bên cạnh :
“Chúng tình cờ gặp ở cổng, dáng vẻ của chắc cố ý đón nhỉ, chào hỏi cha đây.”
Nói đoạn, cô vẫy vẫy tay thản nhiên bước trong.
Để cô và Chử Bắc Hạc đối diện, Chử Bắc Hạc khẽ đưa cánh tay , giọng trầm thấp:
“Cùng thôi.”
Khương Hủ Hủ tuy thấy phô trương, nhưng vẫn do dự mà khoác lấy cánh tay .
Dù thì bây giờ họ cũng là vị hôn thê, hôn phu chính thức .
Quả nhiên, khi hai sóng đôi tiến , lập tức thu hút ánh của bao .
Đám thiếu gia tiểu thư trẻ tuổi thì trầm trồ ngạc nhiên còn các bậc trưởng bối thì nhiều phần dò xét.
Ai cũng Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc công khai mối quan hệ mạng.
vì tổ chức tiệc đính hôn chính thức nên hầu hết vẫn thực sự coi họ là vị hôn phu, hôn thê của .
Quan trọng hơn, cuộc hôn nhân giữa hai đại gia tộc Khương – Chử là chuyện quá lớn.
Trong góc phòng, khỏi cảm thấy chua chát, nhịn mà thì thầm:
“ là Khương phu nhân hưởng, xuất bình thường mà lấy ông chồng khối tài sản nghìn vạn, con trai thì ưu tú, con gái thì nổi tiếng bản lĩnh, ngay cả tương lai con rể cũng là nhân vật tầm cỡ như Chử Bắc Hạc...”
Đừng là mười năm tới, e rằng ba mươi năm tới cũng chắc ai mệnh như bà .
Liền bên cạnh hừ lạnh một tiếng:
“Số hưởng cái gì, chính bà cũng bỏ mười tám năm trời, ai mà suốt bao năm qua bà sống thế nào~”
“Chồng con đến , cách biệt bao năm như , chắc thiết .”
Hai thầm nghĩ, về thì , bây giờ thể hiện hòa thuận cũng chỉ là màu bên ngoài mà thôi.
Bà bỏ rơi con cái lâu như thế, cách xóa bỏ là xóa bỏ ngay .
Đang nghĩ ngợi, bỗng thấy lầu, Khương Oánh xách chiếc váy nhỏ bước từng bước xuống, bên cạnh còn con Hồ Phiêu Lượng chải chuốt xinh , khoác chiếc váy thú cưng cao cấp.