Càng ngờ rằng, đằng vẻ ngoài vẻ lương thiện của Trình Văn Hứa là một trái tim quỷ dữ.
“Hắn dùng cách gì mà hoán đổi em xác vợ , nhốt em , bắt em ở bên cạnh vĩnh viễn rời .”
Văn Văn , nước mắt trào , đó cô khẽ kéo tay áo lên.
Khoảnh khắc An Viễn Hàng cúi đầu , đồng t.ử một nữa co rút mạnh mẽ.
Trên cánh tay gầy gò , chằng chịt những vết bầm tím, mà kinh tâm động phách.
Giọng của Văn Văn nghẹn ngào trong tuyệt vọng:
“Em thả em , cho, ngược còn đ.á.n.h em... cho phép em từ chối, càng cho phép em chạy trốn... còn... đ.á.n.h gãy chân em.”
[Trời ơi, đây là loại biến thái gì chứ?! Không chiếm thì chuyển sang cướp đoạt linh hồn !!]
[Cướp về còn đ.á.n.h gãy chân cho chạy trốn, đáng sợ quá, yêu đương cuồng dại đến mức ?]
[Trời ạ! Mấy tình tiết tổng tài cố chấp giam cầm trong tiểu thuyết bước đời thực ?]
[Cái quái gì mà tổng tài cố chấp giam cầm! Đây là bạo hành gia đình! Cứ hễ động tay động chân thì đều là bạo hành, chẳng quan trọng là tổng tài là giàu nhất thế giới!]
[Chuẩn! Người bình thường yêu một ai đó thể đ.á.n.h đập tàn nhẫn như , tỉnh táo , đây chính là tên biến thái!]
[Thế mà còn tính là bạo hành gia đình , cô rõ ràng từng kết hôn với mà!]
[Hu hu, cô gái nhỏ đáng thương quá, cầu xin nữ thần hãy mau cứu cô !]
[Phải tạo nghiệp chướng sâu nặng thế nào ở kiếp mới loại đàn ông nhắm trúng chứ?]
[Mấy còn mơ mộng về tổng tài cố chấp giam cầm , phúc phận các ?]
Chứng kiến tình cảnh t.h.ả.m thương của Văn Văn, khán giả trong phòng livestream gần như bùng nổ.
Người ngoài phẫn nộ như thế, huống chi là An Viễn Hàng lúc , cánh tay đầy thương tích và đôi chân đ.á.n.h gãy của cô, đau lòng đến mức đôi mắt đỏ ngầu, gần như vỡ vụn.
Sao dám?
Sao thể đối xử với cô như ?
Thảo nào, thảo nào cô xe lăn, thảo nào cô thể cầu cứu ...
Mấy tháng qua, cô chịu đựng những nỗi đau đớn cùng cực gì chứ...
“Thằng đó ? Tao g.i.ế.c nó!”
Trong đáy mắt An Viễn Hàng, sát khí một nữa bộc phát, thể kiểm soát.
Mọi phép tắc và lý trí xưa nay đều vứt bỏ trong ngày hôm nay.
Là do quá vô dụng, mới để Văn Văn chịu đựng những chuyện như thế .
Dù cô bán vùng núi sâu nhưng dáng vẻ hiện tại của Văn Văn, nào khác gì những cô gái đáng thương bán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-324.html.]
An Viễn Hàng hận đến rơi nước mắt, sát khí trong đáy mắt vẫn hề vơi chút nào. Anh bật dậy định tìm kẻ thủ ác nhưng Văn Văn giữ c.h.ặ.t .
“Viễn Hàng, đừng , ... hôm nay lạ. Anh gọi cảnh sát , chúng báo cảnh sát ?”
Dù đây cô từng cố gắng cầu cứu cảnh sát nhưng thất bại, thế nhưng phản xạ đầu tiên trong lòng cô vẫn là báo cảnh sát.
Lần Viễn Hàng đang ở bên cạnh, cô tin rằng chuyện sẽ khác.
Nghe thấy giọng đầy bất an và khẩn khoản của Văn Văn, An Viễn Hàng vợ sợ hãi thêm nữa. Anh chỉ theo lời cô để Văn Văn ở đây còn thì tiến phòng ngủ chính để kiểm tra tình hình.
Điều khiến ngạc nhiên là Trình Văn Hứa hề tỉnh táo mà đang giường, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi, hai tay khua khoắng loạn xạ, cả như đang chìm sâu trong ác mộng thể thoát .
An Viễn Hàng và khán giả màn hình đều cảm thấy khó hiểu.
Chỉ riêng ở đầu dây bên , Tạ Vân Lý, Thương Lục cùng vài tân sinh viên của Đại học Đạo giáo đều khẽ động tâm khi thấy cảnh tượng đó.
Tạ Vân Lý định mở miệng gì đó nhưng chợt thấy ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Khương Hủ Hủ đang sang .
Một cách kỳ lạ, những lời đến bên môi đều nuốt ngược trở .
Nghĩ đến những điều phụ nữ đáng thương chịu đựng, Tạ Vân Lý cùng đám tân sinh viên Đại học Đạo giáo chỉ mím môi, giả như thấy gì.
Phía bên , khoảnh khắc ngẩn , An Viễn Hàng màng đến việc tên đang gặp ác mộng .
Nghĩ đến những t.r.a t.ấ.n mà Văn Văn chịu đựng, lập tức sải bước tiến lên, một tay túm lấy kẻ giường, tay vung nắm đ.ấ.m giáng mạnh xuống mặt đối phương.
Trình Văn Hứa cảm thấy khuôn mặt đau nhói, khó khăn lắm mới thoát khỏi cơn ác mộng ngạt thở, kịp định thần đụng ngay gương mặt giận dữ như g.i.ế.c của An Viễn Hàng.
“Là mày?!” Trình Văn Hứa sa sầm mặt mày, giận dữ quát: “Sao mày ở nhà tao?!”
An Viễn Hàng chẳng thèm đáp lời tiếp tục vung nắm đ.ấ.m giáng xuống.
Văn Văn tiếng động vội chạy tới, đập mắt là cảnh hai đang vật lộn với . Dù trong lòng sốt ruột nhưng cô thể gì hơn, chỉ đành một bên khẩn khoản can ngăn:
“Viễn Hàng đừng đ.á.n.h nữa... Viễn Hàng ...”
Trình Văn Hứa cô cứ mở miệng là gọi An Viễn Hàng, lòng ghen tuông khiến phát điên. Hắn cố gắng đạp mạnh chân đẩy đối phương , xoay gào lên với Văn Văn:
“Nhìn cho kỹ ! Bây giờ tao mới là chồng mày!”
Có lẽ những tháng ngày t.r.a t.ấ.n tạo cho Văn Văn một phản xạ điều kiện tiếng quát tháo của .
Cô theo bản năng rụt nhưng thấy An Viễn Hàng dù mặt mũi bầm dập vẫn kiên quyết trút giận , nước mắt cô trào . Lần đầu tiên, cô gào một cách mạnh mẽ:
“Ông ! Chồng là An Viễn Hàng! Ông chỉ là một tên cướp! Đồ khốn nạn! Ông xứng!”
Tính cách cô vốn dịu dàng, cộng thêm thể chất dễ rơi nước mắt, ngay cả lúc đau khổ nhất cô cũng từng lớn tiếng như .
Không chỉ An Viễn Hàng sững sờ, ngay cả Trình Văn Hứa cũng kịp phản ứng. Sau khi định thần , cơn giận của như cô châm ngòi, gã gào lên lao tới phía cô.
An Viễn Hàng thể để chạm cô thêm nữa, lập tức nhào tới, vật ngã đối phương xuống đất, cả hai lao ẩu đả.
Văn Văn vội vàng cầm chiếc điện thoại An Viễn Hàng để bên cạnh định gọi cảnh sát nhưng mở mới phát hiện nó đang kết nối với một phòng livestream.