Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:56:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng ngờ chạy vài bước đ.â.m sầm một .

Do lực va chạm quá mạnh, Quan Nhụy Nhụy loạng choạng ngã xuống đất. Cô vô thức ngẩng đầu lên, chỉ thấy ngược ánh sáng là một vóc dáng cao lớn thanh mảnh tựa tùng trúc, khí lạnh bao trùm khắp .

Khi rõ gương mặt đối phương, tim Quan Nhụy Nhụy suýt chút nữa ngừng đập.

Ngũ quan tuấn tú như khắc họa, nếu so với vẻ tuấn của Khương Hoài thì càng thêm lạnh lùng bá khí. Ánh mắt đen sâu thẳm hờ hững về phía cô , tựa như hút cả linh hồn cô trong.

Quan Nhụy Nhụy cứ đất như , ngẩn ngơ . Bên tai cô vẳng những tiếng xì xào kinh ngạc:

“Đó là thiếu gia nhà họ Chử ? Là thật kìa, khí thế đáng sợ quá.”

“Chẳng thiếu gia nhà họ Chử ghét nhất là tham gia mấy buổi tiệc tùng thế ? Sao đến?”

“C.h.ế.t , cái váy mặc hôm nay vấn đề gì chứ? Thiếu gia nhà họ Chử ghét nhất là mặc lòe loẹt, đừng để thấy.”

Lúc Quan Nhụy Nhụy mới , mắt chính là Chử Bắc Hạc – thiếu gia của nhà họ Chử, một trong bốn gia tộc lớn tại Hải Thành.

Tương truyền vị thiếu gia nhà họ Chử vô cùng bí ẩn, thích chụp ảnh, mạng hầu như chẳng lấy một tấm ảnh thông tin nào về .

Lần đầu tận mắt thấy, Quan Nhụy Nhụy cảm thấy Bùi Viễn Trình so với vị thiếu gia thậm chí còn chẳng xứng bằng một góc ống tay áo.

cảm thấy cảnh tượng mắt giống hệt khoảnh khắc nam nữ chính gặp trong phim thần tượng.

Trong sảnh tiệc đông đúc, cô như chú thỏ trắng yếu đuối nơi nương tựa còn cao lớn uy nghiêm, ngược sáng mặt cô , tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ cúi , bế bổng cô lên.

Quan Nhụy Nhụy tưởng tượng cảnh đó, nhất thời quên mất vẻ chật vật đáng hổ tìm đường trốn thoát khi nãy. Cô đầy vẻ thẹn thùng và yếu đuối đối phương.

Thấy cuối cùng cũng giơ tay, lòng Quan Nhụy Nhụy run lên vì phấn khích, lập tức đưa tay về phía .

Chử Bắc Hạc bàn tay , chân mày nhíu c.h.ặ.t .

Nếu cảnh phù hợp, thậm chí cởi ngay chiếc áo khoác vest quẹt trúng.

Cố nén cảm giác khó chịu, định lấy khăn tay lau vết bẩn áo thì thấy đối phương tự tiện đưa tay .

Đây là ngã một cái mà ngã què cả chân ?

Còn dìu dậy?

Đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo lướt qua bộ móng tay đính đá bàn tay , chân mày Chử Bắc Hạc càng nhíu sâu hơn.

Anh đầu nhân viên phục vụ đang chờ gần đó, chút tự giác một quý ông, thản nhiên lên tiếng:

“Còn mau đỡ dậy?”

Nhân viên phục vụ sững sờ một chút, khi hiểu liền vội vã tiến lên, mỗi một bên, trực tiếp xốc Quan Nhụy Nhụy đang đất chờ “tổng tài bế kiểu công chúa” dậy.

Quan Nhụy Nhụy: “???”

Kịch bản đúng!

Lộ Tuyết Khê vẫn luôn quan sát ở bên cạnh khẽ cử động ánh mắt, rõ ràng cũng ngờ Chử Bắc Hạc sẽ đích tới đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-44.html.]

nghĩ đến mối quan hệ giữa Chử Bắc Hạc và Khương Hoài, cô liền bình tâm .

Chử Bắc Hạc hẳn là vì nể mặt Khương Hoài mà thôi.

Chỉ thấy Chử Bắc Hạc trực tiếp lướt qua Quan Nhụy Nhụy xốc dậy, thẳng tới mặt Khương Hủ Hủ, lời lẽ ngắn gọn:

“Chúc mừng Khương tiểu thư, đến muộn.”

Tuy chỉ vỏn vẹn vài từ nhưng một tiếng “Khương tiểu thư” chính là công khai thừa nhận phận đại tiểu thư nhà họ Khương của Khương Hủ Hủ.

Chử Bắc Hạc đại diện cho nhà họ Chử, với thái độ của , đêm nay, dù trong khách mời còn ai ý định gì khác với đại tiểu thư nhà họ Khương chăng nữa thì tầng lớp thượng lưu tại Hải Thành cũng bắt buộc thừa nhận phận của cô.

Khương Hủ Hủ vị đại gia đang tỏa hào quang vàng rực , chỉ khẽ mỉm :

“Không muộn, Chử thiếu đến đúng lúc lắm.”

Nói đoạn, cô sang phía Quan Bảo Thành, nụ nhạt dần, giọng nhẹ bẫng:

“Nhà họ Quan nuôi mười tám năm, tính toán kỹ lưỡng cũng quá năm vạn, đó chuyển năm vạn phí nuôi dưỡng thẻ của ông .”

Ánh mắt Quan Bảo Thành lạnh xuống, các vị khách bên cạnh thể tin nổi.

Năm vạn nuôi một đứa trẻ, nếu ở nhà bình thường thì còn thể chấp nhận.

trong mắt những như họ, năm vạn quả thực là quá ít. Với gia sản của nhà họ Quan mà chỉ bỏ năm vạn nuôi con, đủ thấy những năm qua họ bạc đãi thế nào.

Ánh mắt họ Quan Bảo Thành càng thêm khinh bỉ.

Lại Khương Hủ Hủ tiếp tục lên tiếng, đôi mắt hạnh chằm chằm Quan Bảo Thành, thong dong chậm rãi:

“Ngoài , Quan Nhụy Nhụy c.h.ế.t một , ơn nuôi dưỡng coi như trả. Từ nay về , còn nợ nhà họ Quan các một phân một hào.”

Đồng t.ử Quan Bảo Thành co rút dữ dội, cơ mặt khẽ run rẩy, còn duy trì nổi vẻ giả tạo.

Khương Vũ Thành càng thấy nhói trong tim, chỉ thấy con gái ở nhà họ Quan thật sự chịu quá nhiều khổ sở. Mãi đến lúc , ông mới nối lời Khương Hủ Hủ, giọng lạnh lùng như tuyên bố:

“Từ hôm nay trở , con gái nhà họ Khương chúng còn bất cứ liên quan gì đến nhà họ Quan. Nể tình các nuôi dưỡng Hủ Hủ, nhà họ Khương sẽ gì nhà họ Quan nhưng nếu nhà họ Quan còn dám dùng danh nghĩa nhà họ Khương để lừa gạt bên ngoài, đừng trách nhà họ Khương tay.”

Nói xong, ông lạnh lùng hạ lệnh: “Quản gia, tiễn khách.”

Quan Bảo Thành và Bạch Thục Cầm gần như mời ngoài trong sự chật vật. Khi ngang qua mặt Khương Hủ Hủ, họ cô dùng giọng chỉ ba thấy:

“Quên cho các , thuật pháp hoán mệnh của các căn bản thành công.”

Bạch Thục Cầm đột ngột đầu, vẻ mặt vặn vẹo cô đầy tin tưởng.

Khương Hủ Hủ chẳng bận tâm việc bà tin , dù cũng sẽ sớm tin thôi:

“Đại kiếp đây của Quan Nhụy Nhụy sẽ sớm tìm . Các cứu nó thì hãy bảo Quan Nhụy Nhụy cầm chiếc vòng tay của bà nội đích đến tìm .”

Ánh mắt Quan Bảo Thành lạnh lẽo Khương Hủ Hủ, trong mắt Bạch Thục Cầm tràn đầy vẻ độc địa.

 

Loading...