Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:57:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài việc phối hợp ăn uống, nghỉ ngơi cơ bản, cô còn phản hồi với bất kỳ ai, mỗi ngày cứ lặng lẽ đó, tựa như một con b.úp bê vô hồn.

Lâm Mẫu cảm thấy là do hại con gái, bà dứt khoát thủ tục bảo lưu học tập cho cô. Để chữa bệnh cho con, bà tiêu tán sạch sẽ tiền tiết kiệm trong nhà nhưng vẫn công dã tràng.

Vì chăm sóc con gái, công việc của Lâm Mẫu cũng trục trặc, bà buộc đơn từ chức.

Sau đó, Tần Hạo tìm đến tận cửa, bà mới chính là kẻ đầu sỏ khiến con gái nông nỗi , thậm chí những bình luận ác ý đều là do nhà họ Tần bỏ tiền thuê thủy quân để giúp Tần Hạo thoát khỏi dư luận.

Mà Tần Hạo, dù rõ nhà những gì, sự việc còn giả nhân giả nghĩa đến tận nơi đề nghị “bồi thường”.

Lâm Mẫu hận thấu xương Tần Hạo, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t ngay tại chỗ.

thể, vì một khi bà tù sẽ còn ai chăm sóc Nhuế Nhuế nữa.

Có thể bà yếu đuối, nhu nhược cũng , cuối cùng Lâm Mẫu chọn cách chuyển , trốn chạy khỏi Tần Hạo và nhà họ Tần.

Thế nhưng mỗi như , nhà họ Tần vẫn luôn tìm họ, Tần Hạo mỗi khi xuất hiện, nhà họ Tần đến tận nơi đe dọa.

Lâm Mẫu chỉ đành đưa con gái chuyển nhà nữa.

“Để Nhuế Nhuế những ngày yên , thậm chí tuyên bố với bên ngoài là con bé c.h.ế.t.”

Lâm Mẫu Khương Hủ Hủ, trong đôi mắt còn tìm thấy lấy một tia sáng hy vọng.

“Bây giờ mạng sớm quên mất một tên Nhuế Nhuế, cũng bất cứ ai con bé còn sống đó đến quấy rầy nó nữa…

Nhuế Nhuế vẫn còn sống nhưng nếu cô giúp nó bằng cách lợi dụng internet, cần, thực sự cần nữa …”

Những nỗi đau đớn của cuộc đời, sự tuyệt vọng và mù mịt về tương lai vắt kiệt những giọt nước mắt cuối cùng của bà nhưng chỉ cần giọng của bà, cũng cảm nhận nỗi đau và sự hối hận tột cùng trong lòng.

Khương Hủ Hủ hiếm khi chủ động vươn tay, nắm lấy tay Lâm Mẫu.

“Yên tâm, giúp là giúp cô khôi phục thần trí.”

Lâm Mẫu lắc đầu: “Vô ích thôi, nhiều bệnh viện thể chữa khỏi , quen .”

Cứ coi như con gái bà mắc chứng Alzheimer từ sớm .

Bà vẫn luôn thể chăm sóc con bé thật .

Khương Hủ Hủ thấy bà tin cũng thêm gì nữa, tùy ý tung một lá Hoàng Phù.

Lâm Mẫu chỉ thấy lá Hoàng Phù đó tự động bay lên, cứ thế lơ lửng ngay phía đỉnh đầu của con gái bà.

Điều khiến bà kinh ngạc hơn cả chính là đứa con gái vốn dĩ bất kỳ phản ứng nào với thế giới bên ngoài, lúc như thu hút từ từ ngẩng đầu lên chỗ lá Hoàng Phù.

Đồng t.ử Lâm Mẫu khẽ rung động, thể tin nổi mà về phía Khương Hủ Hủ.

Khương Hủ Hủ chỉ :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-66.html.]

“Lý do cô vô tri vô giác là vì một phách của cô giam cầm sân thượng của tòa nhà giảng dạy bỏ hoang. tình cờ phát hiện phách đó nên mới men theo khí tức mà tìm đến đây.”

Vừa , cô lấy từ trong ba lô một chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ xếp bằng giấy bùa. Chiếc đèn rỗng tuếch, rõ ràng bên trong chẳng gì, thấp thoáng tỏa những đốm sáng nhàn nhạt.

:

“Nếu cô tin , sẽ thử dẫn phách trở về cơ thể của cô .”

Lâm Mẫu lá Hoàng Phù đang lơ lửng trung chiếc đèn l.ồ.ng giấy trong tay Khương Hủ Hủ, đến lúc còn lý do gì để tin nữa chứ? Bà đỏ hoe mắt, gật đầu lia lịa:

tin! tin cô, tiểu đại sư, cô hãy cứu Nhuế Nhuế, cứu lấy con gái .”

Nhận sự ủy thác, Khương Hủ Hủ mới gật đầu.

Cô lấy chiếc b.út chu sa nhỏ từ trong ba lô, tiến sát đến bên giường, dùng b.út vẽ nhanh một lá Dẫn Hồn Phù ngay giữa ấn đường của Lâm Nhuế Nhuế.

Giây tiếp theo, Lâm Mẫu thấy Khương Hủ Hủ đặt chiếc đèn l.ồ.ng giấy nhỏ lòng bàn tay , miệng khẽ niệm:

“Thiên đạo thanh minh, địa đạo an ninh, nhân đạo hư tĩnh, tam hồn tụ phách, phụng sắc lệnh, phách quy.”

Theo hai chữ cuối cùng dứt, chỉ thấy lá Hoàng Phù đang lơ lửng đỉnh đầu nhanh ch.óng bao bọc lấy chiếc đèn l.ồ.ng giấy bên trong.

Cùng lúc đó, tại ấn đường của Lâm Nhuế Nhuế như một sợi chỉ đỏ nối liền với chiếc đèn l.ồ.ng bọc kín bởi lá bùa.

Lâm Mẫu kinh ngạc thấy, trong chiếc đèn l.ồ.ng một đốm huỳnh quang men theo sợi chỉ đỏ, từng chút từng chút một hướng về phía ấn đường của Lâm Nhuế Nhuế.

Đoán đốm huỳnh quang đó chính là một phách mất của con gái, Lâm Mẫu lập tức nín thở, sợ rằng thở của mạnh một chút sẽ khiến phách của con sợ hãi mà bỏ chạy…

Khi thấy đốm huỳnh quang bò đến vị trí ấn đường, ngay khoảnh khắc nó sắp sửa chìm trong,

Đột nhiên, bên tai Lâm Mẫu vang lên một tiếng thét ch.ói tai như tiếng trẻ sơ sinh khiến tai bà đau nhói.

Giây tiếp theo, đốm huỳnh quang vốn sắp chìm ấn đường của con gái như một thế lực nào đó kéo giật , nó kéo mạnh trở về phía chiếc đèn l.ồ.ng giấy đang bao bọc bởi lá bùa vàng!

“Á...” Lâm Mẫu nhịn thốt lên một tiếng, đáy mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn.

Khương Hủ Hủ sắc mặt đổi, ba lá Hoàng Phù trong tay phóng v.út , dứt khoát bao bọc lấy chiếc đèn l.ồ.ng giấy. Luồng huỳnh quang đang kéo căng cuối cùng cũng dừng giữa trung.

Khương Hủ Hủ còn kịp thở dốc thấy những lá Hoàng Phù đang bao bọc chiếc đèn l.ồ.ng giấy bắt đầu hóa thành tro đen từng chút một.

Đôi mày cô chợt nhíu c.h.ặ.t thêm ba lá Hoàng Phù nữa bay , bao phủ lấy nó.

Đồng thời, cô dùng hai ngón tay vạch một đường, tựa như đang kẹp lấy luồng sáng đó từ hư , nhanh ch.óng dẫn nó theo sợi chỉ đỏ truyền thẳng giữa mày Lâm Nhuế Nhuế.

Ngay khoảnh khắc luồng sáng tan trong, sợi chỉ đỏ kết nối với chiếc đèn l.ồ.ng giấy nơi hư bỗng chốc tan biến. lúc , chiếc đèn l.ồ.ng giấy sáu lá Hoàng Phù bọc kín bắt đầu lắc lư dữ dội.

Lâm Mẫu sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, thậm chí chẳng còn tâm trí xem con gái .

 

Loading...