Ngày cuối cùng của đoàn phim kết thúc bằng cảnh cùng đả tọa trong núi.
Trước khi rời , các khách mời bộ đạo phục rộng rãi, khi trở với trang phục hiện đại, ai nấy đều cảm thấy luyến tiếc.
Dù chỉ trải nghiệm hai ngày, quá trình cũng tránh khỏi gian nan nhưng chỉ qua hai ngày , tất cả đều cảm thấy trọc khí trong lòng dường như khí trong núi gột rửa sạch sẽ.
Đặc biệt là vài vị khách mời tham gia đả tọa, mỗi kết thúc đều cảm nhận một sự bình thản lạ kỳ trong tâm trí.
Đó là cảm giác mà suốt mười mấy năm qua họ từng trải nghiệm .
Khương Hủ Hủ tiễn đến tận cổng núi.
Dù đoàn phim kết thúc ba ngày hai đêm trải nghiệm học viện nhưng cuộc sống tại học viện của cô chỉ mới bắt đầu.
Chu Sát Sát Khương Hủ Hủ đầy luyến tiếc, chần chừ hồi lâu mới ngập ngừng hỏi:
“Hủ Hủ, thể cắt vài phép giấy cắt tặng chúng tớ mang xuống núi ? Chính là cái cho gia đình ngày đầu tiên .”
Dù ai cũng tận mắt chứng kiến phép giấy cắt nhưng dù xem bao nhiêu vẫn thấy kỳ diệu.
Vừa Chu Sát Sát , Cố Kinh Mặc, Linh Chân Chân cùng các nhân viên khác cũng cô đầy mong đợi.
Khương Hủ Hủ cạn lời nhưng vẫn lấy giấy vàng cắt vài hình nhân ngay tại chỗ, đó bấm chú thi triển, mấy hình nhân giấy mập mạp đáng yêu lập tức cử động linh hoạt.
Một trong đó còn trực tiếp dùng đôi chân ngắn cũn chạy đến bên chân Chu Sát Sát, kéo gấu quần cô nhưng với tới, bèn giật giật dây giày hiệu bảo cô theo .
Trái tim Chu Sát Sát như bay theo chú hình nhân, cô vội vàng vẫy tay chào tạm biệt Khương Hủ Hủ thẳng xuống núi.
Linh Chân Chân định rời theo nhưng thấy Bạch Truật đó từ lúc nào, cô, do dự một lát bất ngờ đưa một túi vải nhỏ cho cô, lí nhí lên tiếng:
“Cái ... mang theo . Về nhà thể thử cảm nhận, sẽ tiếng đáp từ nó.”
Linh Chân Chân ngơ ngác, “nó” mà Bạch Truật nhắc đến là ai.
Tuy nhiên, kịp để cô hỏi, Khương Hủ Hủ bên cạnh lên tiếng: “Cứ nhận .”
Có thể nhận sự ban phúc từ Bạch Tiên cũng coi như là cơ duyên của Linh Chân Chân trong chuyến .
Còn về “nó” mà Bạch Truật , lẽ chính là vị tiên gia mà đến tận bây giờ Linh Chân Chân vẫn hề nhận sự tồn tại.
Đáng lẽ Bạch Tiên và Hồ Tiên bất kỳ mối giao thiệp nào, việc chủ động giúp đỡ Linh Chân Chân, lẽ cũng vì đành lòng thấy Hồ Tiên bao năm qua nhận hồi đáp từ mã của .
Trong Ngũ Đại Tiên, Bạch Tiên tuy thực lực yếu nhất nhưng cũng là mềm lòng nhất.
Linh Chân Chân Khương Hủ Hủ lên tiếng, tuy vẫn thấy khó hiểu nhưng dù cũng tin tưởng năng lực của cô nên vẫn mỉm cảm ơn Bạch Truật cất giữ đồ cẩn thận.
Các khách mời lượt xuống núi, Đạo diễn Trần cuối cùng, quên tha thiết dặn dò Khương Hủ Hủ:
“Tập năm nhớ đến nhé.”
Ông hỏi qua , thời gian phát sóng tập năm thì khóa huấn luyện bên học viện kết thúc, thể xin nghỉ .
Khương Hủ Hủ thấy Đạo diễn Trần đầy mong ngóng cũng vội đồng ý mà ngược hỏi ông:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-341.html.]
“Đạo diễn Trần nhân tuyển cho vị khách mời thứ sáu của tập ?”
Đạo diễn Trần: …
Trò chuyện kiểu đúng là “c.h.ế.t ” mà.
Cô đoán xem vì tập chỉ năm khách mời???
Chẳng vì vị khách mời thứ sáu của ba tập đều “sụp đổ” cả .
thì , vị trí thứ sáu vẫn cần tìm bù .
Vẫy vẫy tay, định rời thì bỗng nhiên như nhớ điều gì, Đạo diễn Trần với Khương Hủ Hủ:
“Cái tên An Viễn Hàng trong phần hỗ trợ Hoán Hồn , nhắn với đoàn phim là vẫn mong cô giúp đổi linh hồn vợ trở , thể đưa tới cùng.”
Khương Hủ Hủ khẽ nhướng mày: “Người của Cục An Ninh đáng lẽ thể giúp mà.”
Cô hiểu tại lặn lội đường xa tới tìm cô để hoán hồn.
Đạo diễn Trần mỉm , vẻ mặt “cô còn trẻ quá”: “Anh chỉ tin tưởng mỗi cô thôi.”
Nói đoạn, ông khựng một chút bổ sung:
“Ngoài cũng là đưa vợ tới để cảm ơn một .”
Ừm… chính xác hơn thì là một con quỷ.
Ba ngày khi đoàn phim rời , An Viễn Hàng đưa Văn Văn cùng Hà Điềm Điềm – đang Cục An Ninh áp giải – đến chân núi Bất Minh.
Khi nhóm đặt chân đến, họ thấy một bãi đất trống chân núi, hơn mười chiếc máy xúc đang hì hục việc, xung quanh cũng dựng sẵn các biển báo công trường.
Vì khu vực vốn hẻo lánh một bóng , vài đành bước đến một chiếc lều tạm bên ngoài khu thi công để tránh nắng.
Văn Văn vẫn xe lăn, An Viễn Hàng đẩy cô chỗ râm mát lấy bình nước cho cô uống vài ngụm, cử chỉ vô cùng tỉ mỉ và ân cần khiến Hà Điềm Điềm cạnh bên đến mức mắt như bốc hỏa.
Người của Cục An Ninh phụ trách áp giải tên là Tề Thiên Khất.
Anh chẳng mảy may để tâm đến ân oán của ba họ mà ngược còn đang đầy hứng thú quan sát đội ngũ thi công đang việc hăng say bên .
“ nhớ vùng đất xung quanh Bất Minh Sơn đều thuộc quyền sở hữu của Đại học Đạo giáo, nơi thi công ?”
Cục An Ninh và Đại học Đạo giáo đều trực thuộc các cơ quan chính quy của nhà nước. Hằng năm, Cục An Ninh đều tuyển chọn những sinh viên ưu tú từ ba trường Đại học Đạo giáo trong nước để đào tạo thành lực lượng dự .
Giống như , chính là nghiệp từ Đại học Đạo giáo và may mắn chọn Cục An Ninh.
Chiếc lều dựng riêng cho công nhân nghỉ ngơi tránh nóng, bên cạnh bày mát và cốc giấy dùng một . Từ công đầu đang uống ở đó, thấy câu hỏi của Tề Thiên Khất liền mỉm :
“Cậu cũng về Đại học Đạo giáo ? cũng mới đến ngôi trường lợi hại như thế năm nay thôi.”
Nói đoạn, ông chỉ tay về phía Bất Minh Sơn: