“Hủ Hủ, đừng giở tính khí nữa. Anh em vẫn còn giận chuyện hôm đó bảo em rời khỏi nhà họ Quan nhưng dù chúng cũng là một nhà. Hơn nữa, nếu nhờ bố thì em thể về Khương gia ?”
Khương Hủ Hủ liếc một cái: “Theo ý , còn cảm ơn các ?”
Quan Khải Thâm định lên tiếng, Khương Hủ Hủ dứt khoát ngắt lời: “Ngoài , và các còn là một nhà nữa, bây giờ mang họ Khương.”
“Cho dù em nhận cha ruột thì chúng vẫn là một nhà!” Quan Khải Thâm nhíu mày: “Hay là em thật sự giống như lời họ , khi đại tiểu thư nhà họ Khương thì nhận chúng nữa?”
Khương Hủ Hủ cứ như thế, giọng nhạt nhẽo hỏi ngược : “Nếu là thì ?”
Khi Khương Tố xuống lầu lấy nước ép trái cây, thấy ở chỗ cầu thang tầng hai, Khương Hãn đang tựa lan can, vẻ mặt như đang xem kịch . Cậu tới gần thì vặn câu đó của Khương Hủ Hủ.
Biệt thự Khương gia hai phòng khách và .
Chính sảnh phía thường dùng cho việc gia đình tụ họp hoặc tiếp khách, khá trang trọng; sảnh phụ phía tương đối nhỏ hơn đối diện với lan can tầng hai, nghĩa là nếu từ tầng hai xuống, thể thấy rõ tình hình trong sảnh phụ.
Khương Tố gần như quên mất ly nước trái cây tay, cơ thể vặn một cái liền lách tới.
Hai cái đầu cứ thế ghé sát chuyện thị phi lầu.
Dưới lầu, Khương Hủ Hủ vẫn giữ dáng vẻ lạnh nhạt, chỉ :
“Ngày rời khỏi nhà họ Quan , và các còn quan hệ gì nữa. Cho dù đại tiểu thư nhà họ Khương, cũng nhận các .”
Vì câu của Khương Hủ Hủ, biểu cảm của Quan Khải Thâm trở nên khó coi trong chớp mắt nhưng nhanh ch.óng kiềm chế , trầm giọng:
“Hủ Hủ, chuyện xảy ở buổi tiệc. Bất kể là vì lý do gì, bố dù cũng nuôi nấng em lớn khôn. Em nóng lòng phủi sạch quan hệ với nhà họ Quan mặt bao nhiêu như , em thế tổn thương trái tim họ thế nào ? Trước đây bố từng cãi , mà hôm đó vì em mà tranh cãi gay gắt đó ngã bệnh ngay trong ngày.”
Quan Khải Thâm là nghiêm mặt dạy bảo, đó dịu giọng:
“Dẫu , họ vẫn trách em còn bằng lòng để mang chiếc vòng tay của bà nội tới tìm em. Hủ Hủ, bố thực sự đối xử với em , em đừng lúc nào cũng đủ như thế.”
Gân xanh thái dương Khương Hủ Hủ khẽ giật.
Trước đây cô luôn cho rằng Quan Khải Thâm là bình thường duy nhất trong nhà họ Quan. Dù từ nhỏ đến lớn, từng giống như Quan Nhụy Nhụy, cố tình chèn ép hãm hại để cô mắng.
Ngược , còn chủ động quan tâm việc học của cô, tặng quà sinh nhật, thậm chí thỉnh thoảng còn an ủi khi cô Bạch Thục Cầm trách phạt.
Cũng chính vì điều đó, cô từng cố gắng coi Quan Khải Thâm như trai ruột, đủ việc vì , mong chờ nhận chút ấm.
cô mới nhận .
Quan Khải Thâm hề giống như cô từng nghĩ.
Quan tâm việc học chỉ vì cô mất mặt nhà họ Quan; quà sinh nhật tặng cô là những món mà theo đuổi tặng còn thì dùng; an ủi cô cũng chỉ là để cô đừng gây chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-53.html.]
Quan Khải Thâm chỉ là kẻ ngụy trang cho sự giả tạo và ích kỷ của giỏi hơn những khác trong nhà họ Quan mà thôi.
Xét về điểm , và Quan Bảo Thành đúng là hai cha con.
“Chiếc vòng đó vốn dĩ là bà nội để cho . Các giúp đỡ, chỉ yêu cầu Quan Nhụy Nhụy tự tay trả những thứ nó cướp từ chỗ như là nhân từ với các , tại các đủ?”
Khương Hủ Hủ dùng chính lời của Quan Khải Thâm để đáp trả . Khương Tố ở lầu suýt chút nữa nhịn mà bật , may mắn là kịp thời bịt miệng .
Hai lầu dường như vẫn hề gì.
Quan Khải Thâm trực tiếp cau mày: “Nhụy Nhụy nó thương! Bị thương nặng!”
“Thế thì liên quan gì đến ?”
Quan Khải Thâm cô đầy khó tin: “Hủ Hủ! Sao bây giờ em trở nên như thế ?! Nhụy Nhụy dù cũng là em gái em, nó gọi em là chị suốt mười mấy năm nay!”
Khương Hủ Hủ chỉ , khóe miệng nhếch lên vẻ lạnh lùng, giọng điệu càng thêm mỉa mai: “Một đứa em gái vì tránh tai họa mà đẩy chính chị gái của hứng xe, nhận nổi.”
Vụ t.a.i n.ạ.n ngày hôm đó, cô với bất kỳ ai.
Bởi vì cô dù cũng chẳng ai tin cô.
Vụ t.a.i n.ạ.n mà Bạch Thục Cầm gọi là đại kiếp nạn tuổi mười tám của Quan Nhụy Nhụy, ngay từ đầu chính là nhằm Quan Nhụy Nhụy, chỉ là khoảnh khắc thấy chiếc xe đ.â.m tới, phản ứng đầu tiên của Quan Nhụy Nhụy chính là đẩy cô đang cạnh .
Chỉ là cả Bạch Thục Cầm và Quan Nhụy Nhụy đều ngờ rằng, cô thể sống sót vụ t.a.i n.ạ.n đó.
Và đúng như dự đoán của Khương Hủ Hủ, phản ứng đầu tiên của Quan Khải Thâm khi chuyện chính là tin.
“Em nhăng cuội cái gì đấy?! Nhụy Nhụy thể chuyện đó?!”
“Hủ Hủ, hiểu em t.a.i n.ạ.n nên tâm lý cân bằng nhưng em thể tùy tiện đổ cho khác .”
“Em Nhụy Nhụy đẩy em đỡ xe, tại lúc đó em ?”
“Lùi một vạn bước mà , cho dù Nhụy Nhụy thực sự , đó cũng chỉ là hành động vô thức khi nó quá sợ hãi. Em là chị, chịu tai họa cho em gái thì ? Tại lúc nào cũng so đo tính toán như thế?”
Quan Khải Thâm tuôn một tràng giáo huấn, giọng điệu đầy vẻ trách móc và thất vọng khiến Khương Tố lầu đến mức trợn mắt há hốc mồm.
Đến khi đối phương chỉ trích Khương Hủ Hủ “so đo tính toán”, thiếu niên cuối cùng cũng thể giữ bình tĩnh nữa.
“Mẹ kiếp, xem cái tính nóng nảy của ông đây!”
Vừa c.h.ử.i thề xắn tay áo, xoay chạy thẳng xuống lầu, động tác nhanh đến mức Khương Hãn kịp ngăn .