Cậu đến đây là vì Chử Bắc Hạc, nếu bắt nơi khác thì .
Chỉ Chử Bắc Hạc chậm rãi một cái tên quen thuộc:
“Khương Hủ Hủ.”
Nghe thấy cái tên , Tiêu Đồ ngỡ nhầm, sững sờ: “Ai cơ?”
“Khương Hủ Hủ.” Chử Bắc Hạc lặp nữa.
Tiêu Đồ xác nhận đúng là Khương Hủ Hủ mà quen thì lập tức với ánh mắt thể tin nổi:
“Anh chắc chứ? Cô trông còn lợi hại hơn cả đấy.”
Cô còn dám dùng Lôi Phù đ.á.n.h cả giao long!
Chử Bắc Hạc , ánh mắt trầm xuống, dường như gợn sóng, một lúc mới trầm giọng:
“Cô lợi hại đến cũng chỉ là một con .”
Nếu tận mắt thấy dáng vẻ của cô ngày hôm qua, Chử Bắc Hạc bao giờ nghĩ rằng cô cũng sẽ gặp nguy hiểm. Anh hiểu chuyện Huyền môn cũng cô sẽ gặp rắc rối gì.
thích cảm giác mù tịt, chẳng gì và bất lực như hiện tại.
Vì mới giữ Tiêu Đồ .
Vì thể giúp cô thì tìm thể giúp để bảo vệ cô.
Khương Hủ Hủ hề về “giao dịch” mà Chử Bắc Hạc bí mật đạt với Tiêu Đồ.
Mấy ngày tiếp theo, Khương Hủ Hủ đều tự nhốt trong phòng, vùi đầu việc chạm khắc bùa hộ mệnh bằng ngọc.
Đây là thứ cô hứa từ , dùng để cúng tế trong ngôi miếu đá ở thôn Bắc Sơn. Những khối ngọc cũng do nhà họ Lâm cất công tìm kiếm, đều là ngọc thượng hạng.
Vì lo lắng khi nhập học sẽ còn thời gian xử lý việc nên Khương Hủ Hủ quyết định tranh thủ xong tất cả ngày khai giảng.
Còn về những món đồ ngọc mà Khương Hãn nhờ cô giúp đó, Khương Hủ Hủ mặc nhiên bỏ qua.
một ngày khi nhập học, Khương Hủ Hủ thành bộ công việc, cô gọi dịch vụ giao hàng nhanh chuyên dụng để nhân viên chuyển phát mang đồ trực tiếp đến tay Hoàng Đại Tiên.
Đợi đến khi miếu đá xây xong, chính nó sẽ cô dâng những lá bùa hộ mệnh miếu.
Sau khi xong xuôi chuyện, Khương Hủ Hủ an tâm chờ đợi ngày mai thủ tục nhập học.
Nhớ đến lời Khương Tố dặn về việc “chiều fan”, cô lựa chọn trong thư viện ảnh điện thoại đăng một bức hình Tiểu Phiêu Lượng đang đội vương miện đính khăn voan lên mạng.
Kèm theo dòng trạng thái: [Ngày mai nhập học , trường bảo mang theo cáo cưng.]
Trong giọng điệu thoáng chút bất lực và tiếc nuối.
Cư dân mạng bất ngờ thấy cô cập nhật Weibo, lúc mới bàng hoàng nhận ngày mai là ngày gì, lập tức ùa khu vực bình luận của Khương Hủ Hủ như một cơn lũ.
[Á á á á! Ngày mai con gái cưng nhập học ! Vậy là xem show thực tế tập 4 nữa , hu hu!!]
[Chẳng chuyện từ lâu ? Tập con gái xin nghỉ phép mà.]
[Không con gái trong tập 4, sống đây~]
[Mà nè, khách mời mới của tập 4 vẫn công bố đúng ?]
[Không là kẻ xui xẻo nào, Đạo diễn Trần vẫn tìm ai chịu nhận lời.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-292.html.]
[ quan tâm đến khách mời thứ sáu nào hết! “Linh Cảm” thể thiếu khách mời thứ sáu nhưng thể thiếu Khương Hủ Hủ!!]
[Cảnh tiên nữ vung bùa xem cả trăm ! Hu hu, ngầu thực sự!]
[Nghe đứa trẻ cứu phẫu thuật xong , ca mổ suôn sẻ! Con gái cưng thực sự cứu cả một gia đình đấy.]
[ cần , với thì huyền học là thật! @Học viện Đạo giáo Hải Thành, nên thực sự thể để con gái livestream cảnh nhập học ?]
Giữa vô vàn những bình luận than , một tin nhắn nhỏ lẻ xen nhưng mấy chú ý.
[Tin nội bộ, ngày mai hình như bất ngờ đó.]
Vì đó là một tài khoản bình thường, nội dung mơ hồ nên nhanh ch.óng nhấn chìm giữa hàng nghìn bình luận khác.
Khương Hủ Hủ dĩ nhiên chẳng hề bận tâm.
Sáng hôm , khi ăn sáng, Khương Hủ Hủ lên lầu thu dọn hành lý chuẩn xuất phát thủ tục.
Học viện Đạo giáo ngay tại Hải Thành, theo địa chỉ của học viện từ biệt thự đến đó cũng chỉ mất hơn hai tiếng đồng hồ.
Khương Hủ Hủ xách hành lý xuống lầu thì lập tức thấy Khương Tố, Khương Hoài và thậm chí cả Khương Vũ Thành đều đợi sẵn ở .
“Khụ, hôm nay là ngày đầu con nhập học, bọn cùng đưa con tới đó.”
Vì hôm nay, Khương Hoài và Khương Vũ Thành sắp xếp công việc từ mấy ngày chỉ để dành trọn thời gian .
Suốt mười tám năm qua từng cơ hội đưa con học, ngày đặc biệt như hôm nay tất nhiên thể bỏ lỡ.
Mặc dù phía học viện thông báo cho phép nhà cùng thủ tục.
dù chỉ là cùng xe với cô một chặng đường cũng là .
Khương Vũ Thành và Khương Hoài đều nghĩ như .
Còn Khương Tố, nhóc thuần túy là theo cho vui.
Khương Hãn thì ý định cùng, trong lòng vẫn canh cánh việc của , thấy Khương Hủ Hủ sắp , vẫn nhét một tờ giấy ba lô của cô.
“ cô chướng mắt nhưng chuyện thực sự quan trọng với , trong đó là bản vẽ gốc của , cô giúp gửi cho giáo viên xem thử thôi, chỉ xem thôi.”
Nói đoạn như cảm thấy hổ, đầu bỏ chạy.
Khương Hủ Hủ ngờ Khương Hãn vẫn từ bỏ ý định nhưng giờ đến lúc , cô cũng lười đôi co với .
Chẳng mấy chốc, bốn nhà họ Khương chiếc xe thương vụ sang trọng chuẩn từ .
Tài xế lái xe theo địa chỉ Khương Hủ Hủ đưa, chạy thẳng khỏi nội thành, hướng về phía những dãy núi.
Khương Tố bản đồ Khương Hủ Hủ đưa, vẻ mặt thể tin nổi:
“Thời đại nào mà còn nơi định vị vệ tinh tới ? Lại còn đưa bản đồ giấy? Cái núi Bất Minh danh bao giờ thế? Mà nó chỉ ghi là núi Bất Minh, chẳng ghi gì thêm cả.”
Khương Tố lật qua lật bản đồ xe nhưng tìm thấy địa chỉ cụ thể nào gọi là học viện Đạo giáo cả.
Khương Hoài bên cạnh lấy điện thoại tìm kiếm một lúc đó : “Trên định vị vệ tinh thì núi Bất Minh vẫn tìm nhưng vị trí cụ thể của học viện thì đúng là .”
Khương Vũ Thành nhíu mày theo, lòng cũng đầy lo lắng.
Học viện Đạo giáo thực sự tồn tại chứ?