Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:59:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu lúc đầu gia đình chịu nuôi dạy cô t.ử tế vì tính kế, với bản lĩnh của cô bây giờ, con tin cô cách giúp Nhụy Nhụy, giúp gia đình .”

Nghe , mặt Bạch Thục Cầm tràn đầy vẻ thể tin nổi,

“Bây giờ con đang trách đấy ??

Con nhỏ đó ngay từ khi chúng định đ.á.n.h tráo mệnh cách chẳng hé răng nửa lời, đợi đến tận hôm nay mới tay, nó là đứa tâm cơ thâm trầm,

Để cho mà , nó học mấy thứ phong thủy thuật sĩ đó chính là để đối phó với nhà , con còn tưởng nó thật lòng giúp chúng ư?!”

Quan Nhụy Nhụy thế tiếp tục ủy khuất,

“Mẹ đừng nữa, đều là của con là con hại gia đình , hu hu…”

Bạch Thục Cầm thấy , vội vàng sang dỗ dành con gái.

Quan Khải Thâm vốn bực dọc, bản còn đang oan hồn đeo bám, còn tâm trí mà dỗ dành em gái, lập tức mất kiên nhẫn, bỏ thèm ngoái đầu.

Thấy thái độ đó của , Quan Nhụy Nhụy càng to hơn.

Chưa kể đến chuyện nhà họ Quan vì vấn đề phân chia hai miếng ngọc bội mà lòng ly tán.

Phía Khương Hủ Hủ, khi sắp xếp căn phòng của , cô mới nhớ tiểu linh vẫn đang lơ lửng trong nhà.

Nghĩ ngợi một chút, cô quyết định đưa nó gặp Lâm Nhuế Nhuế cuối.

Chỉ là khi xe rời khỏi Khu Biệt Thự Ngân Giang thì lập tức một chặn .

Nhìn kỹ, hóa là Bùi Viễn Trình, từng cô mỉa mai một trận tơi tả.

Lần Bùi Viễn Trình gặp t.a.i n.ạ.n xe giữa đường khi chia tay Quan Nhụy Nhụy, viện mấy ngày. Giờ tuy xuất viện nhưng tay vẫn còn treo băng.

Lúc chặn đầu xe, cộng thêm vết thương , trông cũng chút đáng thương.

“Hủ Hủ! Anh chuyện với em!”

Tài xế thấy tiếng gọi, theo bản năng đầu hỏi phía : “Đại tiểu thư, việc …”

“Không cần quan tâm , lái thẳng qua .”

Khương Hủ Hủ cảm thấy chẳng gì để với Bùi Viễn Trình, càng ý định xuống xe nhảm.

Tài xế thấy thái độ của Đại tiểu thư thì hiểu ý, mặt lạnh tanh hiệu cho bảo vệ khu biệt thự kéo khởi động xe.

Bùi Viễn Trình vùng khỏi tay bảo vệ nhưng bảo vệ ở Khu Biệt Thự Ngân Giang loại mà thứ công t.ử bột như thể thoát khỏi.

Thấy xe sắp rời , màng đến thể diện của thiếu gia Bùi gia nữa, mặc kệ tất cả mà gào thét:

“Hủ Hủ! Anh chia tay với Quan Nhụy Nhụy , em còn thế nào nữa? Hủ Hủ! Anh tin là em còn chút tình cảm nào với !

Nếu em thực sự thích , tại lúc cứ bám theo rời?!

Khương Hủ Hủ, em là chủ động quyến rũ ! Bây giờ vứt bỏ một lời nào ?! Hay là vì giờ em trở thành tiểu thư nhà họ Khương nên coi ai gì nữa?!”

Giọng nhỏ, chiếc Maybach trầm đang chuẩn rời khỏi cổng khu biệt thự khẽ dừng . Trong xe, tài xế khẽ lên tiếng,

“Chử tổng, phía hình như là xe của nhà họ Khương.”

Chử Bắc Hạc ở ghế khẽ ngước mắt, đôi đồng t.ử đen láy đạm mạc mà trầm tĩnh, ánh mắt rơi phía .

Vừa vặn thấy cảnh tượng Bùi Viễn Trình đang dây dưa.

Nghĩ đến cô nhóc nhà họ Khương, Chử Bắc Hạc biểu lộ cảm xúc, chỉ thản nhiên lên tiếng,

“Ồn ào quá, bảo bảo vệ xử lý .”

Tài xế ngạc nhiên khi ông chủ của can thiệp chuyện bao đồng, định giơ tay hiệu cho bảo vệ ở chốt canh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-93.html.]

Thế nhưng kịp lên tiếng, thấy chiếc xe của nhà họ Khương đột ngột dừng .

Tiếp đó, tài xế của Khương gia hiệu cho phía Bùi Viễn Trình.

Bảo vệ lập tức buông Bùi Viễn Trình , vội vàng chạy bước nhanh đến cửa xe.

Anh cúi gì đó với trong xe, đó, mặt trai lộ vẻ đắc ý đó lập tức chui ghế xe.

Chiếc xe phóng mất hút.

Tài xế nhà họ Chử sững sờ, cẩn thận đầu ông chủ.

Chử Bắc Hạc hiển nhiên cũng thấy cảnh tượng , đôi đồng t.ử thâm sâu u ám rõ cảm xúc, cuối cùng chỉ hóa thành một tia giễu cợt nơi đáy mắt. Chỉ trong chớp mắt, vẻ mặt khôi phục vẻ lãnh đạm.

Anh lạnh lùng hạ lệnh,

“Đi thôi.”

Ở một diễn biến khác.

Sau khi thuận lợi ghế xe nhà họ Khương, Bùi Viễn Trình sang Khương Hủ Hủ đang bên cạnh, ánh mắt nóng bỏng và thâm tình gần như hóa thành thực thể.

Khương Hủ Hủ lướt điện thoại, chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng cất lời:

“Còn dùng cái ánh mắt ghê tởm đó thì nhất đừng cần đôi mắt đó nữa.”

Bùi Viễn Trình: …

Anh cứ ngỡ cô cuối cùng cũng bộ đủ nên mới cho lên xe.

Kết quả, cô vẫn giữ nguyên thái độ đó.

Chẳng lẽ cô thực sự từng thích ?

Nghĩ đến khả năng , Bùi Viễn Trình lập tức phủ định ba trong lòng.

Không thể nào.

Nếu thích, lúc theo đuổi , đồng ý cho lên xe.

Bùi Viễn Trình vẫn cho rằng cô đang giận vì chuyện và Quan Nhụy Nhụy đính hôn.

Nghĩ đến đây, hạ giọng, dịu dàng :

“Hủ Hủ…”

Khương Hủ Hủ thấy tông giọng , cuối cùng cũng nhịn đầu :

“Không tại đây luôn bám theo ? Bây giờ sẽ dẫn xem sự thật.”

Cô thực sự còn tâm trí nào để tiếp tục dây dưa với tên cặn bã ngu ngốc nữa.

Bùi Viễn Trình dẫn xem sự thật, trong lòng tin chút nào.

Một phụ nữ theo đuổi một đàn ông, ngoài chuyện thích thì còn sự thật nào khác nữa?

Bùi Viễn Trình chỉ cho rằng cô vẫn chịu đối diện với trái tim .

Khương Hủ Hủ thấy vẻ mặt rõ ràng là tin nhưng vẫn tỏ vẻ “vì em diễn nên đây đành chiều lòng” của , cô cũng lười giải thích thêm, im lặng để tài xế lái xe tiếp.

Khi xe tiến dần đến đích, biểu cảm của Bùi Viễn Trình bắt đầu trở nên kỳ lạ.

Cho đến khi xe dừng một căn biệt thự, mới Khương Hủ Hủ, đáy mắt ẩn hiện ý trào phúng.

“Hủ Hủ, em đặc biệt cho lên xe, chỉ là đưa về nhà?”

 

Loading...