vì đối phương tiếp xúc với quá nhiều mà nhiễm âm khí, cô thường chỉ ở trong biệt thự lắng họ xong đặt đồ xuống rời .
Đây là đầu tiên, thẳng mắt cô mà chân thành lời cảm ơn.
Điều đó khiến cô cảm thấy những việc đều ý nghĩa cũng giúp cô bắt đầu tìm thấy một chút cảm giác thuộc về từ lâu mất trong cõi trần gian .
“Không cần cảm ơn .” Cô khẽ đáp.
Ngập ngừng một lát, cô thấy nét u uất ẩn hiện trong đáy mắt Văn Văn, bỗng nhiên thêm:
“Không ai cũng cơ hội thoát khỏi bể khổ và quỹ đạo bình thường. Đã thoát thì đừng ngoảnh đầu nữa.”
Đôi mắt Văn Văn khẽ run, hốc mắt bất chợt đỏ ửng.
Dù đổi xác của nhưng nỗi đau từng chịu đựng vẫn luôn lưu trong ký ức thể xóa nhòa mà điều khiến Văn Văn khó chấp nhận nhất chính là việc cô từng ép buộc vợ của kẻ khác.
Cô thấy ghê tởm, càng dễ dàng mà buông bỏ .
lời của cô gái quỷ mặt khiến nỗi đau đè nén trong lòng cô suốt mấy ngày nay chực chờ tuôn trào.
, so với cô gái mặt, đủ may mắn , ít nhất còn cơ hội chính .
Chuyện quá khứ, cứ coi như ch.ó c.ắ.n là .
Việc gì lấy những chuyện như để tự hành hạ bản .
Nghĩ thông suốt điểm , luồng u uất trong lòng Văn Văn dường như cũng tan ít nhiều.
Tề Thiên Khất chỉ lặng lẽ bên cạnh quan sát, đợi đến khi hai chuyện xong, mới gọi cả hai cùng trở về Cục.
Dù hoán hồn thành công nhưng vì thuật pháp do trong Cục trực tiếp giải trừ để đảm bảo xảy vấn đề, vẫn đưa Văn Văn và Hà Điềm Điềm về Cục để xác nhận .
Ba rời lâu, bảo vệ phụ trách khu vực tuần tra tới đây.
“Dạo ngày nào cũng , cứ mang đồ lén lút đây cầu nguyện, bảo vệ khu biệt thự chúng ...”
“Người hôm nay là nhân viên chính phủ, mà ngăn chứ. Đi xem thử , đợt mang theo đồ nhiều đấy. Nếu cửa mà đầy ắp đồ thì gọi lao công đến dọn dẹp thôi.”
Hai bảo vệ đến cổng biệt thự nhà họ Quan, vốn tưởng rằng sẽ thấy cảnh tượng quen thuộc với đủ loại đồ ăn ngon chất đầy cửa biệt thự.
nào ngờ, cánh cổng biệt thự nhà họ Quan vẫn đóng c.h.ặ.t như khi còn bên ngoài thì sạch bóng, hề thấy bất kỳ món đồ nào như .
Hai bảo vệ ngơ ngác.
Lúc , một cơn gió nhẹ thổi qua, cả hai đều bất chợt cảm nhận cái lạnh lẽo giữa ngày hè.
Bên , tại Khương gia.
Lộ Tuyết Khê từ Oa phòng , vặn chạm mặt Khương Hoài đang tới, cầm điện thoại, rõ ràng là đang dặn dò vài việc.
“... Tiến độ thi công cố gắng nhanh lên nhưng đừng động tĩnh quá lớn ảnh hưởng đến núi cũng chú ý an bên đó...”
Trợ lý ở đầu dây bên yêu cầu mà chỉ nước mắt, chỉ thể lia lịa ghi chép, đáp: “Không vấn đề gì ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-346.html.]
Lộ Tuyết Khê yên tại chỗ, mặt nở nụ hòa nhã, Khương Hoài đến gần, dịu dàng gọi : “Anh Khương Hoài.”
Khương Hoài quét ánh mắt đào hoa qua, thần sắc mặt chút đổi, chỉ khẽ gật đầu với cô một cách khó nhận đó tiếp tục chuyện lướt qua cô như thể xung quanh ai.
Nụ mặt Lộ Tuyết Khê cứng còn chẳng thấy hệ thống báo chỉ hảo cảm d.a.o động dù chỉ một chút, tức khắc cảm thấy buồn bực vô cùng, cô nhấc chân định về phòng.
Giây tiếp theo, cô bỗng thấy mặt đau nhói.
Cảm giác đau đớn như da đang nứt toác từng thớ.
Đồng t.ử Lộ Tuyết Khê run lên, dường như nghĩ đến điều gì, cô , sải bước chạy về phía Oa phòng nơi cô cất giữ b.úp bê.
Vừa đến nơi, cô liền thấy đôi b.úp bê song sinh vốn bày kệ từ bao giờ rơi xuống đất.
Mà khuôn mặt trông hệt như da của đôi b.úp bê , lúc cũng đang nứt từng chút một, cho đến khi lộ mảng đỏ tươi bên trong.
Chứng kiến làn da b.úp bê từng tấc từng tấc bong tróc, Lộ Tuyết Khê cũng cảm thấy đau đớn như thể da đang x.é to.ạc .
“Chuyện gì thế ? Hệ thống?! Tại mặt đau thế ?! Đôi b.úp bê da ?”
Lộ Tuyết Khê cố nén cơn đau thấu tận xương tủy thét lên, cả ôm lấy mặt, biểu cảm đau đớn đến biến dạng.
Một hồi lâu , cô mới thấy trong tâm trí truyền đến giọng máy móc chút cảm xúc của Hệ thống:
[Thuật hoán hồn phá bỏ, hai con b.úp bê hỏng .]
Đồng t.ử Lộ Tuyết Khê co rụt .
Ngay khoảnh khắc Hệ thống dứt hai chữ cuối cùng, cô chỉ thấy đôi b.úp bê da song sinh đất bỗng tự bốc cháy cần lửa.
Những đốm lửa xanh bao lấy hai con b.úp bê, trong chớp mắt thiêu rụi thành tro bụi.
Mà Lộ Tuyết Khê ngay lúc ngọn lửa bùng lên cũng cảm nhận nỗi đau tựa như thiêu đốt ngay làn da .
Cô ôm c.h.ặ.t lấy mặt, cuối cùng kìm nữa từ trong cổ họng phát một tiếng thét ch.ói tai đầy kìm nén:
Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Lộ Tuyết Khê đột ngột vang lên trong biệt thự khiến Khương Hoài vốn xa chợt khựng bước chân .
Giây tiếp theo, bên tai như vang lên một tiếng động trầm đục, giống như tiếng vật nặng ngã xuống.
Tiếng động đó, tựa như phát từ phía Oa phòng của Lộ Tuyết Khê.
Khương Hoài do dự một thoáng nhưng vẫn rảo bước về phía Oa phòng của Lộ Tuyết Khê.
Cùng lúc đó, Khương Hãn và Khương Tố cũng thấy động tĩnh chạy khỏi phòng. Vài gần như cùng lúc cửa Oa phòng của Lộ Tuyết Khê.
Khương Hoài đưa tay định gõ cửa nhưng kịp chạm mặt gỗ, một bóng trắng vụt qua mắt, con vật nhỏ lao thẳng cánh tay đang duỗi của .
Khương Hoài phản xạ điều kiện rụt tay , đồng thời lùi về một bước.
Khi rõ thứ lao chính là Tiểu Phiêu Lượng mà Khương Hủ Hủ gửi trong nhà, đôi mắt hoa đào của giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Từ ngày về đây, Tiểu Phiêu Lượng bao giờ hành động hung dữ như .