Năm ngoái, còn phát hiện một nữ sinh vị thành niên m.a.n.g t.h.a.i cố gắng tự sát sân thượng.
Nhà trường và các bậc phụ thể chịu nổi nữa nên ngôi trường buộc đóng cửa, chính quyền cũng vì thế mà đem đấu giá để quy hoạch .
“ một bạn mở tiệm CS, vật dụng và đạo cụ đều cho chuẩn sẵn . Đến lúc đó chúng chia hai đội đối kháng, vấn đề gì chứ?”
Khi Hứa Nam Đồ lời , ánh mắt dán c.h.ặ.t Lộ Tuyết Khê.
Trong nhóm , Lộ Tuyết Khê sở hữu khí chất thanh tao, gương mặt xinh rạng rỡ, chỉ cần đó thôi cũng thu hút ánh của bao trai, huống hồ là một công t.ử đào hoa như Hứa Nam Đồ.
Có thể , hôm nay tổ chức trận game cũng chỉ vì Lộ Tuyết Khê.
Chỉ là ngờ cô nàng dẫn theo cả em trai cùng.
Lộ Tuyết Khê đương nhiên nhận những ánh mắt xung quanh nhưng cô chẳng hề bận tâm.
Thậm chí, cô sớm quen với việc khác đổ dồn ánh mắt .
Cô chỉ thản nhiên mỉm , ánh mắt rơi xuống phía Khương Tố – từ lúc bước lộ rõ vẻ mặt mấy dễ chịu – quan tâm hỏi han:
“Tiểu Tố, em ? Không em thích chơi game nhất ?”
Lúc Khương Tố nào còn tâm trí mà chơi bời.
Nhìn những tòa giảng đường cao ch.ót vót xung quanh, chỗ nào cũng thấy âm u đáng sợ, chợt thấy lời Khương Hủ Hủ quả sai, trong lòng bắt đầu chùn bước.
“Trước khi ngoài chị là đến chỗ ? Em chơi nữa.”
Khương Tố vốn tính tự tôn cao, ngay cả với Lộ Tuyết Khê, khi vui cũng chẳng thèm nể nang tâm trạng đối phương.
Lộ Tuyết Khê thấy lời trách móc , mặt lập tức lộ vẻ tổn thương.
“Chị, chị tưởng là em sẽ thích ngoài chơi...”
Thấy cô buồn bã, đợi Khương Tố kịp mở lời, vài gã con trai bên cạnh nhịn :
“Cô là chị của đấy, chuyện kiểu gì thế?”
“Không chơi thì thôi, ai mà thèm.”
Hứa Nam Đồ cũng tỏ vẻ khó chịu. Nữ thần của vui, dù là em trai của cô cũng thể dung thứ.
“Nhóc con, vì sợ thua nên dám chơi đấy chứ? Hay để cho xe đưa về nhà uống sữa nhé?”
Lời mỉa mai của Hứa Nam Đồ đanh thép tới mức Khương Tố nhịn nổi. Cậu lập tức vươn cổ , cãi :
“ sợ thua á?! Chơi thì chơi! Lát nữa khiến các bò đất gọi là cha!”
Lúc Khương Tố còn nhớ gì tới lời dặn của Khương Hủ Hủ nữa , trong đầu chỉ còn ý niệm mấy tên quỳ xuống gọi là bố.
Khi Khương Hủ Hủ trở về từ căn nhà thuê thì trời ngả chiều muộn. Vừa định bước cửa, cô bỗng thấy . Lấy T.ử Phù trong túi xem, cô phát hiện lá bùa cháy thành tro đen từ lúc nào.
T.ử Phù hóa tro, nghĩa là Mẫu Phù cũng thiêu rụi.
Khương Hủ Hủ thầm nghĩ: Quả nhiên là .
Lời khó khuyên kẻ c.h.ế.t.
Nghĩ đến việc mấy đứa trẻ bướng bỉnh nếm chút quả đắng mới trưởng thành, ban đầu cô định mặc kệ.
nếu Mẫu Phù cô để đế giày Khương Tố thể thiêu trụi trong chớp mắt thì thứ mà đụng rõ ràng dạng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-58.html.]
Đặc biệt là vệt âm khí sót T.ử Phù mang theo một chút cảm giác quen thuộc nhàn nhạt.
Khương Hủ Hủ ngẫm nghĩ một lát xoay bước ngoài.
Coi như là vì nể tình chú ba thím ba vẫn đối xử với cô tệ .
Khương Hủ Hủ gọi điện cho Khương Hoài để hỏi điện thoại tài xế chở Khương Tố và Lộ Tuyết Khê, sải bước ngoài cổng.
Đi nửa đường, cô thấy một chiếc Maybach quen thuộc đang lao tới, sự khiêm tốn quen thuộc đó kèm với vầng kim quang quen thuộc tỏa từ trong cửa sổ xe.
Khương Hủ Hủ chút do dự lao chặn xe.
“Đại lão... , Chử thiếu, cho mượn xe.”
Chử Bắc Hạc:...
Có cặp em “ăn vạ” ?
Khương Hủ Hủ vẫn tự nhiên ghế xe Chử đại lão, hỏi rõ vị trí của tài xế bảo lái thẳng tới ngôi trường đó.
Nửa tiếng , xe đến nơi. Khương Hủ Hủ cảm ơn Chử Bắc Hạc một thẳng trong. Vừa bước chân , cô thấy tòa giảng đường bỏ hoang với khí đen ngút trời ở phía xa.
Cô nhíu mày, ngờ chuyện khó giải quyết hơn tưởng. Âm khí đậm đặc đến thế , ít nhất cũng là lệ quỷ hơn trăm năm.
tại lúc ở ngoài phạm vi ngôi trường, cô cảm nhận dù chỉ một chút?
Chẳng lẽ ngôi trường kết giới?
Không kịp nghĩ nhiều, Khương Hủ Hủ nhanh ch.óng tiến về phía tòa giảng đường.
Vừa bước tòa nhà, cô cảm nhận âm sát khí ập tới. Những làn khí đen như hóa thành thực thể từ khắp bốn phương tám hướng ùa tới như chui cơ thể cô.
Khương Hủ Hủ tiện tay rút một tấm Thanh Khí Phù mở đường, bên tai liền thấy một tiếng gào thét quen thuộc và cao v.út.
“Ma aaa!!”
Là giọng của Khương Tố từ tầng năm vọng xuống.
Khương Hủ Hủ do dự, lập tức chạy như bay lên lầu. Để lên tầng nhanh nhất, cô dùng Thân Khinh Phù, nhẹ nhàng nhảy vọt từng bậc thang, chỉ trong vài nhịp tới tầng năm.
Vừa đặt chân hành lang, Khương Hủ Hủ thấy Khương Tố. Cậu đang cõng lưng một quả trứng tằm khổng lồ, cố hết sức chạy bán sống bán c.h.ế.t ở phía cuối hành lang.
Phía , những sợi tơ tằm quấn quýt đuổi theo, kèm theo làn âm sát khí lạnh thấu xương.
Khương Tố chạy thục mạng nhưng cảm giác như chân luồng lạnh bao lấy mắt cá chân khiến mỗi bước của như đang giẫm lên hầm băng.
Cảm nhận những sợi tơ tằm đang áp sát, Khương Tố thầm nhủ hôm nay xong đời . Thế nhưng dù vẫn buông quả trứng khổng lồ lưng xuống.
Giờ hối hận lắm.
Hối hận tới c.h.ế.t .
Rõ ràng Khương Hủ Hủ nhắc nhở , thế mà vẫn ngoài gặp quen, chỉ gặp mà còn leo lên sân thượng, giải phóng thứ quái đản ...
Khương Tố thật sự .
Cậu gọi điện cho Khương Hủ Hủ cầu cứu nhưng khổ nỗi gì của cô.
Trước mắt nhòe , Khương Tố cảm thấy những sợi tơ trắng bạc lướt qua mặt. Chưa kịp phản ứng, sợi tơ nhanh ch.óng quấn c.h.ặ.t lấy cổ và mắt cá chân .