Tuy nhiên, bảy đang bất tỉnh mắt, cũng còn tâm trí để truy cứu thêm nữa.
Người là .
Rất nhanh đó, xe cấp cứu đến nơi, đưa bảy sân thượng cùng với Xuân Xuân đang ở lầu đến bệnh viện.
Nghe tin Lộ Tuyết Khê gặp chuyện, Khương Hãn và Khương Trừng đều vội vã chạy đến.
Khi kể sự việc thấy Lộ Tuyết Khê vẫn còn hôn mê trong khi Khương Tố chẳng hề hấn gì, họ lập tức kìm mà lớn tiếng quở trách:
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy hả?! Đi cùng Tuyết Khê mà bảo vệ cho con bé ?”
“Tuyết Khê ngày thường cưng chiều như , cũng chút lương tâm chứ, để con bé xảy chuyện. Lát nữa bà nội về xem giải thích thế nào với bà.”
Khương Tố vốn định kể cho hai họ về khoảnh khắc thót tim hồi hộp mà trải qua hôm nay nhưng đột nhiên mắng té tát mặt, tức đến mức đỏ cả mặt:
“Mấy thì cái gì hả?!”
“Sao mấy là em bảo vệ chị ?!”
“Sao mấy hỏi xem lúc đó...”
Khương Tố dù cũng còn trẻ, trách mắng vô cớ như , tức giận tủi nhưng cuối cùng cũng thêm lời nào nữa, chỉ đầu chạy trong sự ấm ức.
Khương Hãn và Khương Trừng cho rằng Khương Tố sai mà dám nhận nên cũng chẳng thèm đoái hoài đến .
Khương Hủ Hủ chuyện trong phòng bệnh, cô xem qua vài phòng bệnh khác, tiện tay xóa sạch những tàn dư âm khí còn sót họ.
Vừa thấy Khương Tố tức tối xông từ phòng bệnh, ngoắt lối cầu thang bộ.
Trong cầu thang thoát hiểm, Khương Tố tức đến mức dùng mu bàn tay quệt mạnh nước mắt.
Cậu là kẻ tiểu thư bột giặt gì mà vài câu chịu nổi, chỉ cảm thấy tủi khó chịu.
Lúc đó, dù nhất thời xung động đồng ý trong tòa nhà thi đấu nhưng vẫn luôn để ý xung quanh.
Khi những sợi tơ tằm đột ngột xuất hiện, cả nhóm bọn họ đều kịp phản ứng.
Nhìn thấy cuốn , phản ứng đầu tiên của là kéo Lộ Tuyết Khê bỏ chạy, thậm chí ngay cả khi những sợi tơ tằm đó sắp cuốn Lộ Tuyết Khê, cũng lao đến chắn cho cô .
Kết quả là... khoảnh khắc thấy hai chân cuốn c.h.ặ.t, Lộ Tuyết Khê hất tay bỏ chạy.
Ngược , chính Xuân Xuân mới là lao đến cứu , kết quả là cả hai đều trói c.h.ặ.t.
Sau đó thoát khỏi đống tơ tằm đó như thế nào?
Cậu nhớ lúc đó, gan bàn chân đột nhiên như bỏng một cái, ngay đó những sợi tơ vốn đang quấn lấy đột nhiên đứt đoạn, liền nhân cơ hội bế Xuân Xuân đang cuốn thành kén bỏ chạy...
Tình thế lúc đó quá nguy cấp nên kịp nghĩ nhiều, bây giờ ngẫm , Khương Tố lập tức cởi giày kiểm tra.
Kết quả là thấy miếng lót giày một lớp tro đen, rõ ràng là dấu vết của thứ gì đó đốt cháy, kỹ hơn nữa, ở góc còn một mảnh giấy vàng nhỏ.
Khoảnh khắc thấy mảnh giấy vàng đó, Khương Tố theo bản năng nhớ đến những tờ Hoàng Phù mà Khương Hủ Hủ dùng, trong lòng bỗng như hiểu điều gì đó.
Hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Hóa , ngay từ đầu Khương Hủ Hủ cứu.
Cô rõ ràng nhắc nhở nhưng nhất quyết , khăng khăng cùng Lộ Tuyết Khê, kết quả là cô những giận mà còn lén lút nhét Hoàng Phù lót giày để bảo vệ .
Nghĩ đến đây, Khương Tố kìm mà to hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-63.html.]
là vì cảm động.
Không chỉ cảm động mà còn là tự trách.
Trước đây đối xử với chị tệ như còn hùa cùng hai tên ngốc Khương Hãn ép chị rời khỏi nhà, mà chị vẫn sẵn lòng giúp ...
“Hu hu hu...”
Đang , phía đột nhiên truyền đến tiếng động của cánh cửa đẩy , Khương Tố giật b.ắ.n , lập tức nín bặt.
Quay đầu , ngờ là Khương Hủ Hủ.
Cậu trợn tròn mắt kinh ngạc, nhất thời quên mất mới . Gen nhà họ Khương vốn dĩ tệ, Khương Tố nét của một thiếu niên mỹ nam, giờ phút mắt đỏ hoe, ngay cả hàng mi cũng vương những hạt nước mắt.
Thoạt vài phần vẻ mong manh, yếu đuối.
Khương Hủ Hủ khẽ nhướng mày.
Mặt Khương Tố lập tức đỏ bừng.
Vừa hổ ngượng ngùng: “Chị đến đây gì?”
Lời khỏi miệng, giật nhận giọng điệu của vẻ gắt gỏng thì lập tức lập tức hạ giọng:
“Em chị đến đây, ý em là nếu chị đến đây hít thở khí thì em, em nhường chỗ cho chị.”
Từng chứng kiến năng lực của Khương Hủ Hủ, bây giờ Khương Tố tâm phục khẩu phục nhưng nghĩ đến thái độ của với cô đây, nghĩ đến việc cô chắc chắn coi thường , thể thốt hai tiếng “chị ơi” mà đó ở tòa nhà giảng đường gọi trôi chảy.
“ đến tìm .”
Khương Hủ Hủ đột nhiên đưa tay mặt : “Mảnh ngọc bội đó cho mượn để phòng , đến lúc trả .”
Thái độ của cô lạnh lùng như thể hai từng cùng sinh t.ử.
Hốc mắt Khương Tố trong khoảnh khắc đỏ nhưng theo bản năng che lấy miếng ngọc bội cổ cũng quên mất nỗi tủi và tự trách nãy, bám lấy cô :
“Cái, cái ngọc bội , cho em ?”
Giống như cái mà cho Hoài với bác cả .
Khương Hủ Hủ liếc : “Chỉ là tạm thời cho mượn, hề là cho .”
Khương Tố rõ lời cô là sự thật nhưng đưa.
Ngoài việc đeo miếng ngọc bội quả thật thể bảo vệ thể còn vì cô chấp nhận .
“Chị, chị ơi, miếng ngọc bội , thể cho em ?”
Sợ cô đồng ý, vội vàng bày tỏ:
“Trước đây đều là do em hiểu chuyện, chị ơi, em nhất định đối đầu với chị nữa, chị bảo em gì em cái đó...”
Khương Hủ Hủ cứ như : “Cậu thực sự ?”
Khương Tố gật đầu mạnh mẽ.
Muốn!
Khương Hủ Hủ liền đưa tay , mở miệng như một công cụ tính tiền vô cảm: