Đối mặt với ánh giễu cợt của An Viễn Hàng, Hà Điềm Điềm đầy oán hận chỉ thẳng Văn Văn đang cạnh đó:
“Nếu vì năm đó thi đại học, tớ ăn bữa sáng đưa nên đau bụng dẫn đến thất bại thì tớ chỉ đỗ một trường hạng ba chứ?!
Cậu hủy hoại tiền đồ của tớ còn bản thì đỗ trường như ?! Tất cả những gì bây giờ vốn dĩ nên là của tớ! Tớ lấy thì gì sai?!”
Văn Văn những lời buộc tội , tức giận đến mức cả run lên bần bật. Hồi lâu , cô mới đỏ mắt quát :
“Bữa sáng đó tớ đưa cho ! Rõ ràng là cướp lấy!
Vì cướp mất bữa sáng, buổi thi sáng hôm đó tớ nhịn đói để bài.”
Lúc thi xong , cô còn suýt ngất xỉu vì hạ đường huyết.
Khi đó, Văn Văn trong lòng tuy chút oán trách Hà Điềm Điềm nhưng khi tin cô đau bụng dẫn đến kết quả thi , cô cảm thấy áy náy hơn.
Chính Hà Điềm Điềm là xua tay bảo đó là do của , khuyên cô đừng nghĩ ngợi nhiều.
Vì thế, dù đó hai học chung trường, họ vẫn duy trì liên lạc.
Văn Văn nào ngờ rằng, cô luôn ghi hận chuyện trong lòng và đổ hết tội lên đầu cô!
Việc khác gì một tên trộm lẻn nhà, khi ngã gãy chân sang đòi chủ nhà bồi thường chứ?
“Cậu chính là cố ý! Cuộc đời tớ đều hủy hoại! Văn Văn! Tất cả là tại !”
Hà Điềm Điềm gào thét trong điên loạn.
Cô sự thật là gì nhưng cô cam tâm gán tội khiến tương lai hủy hoại lên chính bản , cô chỉ thể đổ hết thứ lên đầu Văn Văn.
Trách cô mang bữa sáng ngoài, trách cô ăn hết ở nhà .
Mình cướp của cô, cô ngăn cản chứ?
Tất cả là tại cô .
Ý nghĩ đó cắm rễ sâu trong lòng, oán hận lâu ngày khiến cô quên sạch đầu đuôi sự việc, chỉ nhớ rằng thứ của đều do Văn Văn hại mà .
Và ý nghĩ càng trở nên thể kiểm soát khi cô thấy Văn Văn sống sung túc ở đại học, thậm chí còn một bạn trai xuất chúng.
Cô cho rằng thứ của Văn Văn đều là của .
Bằng cấp của cô là của cô .
Công việc của cô là của cô .
Ngay cả chồng của cô cũng là của cô !
Cô luôn chìm đắm trong sự điên cuồng đó, khi Văn Văn một vị phú nhị đại theo đuổi rầm rộ, cô càng ghen tị đến mức phát điên.
Thậm chí, cô còn cầu nguyện cho Văn Văn ngoại tình, chia tay An Viễn Hàng vị phú nhị đại chơi đùa vứt bỏ.
Thế nhưng cô đợi cảnh hai chia tay và Trình Văn Hứa cũng chỉ chơi đùa cho vui.
Cô trơ mắt Văn Văn và An Viễn Hàng từng bước tiến đến hôn lễ, thậm chí còn bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến trăng mật ngọt ngào.
Cô cam tâm.
Vì , khi Trình Văn Hứa tìm đến, cô chẳng chút do dự mà đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-343.html.]
Thay hình đổi dạng thì chứ.
Chỉ cần cô trở thành Văn Văn, tất cả những gì của Văn Văn đều sẽ là của cô .
Trình Văn Hứa cho cô , linh hồn khi hoán đổi còn thể hoán đổi ngược !
Những ở đó còn để tâm đến cơn điên của Hà Điềm Điềm nữa. Văn Văn cũng hiểu rõ, khi cô những chuyện , việc lý lẽ với cô chẳng còn ý nghĩa gì.
Trong lúc cô dùng xác của cô, Trình Văn Hứa t.r.a t.ấ.n và lăng nhục, cô còn chút tình xưa nghĩa cũ nào với Hà Điềm Điềm nữa.
Mà đôi chân , chính là quả báo cô trả.
Trình Văn Hứa thực sự đ.á.n.h gãy chân cô .
Nếu thể, cô thậm chí cô tự trải nghiệm cảm giác xương cốt đ.á.n.h gãy tan nát một .
cô còn cơ hội đó nữa.
Vì thế, khi lên đường đến Hải Thành, cô nhờ bác sĩ tiêm một lượng lớn t.h.u.ố.c tê đôi chân đó.
Số t.h.u.ố.c tê sẽ giúp cô cảm thấy đau đớn vì việc khó khăn suốt chặng đường .
Đồng thời, t.h.u.ố.c tê quá liều cũng sẽ ảnh hưởng đến dây thần kinh của cơ thể …
thì ?
Sau khi đổi xác, cơ thể của Hà Điềm Điềm chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.
Tương lai dù liệt nửa thì đó cũng là quả báo do chính cô gây .
Có lẽ vì cảm thấy tiếng gào thét của Hà Điềm Điềm quá ch.ói tai, Khương Hủ Hủ giơ tay thực hiện thêm một thuật cấm ngôn y hệt như dùng với Khương Hãn.
Chiêu khiến Tề Thiên Khất bên cạnh giật . Sau khi hiệu cho An Viễn Hàng đưa lên xe , Tề Thiên Khất mới mỉm với Khương Hủ Hủ:
“Nói thì, cũng nghiệp từ Đại học Đạo giáo ở Hải Thành, tính cũng là sư của cô đấy.”
Khương Hủ Hủ , tĩnh lặng đáp.
Đôi mắt hạnh như đang : “Thì ?”
Tề Thiên Khất hắng giọng, vòng vo nữa mà thẳng vấn đề:
“Sư hứng thú gia nhập Cục An Ninh của chúng ? thể trực tiếp tiến cử cô như cô cần đợi đến khi nghiệp mới để học viện sắp xếp.”
Ý nghĩ từ khi cô là xử lý vụ hài cốt trong Sinh Tài Thung và chiếc vòng tay Mượn Thân , chỉ là cơ hội gặp mặt, cộng thêm việc cô còn quá trẻ nên cục cũng bảo cứ tiếp tục quan sát.
màn thể hiện của cô trong chương trình tập bốn thêm thiên phú Dẫn Hồn và hoán đổi linh hồn , Tề Thiên Khất cảm thấy cần mời cô sớm hơn.
Anh nghĩ rằng chấp nhận thi Đại học Đạo giáo thì chắc chắn thể từ chối phận biên chế nhà nước của Cục An Ninh.
ngờ, ngay khi lời dứt, Khương Hủ Hủ chút do dự mà từ chối.
“ hứng thú.”
Tề Thiên Khất chút khó tin: “Tại ? Đây là biên chế nhà nước chính quy đấy! Không chỉ hưởng đầy đủ bảo hiểm, lương bổng phúc lợi còn vô cùng ưu…”
Chữ cuối cùng, Tề Thiên Khất trở nên thiếu tự tin khi thấy công trường đầy bụi bặm phía cô gái.