Khương Vũ Thành một cách nghiêm túc nhưng khiến Khương Tố và hai – những kẻ vốn đang âm thầm tính toán tìm một căn nhà bên ngoài để lén lút dọn ở riêng – kinh ngạc.
Tối qua Khương Vũ Thành từng nhắc đến chuyện đưa phòng lớn dọn ngoài nhưng họ cứ ngỡ bác cả chỉ lẫy để dọa họ mà thôi, ai ngờ… ai ngờ thật ?
Hơn nữa còn mua nhà xong xuôi hết cả !!
Quan Hủ Hủ hiển nhiên cũng ngờ Khương Vũ Thành thể những lời như . Dù thì lúc Khương Hoài đưa cô về nhà, từng quy củ của Khương gia là cha còn thì chia nhà.
Dù Quan Hủ Hủ nhận nhưng lúc quyết định dọn ngoài, cô từng cân nhắc đến cái quy củ .
Cô chỉ ngờ rằng, chuyện khiến Khương gia lao đao đến thế.
Mà kế hoạch hiện tại của Khương Vũ Thành, rõ ràng là vì cô mà .
Quan Hủ Hủ nhất thời thể những lời từ chối thẳng thừng.
“Bố cần .”
Cô : “Bố nợ con gì cả.”
Cũng giống như , cô cũng chẳng nợ ông.
Khương Vũ Thành giọng điệu bình thản của cô, l.ồ.ng n.g.ự.c bất chợt nhói đau.
Không, thực ông nợ con bé nhiều.
Ông nợ con bé mười tám năm cuộc đời.
“Bố bây giờ chuyện bù đắp cũng chẳng ý nghĩa gì nhưng Hủ Hủ từ hôm nay, bố và trai sẽ cho con một mái nhà mới, ?”
Một mái nhà chỉ thuộc về riêng con.
Giọng điệu của Khương Vũ Thành nhẹ nhàng từng thấy, trong âm thanh thậm chí còn mang theo vài phần khẩn cầu.
Khương Hủ Hủ chỉ thấy tim rung lên, bàn tay buông thõng bên siết c.h.ặ.t .
Thấy cô chịu buông lời, Khương Vũ Thành thu thần sắc tiếp tục cất tiếng:
“Nếu con thật sự , bố thể dọn đến đây…”
Khương Vũ Thành dứt lời, chỉ Quan Hủ Hủ mà ba Khương gia bên cạnh đều ông với vẻ thể tin nổi.
Bác cả… điên ?
Khương Vũ Thành chẳng buồn để ý đến ánh mắt của họ, tự đ.á.n.h giá căn phòng mắt: “Phòng ở đây nhỏ quá, bố sẽ bảo con mua hai căn bên cạnh, đến lúc đó đập thông …”
Vậy mà ông đang nghiêm túc tính toán thật!
Ba đứa trẻ nhà họ Khương định lên tiếng ngăn cản bác cả thì lập tức thấy Quan Hủ Hủ cuối cùng cũng lên tiếng.
“Con dọn về.”
Giọng bình tĩnh nhưng vẫn thoáng lộ một chút bất đắc dĩ.
Cô bao giờ ý định ép buộc Khương Vũ Thành bất cứ điều gì nhưng khi ông thực sự đến mức , cô mới phát hiện rằng, bản hề thản nhiên như cô vẫn tưởng…
Cô vẫn sẽ lay động bởi đàn ông gọi là “bố” .
Quan trọng hơn cả, cô thấy rõ thái độ của Khương Vũ Thành dành cho .
Ông sẵn lòng từ bỏ một thứ vì cô, đối với cô mà , thế là đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-36.html.]
Hơn nữa, cô cũng trở thành kẻ tội đồ gây sự chia rẽ trong Khương gia.
Dù về đó cũng chỉ ở thêm hai tháng nữa, hai tháng , cô lên đại học .
Quan Hủ Hủ điều nhượng bộ, thậm chí yêu cầu Khương Tố và những xin , điều ngoài dự liệu của Khương Tố.
Dẫu khi đến đây, họ đều mường tượng cảnh Quan Hủ Hủ sẽ cao, ép họ nhận sai.
Trong lòng họ vốn đang bất mãn.
giờ đây khi cô đưa yêu cầu nữa… họ dường như thấy chẳng mấy dễ chịu.
Cảm giác như đối với cô, họ cũng mà cũng chẳng .
Thật là… bực bội.
Quan Hủ Hủ theo về Khương gia, Khương Tố và những dám trợn mắt cô nữa, chủ yếu là vì họ cô cái căn phòng trọ tồi tàn nữa.
Mất mặt Khương gia.
Ngay cả Khương Oánh, đứa nhỏ nhất, rõ ràng cũng giáo huấn nghiêm khắc, thấy Quan Hủ Hủ liền ngoan ngoãn chào hỏi cô.
như Khương Hoài đó.
Ngay từ đầu khi chịu bất công, dứt khoát thể hiện thái độ của , để họ tính cách của bạn như họ mới dám dễ dàng gây hấn với bạn nữa.
Khi Quan Hủ Hủ về đến nhà, Khương Hoài đang chờ ở cửa, mỉm cô, hệt như ngày đầu tiên gặp cô .
“Hủ Hủ, chào mừng em về nhà.”
Lộ Tuyết Khê cũng chờ sẵn ở sảnh từ lâu, thấy cô liền tiến gần, thái độ thiết:
“Hủ Hủ, em về là , vì buổi tiệc tối nay, ông nội gửi thiệp mời đến từng nhà từ , nếu em về, cũng chẳng nữa.”
Giọng Lộ Tuyết Khê thanh tú ngọt ngào, thế nhưng từng câu từng chữ hiển nhiên ám chỉ rằng dỗ dành em về vì thật lòng em về mà là vì buổi tiệc tối nay để thất lễ với khách khứa bên ngoài.
Nếu là nhạy cảm, giờ chắc hẳn bắt đầu suy diễn lung tung .
Ánh mắt Quan Hủ Hủ quét qua Lộ Tuyết Khê một cách lạnh nhạt, hồi lâu , khóe miệng cô bỗng khẽ nhếch:
“Chỉ là một buổi tiệc thôi mà, hôm nay tổ chức thì mai tổ chức cũng , ngoài cũng sẽ vì buổi tiệc mà công nhận em là tiểu thư nhà họ Khương.”
Nói đoạn, cô quên liếc Khương Hoài đang bên cạnh: “Anh trai, em đúng ?”
Ý trong đáy mắt Khương Hoài gần như tràn ngập, lúc tất nhiên là mỉm phụ họa: “Đương nhiên, em là tiểu thư của Khương gia chúng là độc nhất vô nhị, ai thể thế.”
Câu cùng, rõ ràng là ẩn ý.
Gương mặt xinh của Lộ Tuyết Khê phút chốc tái nhợt nhưng nhanh ch.óng khôi phục , mỉm như thường lệ: “Anh Khương Hoài đúng.”
Khương Oánh bên cạnh bĩu môi đầy ấm ức, phát tác nhưng sợ bác cả giận, chỉ đành ngước đầu với vẻ tủi , đưa tay chỉ chính .
Biểu cảm dường như đang hỏi: Quan Hủ Hủ là tiểu thư độc nhất vô nhị của Khương gia, còn con thì ?
Diêu Lâm: …
“Nhà tạo mẫu đang đợi ở lầu , Hủ Hủ mau lên lầu thử váy , tối nay là đầu tiên con xuất hiện với phận tiểu thư Khương gia, long trọng một chút.”
Tam thím bên cạnh mỉm lên tiếng, Khương Vũ Thành cũng hiếm khi lộ vẻ ôn hòa như thể đang nóng lòng thấy con gái mặc lễ phục mới thì lập tức giục cô: “Đi .”