Nếu ghi âm, Lâm Nhuế Nhuế chỉ thể sống trong sự nghi ngờ và sỉ nhục nhưng mạng internet ký ức, cô vẫn thể bắt đầu từ đầu.
Đó là con đường duy nhất của cô.
đoạn ghi âm là con đường thứ hai, con đường cô thể chọn nhưng cô nên quyền lựa chọn.
Khương Hủ Hủ sẽ tự tiện nhân danh chính nghĩa để lựa chọn cô.
Cô trong cuộc, tư cách quyết định .
Đặt chiếc đèn l.ồ.ng giấy lòng bàn tay Lâm Nhuế Nhuế, Khương Hủ Hủ khuyên thêm.
Lâm Nhuế Nhuế chiếc đèn l.ồ.ng trong tay, môi vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t, rõ ràng đang rơi sự giằng xé.
Bên ngoài, Khương Tố thấy động tĩnh gì bên trong, buồn chán quanh gian nhỏ hẹp đầy mười mét vuông mắt, một nơi nhỏ như mà chứa đầy đủ loại đồ đạc.
Đang thầm tặc lưỡi kinh ngạc thì bất ngờ tiếng gõ cửa vang lên.
Khương Tố theo bản năng liếc về phía phòng ngủ, thấy bên trong yên tĩnh, dường như thấy tiếng động.
Khương Tố định gọi nhưng tiếng gõ cửa vang lên nữa, vẻ khá gấp gáp.
Khương Tố bèn thẳng cửa, tự tay mở toang cánh cửa .
“Đến đây đến đây, đừng gõ nữa!”
Cửa mở , mắt là một bạn nam mười tám, mười chín tuổi. Chàng trai quầng thâm đậm mắt, tỏa một bầu khí u ám.
Khi thấy , đôi mắt đỏ ngầu như ăn tươi nuốt sống đối phương.
Anh nghiến răng, gằn từng chữ:
“Cậu, là ai?”
Tính tiểu thiếu gia của Khương Tố trỗi dậy, hất cằm hỏi ngược : “Còn là ai?”
Chỉ thấy bạn nam chằm chằm , giọng khàn đặc và lạnh lẽo, thốt hai chữ:
“Tần Hạo.”
Khương Tố theo phản xạ hỏi Tần Hạo là ai thì ngay giây tiếp theo, gã nam sinh sải bước tiến tới, toan xông bên trong.
“ đến tìm Nhuế Nhuế!”
Khương Tố kịp đề phòng, gã chen cửa.
Khương Hủ Hủ cùng trong phòng đều thấy động tĩnh, lúc mở cửa , ngay khoảnh khắc thấy Tần Hạo, sắc mặt Lâm Mẫu lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Còn Lâm Nhuế Nhuế, vốn dĩ sắc mặt chẳng gì, giờ phút trắng bệch như tờ giấy, cả cô kiềm chế mà bắt đầu run rẩy.
Tần Hạo cửa liền trông thấy Lâm Nhuế Nhuế đang giường, đôi mắt u ám của gã dường như lập tức sáng rực lên, giọng điệu đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
“Nhuế Nhuế! Anh ngay là em vẫn còn sống mà!”
Vừa , gã nhấc chân bước nhanh về phía Lâm Nhuế Nhuế.
Lâm Mẫu nào dám để gã tiếp cận đứa con gái mới hồi phục bình thường của , bà theo bản năng chắn mặt Lâm Nhuế Nhuế.
Khương Hủ Hủ cũng đoán phận của gã nam sinh mắt, đang định tay ngăn cản.
Thì thấy một bóng nhanh hơn cả Tần Hạo, v.út một cái chắn ngay cửa phòng ngủ, giơ tay đẩy mạnh một cái, đẩy văng Tần Hạo đang toan xâm nhập trong.
“Mẹ kiếp, cút cho tao! Còn dám tiến thêm bước nữa, tin tao đ.á.n.h gãy chân mày !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-78.html.]
Thiếu niên tuy còn non nớt nhưng vẻ hung hãn trong ánh mắt hề giả trân.
Vóc dáng tuổi mười bốn bắt đầu cao lớn, thoáng qua, chẳng ngờ dáng một chỗ dựa vững chắc.
Bị đẩy bất ngờ, gương mặt Tần Hạo lập tức lộ vẻ hung ác.
Gã trừng trừng Khương Tố một nữa gằn giọng hỏi:
“Mày là ai?! Đây là chuyện giữa tao và cô !”
“Tao là ai hả? Tao là qua đường hành hiệp trượng nghĩa!”
Khương Tố thèm nghĩ ngợi mà đáp trả ngay, thấy Tần Hạo còn lao , liền giơ tay đẩy gã thêm một cái đau điếng.
“Đứng đó cho tao! Chủ nhà mời mày mà đòi xông ? Với , chị tao còn lên tiếng nhé! Chị tao cho mày qua thì mày cứ đó mà ngoan ngoãn cho tao!”
Khương Tố phen đặt vị trí vệ sĩ của chị gái, cái điệu bộ đó như thể “chị tao lệnh thì đám tụi bây cứ quỳ hết xuống cho tao”.
Tần Hạo chỉ một lòng gặp Lâm Nhuế Nhuế, nào còn tâm trí mà mấy lời nhảm nhí của .
Thấy đẩy tới đẩy lui, gã lập tức nổi quạu, chẳng chẳng rằng vung nắm đ.ấ.m định nện thẳng mặt Khương Tố.
Dù còn nhỏ tuổi nhưng Khương Tố cũng từng rèn luyện ở nhà, thấy liền theo phản xạ giơ tay định đỡ.
Chỉ là hành động chậm một nhịp, ngay lúc tưởng hôm nay chắc chắn sẽ ăn đòn thì Khương Hủ Hủ phía bỗng khẽ vẩy tay một cái.
Nắm đ.ấ.m đang lao tới của Tần Hạo cứ thế cứng đờ giữa trung.
Tần Hạo sững sờ.
Khương Tố cũng sững sờ.
vì từng trải qua trường hợp tương tự nên phản ứng nhanh hơn.
Tranh thủ hai giây ngắn ngủi đó, nhanh ch.óng chuyển từ phòng thủ sang tấn công, lao tới vặn ngược cánh tay Tần Hạo lưng đó thuận thế ấn gã xuống.
Động tác trôi chảy như nước, đến chính Khương Tố còn suýt chút nữa là vẻ “soái” của chính cho mê hoặc.
Cậu đột ngột đầu, hào hứng Khương Hủ Hủ, đôi mắt sáng rực như thể đang hỏi:
[Chị thấy em ngầu ?! Chị xem em ngầu nào?!]
Dù đoán là Khương Hủ Hủ giúp đỡ nhưng điều đó cũng chẳng ngăn sự tự hào trong lòng Khương Tố.
Tần Hạo đè nửa quỳ mặt đất, vẻ hung bạo gương mặt càng thêm sâu sắc, cả đỏ bừng như một chú sư t.ử con đang giận dữ.
Gã vùng vẫy thoát khỏi sự áp chế của Khương Tố nhưng hiểu , cả tay lẫn chân đều bủn rủn bất lực, chỉ đành mặc cho đối phương đè c.h.ặ.t.
Ngước mắt lên, qua cánh cửa phòng ngủ, gã chạm ánh của Lâm Nhuế Nhuế thì lập tức nhịn mà lên tiếng:
“Nhuế Nhuế! Anh là Tần Hạo đây! Em cứ trơ mắt họ đối xử với như ?!”
Lâm Nhuế Nhuế nắm c.h.ặ.t lấy ga trải giường, đôi mắt trừng trừng Tần Hạo ngoài cửa, cả căng cứng nhưng hề mở miệng.
Tần Hạo tiếp:
“Nhuế Nhuế, chỉ đến thăm em…
Hơn một năm qua vẫn luôn lo lắng cho em, đến tìm em nhưng nhà cứ canh chừng , họ cho gặp em…”
“Nhuế Nhuế, em là yêu em mà, vẫn luôn nhớ về em…”
Tần Hạo cứ tự thổ lộ tâm tình, nào mỗi câu mỗi chữ của gã khi lọt tai Lâm Nhuế Nhuế chẳng khác nào lời thì thầm của ác quỷ.