Bạch Thục Cầm hề , há miệng định nhưng lời thốt là:
“Tao thì ? Mệnh cách của Nhụy Nhụy nhà tao , cao nhân tìm mệnh cách để thế giải hạn cho nó mới đổi mệnh . Nó mệnh cách , tao dùng mạng của nó để trấn áp cho Nhụy Nhụy nhà tao thì ?!”
Lời dứt, khách khứa mặt tại đó, bao gồm cả Quan Bảo Thành bên cạnh, sắc mặt đều đổi .
Quan Nhụy Nhụy nhịn mà thét lên: “Mẹ!”
Bạch Thục Cầm cũng bàng hoàng nhận gì, vội vàng đưa tay bịt miệng nhưng giây tiếp theo, những lời đó như mất kiểm soát, ngừng tuôn :
“Mày đừng tưởng bây giờ mày thành đại tiểu thư nhà họ Khương thì giỏi lắm. Ở nhà tao, mày chỉ là công cụ để xoay chuyển mệnh cách cho Nhụy Nhụy thôi. Cao nhân , chỉ cần Nhụy Nhụy nhà tao ngừng hấp thụ phúc vận của mày, đợi qua mười tám tuổi, mệnh cách hai đứa sẽ hoán đổi . Nếu , mày nghĩ tao dễ dàng buông tha cho mày tìm cha ruột ?”
“Bà cái gì?!” Khương Hoài , sắc mặt lập tức lạnh như băng, ngay cả đám Khương Tố cũng trầm mặt xuống.
Tuy họ thích Khương Hủ Hủ nhưng dù cô cũng là nhà họ Khương. Chuyện trong nhà thế nào cũng nhưng kẻ bên ngoài dám ức h.i.ế.p nhà họ Khương như , chính là coi họ gì!
Nhà họ Quan , thật quá mức khinh !
Khách khứa xung quanh càng cảm thấy khó tin. Vốn dĩ họ cho rằng những lời Khương Hủ Hủ lúc nãy quá hoang đường, ngờ tất cả đều là sự thật.
Thế là những chuyện tưởng chừng vô lý mà Khương Hủ Hủ lúc đầu, bỗng chốc đều lời giải thích.
Họ cho rằng thật sự tồn tại chuyện đổi mệnh cách, chỉ thấy nhà họ Quan thật sự mê tín đến mức kỳ quái.
Quan Bảo Thành lúc cũng nhận gì đó , vội vàng tiến lên kéo Bạch Thục Cầm rời , mặt mũi u ám đáng sợ, miệng thì :
“Thục Cầm, bà tái phát bệnh đúng , cứ mấy lời linh tinh.”
Ông sang xin : “Vợ chứng rối loạn tâm thần nhẹ, khi cảm xúc quá khích thường dễ phát bệnh, hôm nay xin phép đưa bà về .”
Quan Bảo Thành dùng vài câu biến màn tự thú bất thường của Bạch Thục Cầm thành chứng bệnh tâm thần, đoạn liền đưa .
Thế nhưng ông động đậy, Khương Tố và Khương Hãn cùng những cháu nhà họ Khương đồng loạt bước tới, chặn đường của họ.
Khương Hoài nhếch mép lạnh, giọng điệu nhạt nhẽo: “Quan tổng vội vã rời gì, trông ông thật là chột .”
Anh bản lĩnh của Hủ Hủ, ngay khi thấy Bạch Thục Cầm bất thường đoán đây là thủ đoạn của em gái, dĩ nhiên sẽ bỏ lỡ cơ hội .
Nhà họ Khương hôm nay nhất định phối hợp với Hủ Hủ, lột sạch chiếc mặt nạ đạo đức giả của nhà họ Quan!
Khương Hủ Hủ hiểu rõ uy lực lá Chân ngôn phù vẽ , thấy nhóm Khương Tố chặn đường, cô liền cất tiếng hỏi Bạch Thục Cầm: “Quan phu nhân, bà thực sự chứng rối loạn tâm thần ?”
“ gì ?!” Bạch Thục Cầm hề suy nghĩ mà đáp ngay, lúc vẻ mặt như sắp nhưng lời vẫn trung thực một cách tàn nhẫn:
“Chồng chỉ là sự thật thôi, ông vốn là kẻ như , gì cũng sợ sợ còn chẳng bằng mấy phụ nữ chúng dứt khoát.”
Mặt Quan Bảo Thành đen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-43.html.]
Bóc mẽ chuyện Khương Hủ Hủ đủ, giờ còn bóc cả ông ?
Hơn nữa, đàn bà nghĩ về ông như ?
Khương Vũ Thành khi chuyện nhà họ Quan dùng Hủ Hủ công cụ thế cho con gái , sự tức giận khuôn mặt còn kìm nén nữa. Ông tiến lên, lạnh lùng chất vấn:
“Các còn từng gì con gái nữa?”
“ thì thể gì nó? Là nó cứ rõ phận thôi.”
“Hồi nhỏ nó ôm một con chim thương về nuôi. Nó là con nuôi, bản còn ăn nhờ ở đậu, tư cách gì mà đòi nuôi thú cưng? đập c.h.ế.t nó ngay mặt nó luôn.”
“Từ nhỏ là đứa điều, hồi nhỏ còn dám tranh giành đồ chơi với Nhụy Nhụy, nhốt nó gác mái bỏ đói hai ngày, ngoài là ngoan ngoãn lời ngay.”
Người nhà họ Khương xong sắc mặt khó coi đến cực điểm, khách khứa xung quanh cũng lộ vẻ đồng cảm.
Cứ ngỡ đại tiểu thư nhà họ Khương tuy lưu lạc bên ngoài từ nhỏ nhưng dẫu cũng một gia đình giàu nhận nuôi, cuộc sống chắc cũng , ngờ gặp kẻ lòng độc ác.
Trước những ánh mắt xung quanh, Khương Hủ Hủ vẫn điềm tĩnh chút lay chuyển, cô Bạch Thục Cầm, tiếp tục hỏi:
“Hôm nay các đến đây gì?”
Bạch Thục Cầm hề nghĩ ngợi:
“Tất nhiên là đến đòi lợi ích! Chúng nuôi mày khôn lớn, bây giờ mày thành đại tiểu thư nhà họ Khương , báo đáp chúng ? Gia sản nhà họ Khương lớn như , lấy một nửa tạ ơn nhà họ Quan chúng cũng quá đáng.”
Lời dứt, khách khứa mặt tại đó đều hít một lạnh.
Nhà họ Quan , dày cũng quá lớn !
Mở miệng là đòi một nửa gia sản nhà họ Khương cũng sợ nghẹn c.h.ế.t!!!
Lời đến nước , chẳng còn ai rõ nhà họ Quan rốt cuộc là hạng gì. Sự đồng cảm và hào hứng ban đầu phút chốc hóa thành vẻ khinh bỉ và coi thường.
Quan Bảo Thành và Quan Nhụy Nhụy bên cạnh gần như hộc m.á.u, chẳng thể hiểu nổi tại vợ ( ) của đột nhiên phát điên như .
Quan Nhụy Nhụy nước mắt chực trào, vẫn cố gắng giải thích:
“Không , em bậy cả đấy, chúng em hề đối xử với chị như ...”
Lời còn dứt trong đám đông vang lên một tiếng nhạt. Người lên tiếng chính là cô gái mặc lễ phục đen – ngay từ đầu châm chọc việc cô tự xem là công chúa:
“Thôi , tâm kế của nhà họ Quan các thì ở tận Kinh Thành còn thấy còn ở đây giả vờ cái gì nữa?”
Xung quanh vang lên vài tràng ồ, trong tiếng thiếu sự mỉa mai và khinh rẻ.
Quan Nhụy Nhụy từ nhỏ đến lớn từng chịu nỗi nhục nhã thế , nhất thời chẳng còn màng đến Bạch Thục Cầm Quan Bảo Thành nữa, cô che mặt đẩy đám đông chạy thẳng ngoài.