Dù Lộ Tuyết Khê vấp ngã nhưng cô hề lo lắng. Khương Tố vốn dĩ tính khí thất thường nhưng thuộc kiểu giận nhanh quên nhanh.
Những năm qua, việc thao túng các em nhà họ Khương giúp cô nắm rõ tính nết của họ như lòng bàn tay.
Nghĩ đến đây, cô cầm điện thoại bên cạnh lên, nhắn một tin cho Khương Tố.
[Tiểu Tố, ngủ ? Hôm nay em đến thăm chị là vẫn còn giận chị ? Hai ngày nay ở bệnh viện chị ngủ ngon chút nào, chỉ cần nghĩ đến chuyện hôm đó, lòng chị thấy buồn bã và hối hận. Chị từng gặp chuyện như thế, đến giờ nghĩ vẫn thấy sợ hãi. Hôm đó bỏ em thực sự là vì chị tìm đến cứu em... Chị bây giờ chị gì lẽ em cũng tin nhưng những lời chị đều là thật lòng. Tiểu Tố, ngày mai chị xuất viện về nhà , em đến đón chị nhé?]
Lộ Tuyết Khê gửi xong đoạn văn dài tự tay đ.á.n.h máy đó mới đón lấy cốc nước ấm Khương Trừng đưa tới, đợi Hệ thống thông báo độ hảo cảm hồi phục.
Thế nhưng cô đợi một phút, năm phút đó mười phút.
Hai cốc nước uống cạn, bên vẫn hồi âm lấy một lời, độ hảo cảm của Khương Tố mà Hệ thống hiển thị cũng chẳng hề nhúc nhích.
Biểu cảm của Lộ Tuyết Khê dần trở nên khó coi. Cô tin Khương Tố thấy tin nhắn của cô. Khương Tố vốn là một thiếu niên nghiện mạng, ngày thường điện thoại hầu như rời tay. Tại trả lời?
Thậm chí độ hảo cảm cũng biến chuyển?
Chẳng lẽ thật sự giận cô ? Tình huống hôm đó, bất cứ ai cũng sẽ đưa lựa chọn giống cô thôi.
Dù giận thì chuyện cũng qua hai ngày, giờ cô chủ động hạ xuống nước, lẽ nguôi giận mới .
Lộ Tuyết Khê cảm thấy Khương Tố thật điều.
Có lẽ do thấy biểu cảm của cô , Khương Trừng kìm sự quan tâm: “Tuyết Khê, ? Em khỏe ở ?”
Khương Trừng thẳng cô, ánh mắt đong đầy sự lo lắng và thương xót. Lộ Tuyết Khê mím môi, cố ý lộ nụ lạc lõng.
“Không gì, chỉ là hai ngày nay em nhắn tin cho Tiểu Tố, trả lời...”
Nói đoạn, cô chuyển sang vẻ lo lắng: “Em chỉ sợ ngày đó dọa sợ nên trong khỏe... Lẽ cũng nên viện quan sát hai ngày như em mới .”
Khương Trừng tin Khương Tố trả lời tin nhắn của cô, sắc mặt cũng trở nên khó coi, cảm thấy Khương Tố thật sự hiểu chuyện.
Nghĩ đến việc lúc về nhà tắm rửa nghỉ ngơi hôm nay, thấy Khương Tố tung tăng bám lấy Khương Hủ Hủ, càng thấy bất bình cho Tuyết Khê.
Tuyết Khê viện mà vẫn luôn nhớ đến ! Khương Trừng quyết định ngày mai về nhà nhất định dạy cho tên nhóc thối Khương Tố một bài học.
Nghĩ , cũng sự thật để tránh Tuyết Khê buồn lòng, chỉ an ủi cô:
“Em đừng lo, lẽ là đang mải chơi game nên thấy tin nhắn của em thôi.”
Nói , một tay thuận thế nắm nhẹ lấy bàn tay đang đặt mặt chăn của Lộ Tuyết Khê, giọng dịu dàng: “Hôm nay về nhà thấy Tiểu Tố, vẫn , em đừng suy nghĩ nhiều, mai là về nhà .”
Lộ Tuyết Khê cảm nhận bàn tay to lớn đang đặt mu bàn tay , trong lòng chút phản cảm nhưng bên ngoài vẫn nở nụ dịu dàng: “Vâng, may mà Trừng ở bên, nếu chắc em suy nghĩ lung tung mất.”
Cô rút tay , Khương Trừng dường như cũng quên mất vẫn đang nắm tay cô tự chuyện dỗ dành cô. Lộ Tuyết Khê đáp lời một cách mất tập trung, trong đầu vang lên giọng của Hệ thống.
[Ký chủ, độ hảo cảm của Khương Trừng +2, hiện đạt 92 điểm, kiến nghị ký chủ nhân cơ hội đẩy nhanh tiến độ công lược. Độ hảo cảm của mục tiêu càng cao, khí vận ký chủ rút cũng càng nhiều.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-76.html.]
Lộ Tuyết Khê lời khích lệ của Hệ thống thấy mất kiên nhẫn.
[Biết .]
Đương nhiên cô , độ hảo cảm càng cao thì rút khí vận càng nhiều. Cô cũng để độ hảo cảm của Khương Trừng tăng vọt.
Dù Khương Trừng cũng thích cô, chỉ cần cô chịu cho chút “phản hồi”, cô đảm bảo độ hảo cảm của Khương Trừng phút chốc sẽ leo lên 99 điểm.
cô thế. Dùng thể để đổi lấy độ hảo cảm là việc của những phụ nữ thấp kém. Lộ Tuyết Khê cô xưa nay luôn nguyên tắc với bản .
Ngay cả khi cần mập mờ với mà vẫn nắm bắt đối phương thì hà cớ gì dư thừa như .
Trong giới thế hệ thứ hai, Khương Trừng tuy cũng coi là ưu tú nhưng đặt cạnh Khương Hoài vẫn đủ tầm. Huống hồ còn một Chử Bắc Hạc.
Nghĩ đến phong thái của Chử Bắc Hạc cùng vị thế của trong giới, lòng Lộ Tuyết Khê khỏi rạo rực. Chỉ đàn ông như thế mới xứng đáng để cô đầu tư tình cảm thực sự.
Đặc biệt là Chử Bắc Hạc mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Người như , yêu cầu dành cho nửa chắc chắn cũng cao.
Lộ Tuyết Khê dù là vì cũng thể tùy tiện mập mờ với kẻ khác. Điều đó chỉ hạ thấp đẳng cấp của chính . Cô đang tự suy tính như thì thấy Hệ thống lạnh lùng cất lời:
[Ký chủ, xin nhắc nhở cô một câu, cô công lược Chử Bắc Hạc ba năm, đến nay độ hảo cảm của vẫn dậm chân tại chỗ ở mức 38 điểm.]
Trong đó 30 điểm là điểm ban đầu do Hệ thống cho. Nghĩa là giá trị thực tế chỉ 8 điểm, thuộc dạng điểm chỉ bằng việc dắt bà cụ qua đường.
Lộ Tuyết Khê:...
Ngươi thì ai bảo ngươi hỏng .
Một nơi khác, tại Biệt thự ven sông.
Trong căn phòng tối tăm, thiếu niên gương mặt nhợt nhạt đang dán mắt địa chỉ mà thám t.ử tư mới gửi đến. Đôi mắt u tối lộ những tia cố chấp, miệng lẩm bẩm, giọng khàn đặc:
“Nhuỵ Nhuỵ, tìm thấy em ...”
Ngày hôm .
Lộ Tuyết Khê xuất viện, Diêu Lâm đặc biệt dẫn theo Khương Oánh và Khương Hãn đến đón cô về nhà.
Khương Tố .
Không chỉ đón , còn chẳng buồn trả lời tin nhắn của cô .
Vì ở nhà chờ Lộ Tuyết Khê về, Khương Tố trực tiếp bám lấy Khương Hủ Hủ.
“Chị ngoài thể dẫn em theo ? Em chỉ theo thôi, nhất định phiền chị !”
“Không .” Khương Hủ Hủ từ chối chút nể nang.