“Mẹ kiếp, nhà mày bán đồ ăn vặt mà nuôi mày trắng trẻo mập mạp thế , thịt nhiều, cấu véo lên sướng tay thật đấy. Các mày cũng thử , nhớ cấu những chỗ quần áo che khuất, đừng để khác phát hiện.”
“Tao mấy đứa khi cấu xong là bầm tím ngay, là lột quần áo nó xem thử .”
Cô bé gắng sức vùng vẫy nhưng vẫn lột sạch áo .
Mấy đứa con gái vây quanh cô ha hả, thậm chí còn lôi điện thoại chụp ảnh.
Cô bé ôm lấy lóc cầu xin trong đau đớn.
Khung cảnh xoay chuyển.
Cô bé mép sân thượng, quần áo chỉnh tề nhưng chút do dự mà nhảy từ lầu xuống.
Lại là cảnh tượng tương tự nhưng là một thiếu niên mặc đồng phục. Cậu ở vị trí giống hệt cô bé lúc , trong tay cầm một tờ bài kiểm tra, ánh mắt vô hồn, bàn tay cứ xé nát tờ giấy từng một.
Cuối cùng, vung tay ném những mảnh giấy vụn, giấy trắng bay lả tả đầy trời, thiếu niên cũng nhảy xuống theo cùng với những mảnh giấy đang bay múa khắp trung.
Khương Hủ Hủ im tại chỗ, những sinh mệnh trẻ tuổi cứ thế qua biến mất ngay nơi .
Họ hoặc là chịu đựng sự bắt nạt, hoặc là áp lực học tập quá lớn, hoặc hãm hại nhưng đời chỉ trích, trong lòng đầy rẫy sự oán hận và bất công với xung quanh với nhà trường.
Oán khí của họ ngày qua ngày bao trùm lấy tòa nhà giảng dạy khiến những đến cũng ảnh hưởng.
Có lẽ những vốn c.h.ế.t nhưng họ vẫn lựa chọn kết thúc sinh mệnh.
Dù cô thấu thời để quan sát những cảnh tượng đó cũng như cảm nhận những oán niệm hư thực đan xen đang ập về phía .
Khương Hủ Hủ nhíu mày, định tìm cách rời khỏi đây, cảnh tượng mắt một nữa xoay chuyển. Và xuất hiện khiến bàn tay đang định hành động của cô bỗng khựng .
Trong cảnh tượng mới là một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi. Khác với những học sinh lúc , vùng bụng của thiếu nữ nhô lên nhẹ, lúc cô đang bảo vệ bụng mà lùi từng bước một.
Mà đối diện, đang chậm rãi ép sát về phía cô, chính là Quan Nhụy Nhụy.
Cùng lúc đó, tại bệnh viện.
Quan Nhụy Nhụy giường bệnh, cả một nữa chìm cơn ác mộng.
Là tiểu công chúa cưng chiều nhất nhà họ Quan, Quan Nhụy Nhụy từ đến nay gì là đó.
Cô nhà họ Quan thể coi là hào môn đầu nhưng điều đó cũng ngăn cản cô trở thành thiên chi kiêu nữ trong mắt những bình thường.
Ban đầu, cô chú ý đến Lâm Nhụy Nhụy, chỉ vì cô và trùng tên.
Khi tình cờ thấy bạn học gọi một khác bằng cái tên quen thuộc , trong lòng Quan Nhụy Nhụy cảm thấy vui.
Một kẻ nghèo hèn mang tên giống , cô thấy ghê tởm.
vì duy trì hình tượng trong lòng bạn học, cô hề thể hiện , trái còn với rằng đây là một loại duyên phận, chỉ là lời đầy ẩn ý khiến hiểu lầm rằng cùng tên tuổi khiến cô phân biệt là , là Lâm Nhụy Nhụy, chút phiền lòng.
Nhà họ Tần hợp tác qua với nhà họ Quan, Tần Hạo từ nhỏ thích cô là một kẻ “liếm cẩu” trung thành nhất, khi thấy “phiền lòng” của Quan Nhụy Nhụy, đương nhiên lập tức cô bài ưu giải nạn ngay lập tức.
Tần Hạo bắt đầu công khai bắt nạt Lâm Nhụy Nhụy.
Dẫn chặn đường cô học, cố ý đổ khay cơm của cô, vứt bàn ghế và sách vở của cô trạm rác.
Mỗi thấy vẻ chật vật của Lâm Nhụy Nhụy, sẽ chút do dự buông lời chế giễu đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-60.html.]
Quan Nhụy Nhụy đối với “biểu hiện” của , chỉ nhẹ nhàng bâng quơ mắng: “Đừng bắt nạt bạn học.”
Không nhẹ nặng, tựa như gãi ngứa.
Càng giống như một sự khích lệ biến tướng.
Tần Hạo càng tích cực chủ động gây phiền phức cho Lâm Nhụy Nhụy.
Quan Nhụy Nhụy lúc đầu hề để tâm đến chuyện nhỏ , cho đến một ngày, cô đột nhiên phát hiện, thời gian Tần Hạo vây quanh càng ngày càng ngắn.
Ngay cả những tin nhắn quan tâm mỗi ngày bao giờ thiếu cũng đột nhiên biến mất.
Quan Nhụy Nhụy thích Tần Hạo nhưng điều ngăn cản việc cô quen với sự ân cần lấy lòng của Tần Hạo dành cho .
Cô tại , thế là đầu tiên chủ động quan tâm đến chuyện của Tần Hạo.
Kết quả thì lập tức bắt gặp cảnh tượng đó.
Tần Hạo ép Lâm Nhụy Nhụy tường, cả cơ thể dán c.h.ặ.t lấy cô, mặc kệ Lâm Nhụy Nhụy vùng vẫy, cưỡng chế hôn cô một cách bá đạo, miệng còn lầm bầm:
“Lâm Nhụy Nhụy, thích cô, cô lời thì sẽ bắt nạt cô nữa...”
Quan Nhụy Nhụy lúc đầu cứ ngỡ, Tần Hạo chỉ đang đổi đủ loại trò để trêu đùa Lâm Nhụy Nhụy, thậm chí là coi Lâm Nhụy Nhụy như thế của .
Cho đến khi cô chủ động cho một cơ hội để đến gần , Tần Hạo hề động tâm.
Sau đó, cô đùa cợt hỏi về chuyện của Lâm Nhụy Nhụy.
Tần Hạo cô , hiếm khi nghiêm túc : “Nhụy Nhụy, lẽ thể thích em nữa.”
Vì thích Lâm Nhụy Nhụy mất .
Không là vật thế, càng là cố tình đùa giỡn mà là thật sự thích , cái kiểu cô bạn gái .
Quan Nhụy Nhụy cảm thấy buồn .
Một kẻ bạo hành thích bạo hành ngay trong quá trình đó mà còn mơ tưởng đến chuyện yêu đương với .
Tần Hạo đúng là đồ cặn bã, đồ ngu xuẩn.
Quan Nhụy Nhụy tuy thích nhưng càng thích cướp mất đồ thuộc về .
Dù cho đó là một đống rác.
Thế là cô giả vờ vui mừng bày tỏ sự chúc mừng, thậm chí chủ động mời Lâm Nhụy Nhụy gia nhập nhóm nhỏ của họ.
Cô chăm sóc Lâm Nhụy Nhụy mặt Tần Hạo, mời cô ăn cơm, thực chất là bắt cô ăn đồ ăn thừa từ tối hôm qua của .
Làm kiểu tóc cho cô “ cẩn thận” bỏng da đầu cô.
Cắt móng tay cho cô “ngoài ý ” cắt mất một mảng da thịt của cô.
Tên cặn bã Tần Hạo đôi khi thậm chí còn tỏ đau lòng vì cô thương.
Mỗi lúc như , Quan Nhụy Nhụy sẽ vô cùng áy náy đau lòng mà xin Lâm Nhụy Nhụy, Tần Hạo đương nhiên sẽ so đo.