Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-05-01 23:42:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến lúc đó lóc ầm ĩ bắt cô đền thì khổ.

Vương miện kim cương hơn năm vạn, cô tiền bây giờ cũng chẳng đền.

Đắt quá.

Khương Oánh cô bảo cho nó đeo nữa thì sốt sắng: “Đây là em cho nó, hỏng ! Có hỏng cũng chẳng liên quan đến chị!”

Khương Hủ Hủ nhướn mày: “Không bắt chị đền?”

Dù Khương Oánh còn nhỏ nhưng con bé và đám bạn xung quanh từng bao giờ lo nghĩ về chuyện tiền bạc, giờ thấy Khương Hủ Hủ còn lo lắng chuyện đó thì cho rằng cô keo kiệt:

“Chẳng chị là con gái bác cả ? Nhà thiếu tiền, chị keo kiệt thế?”

Khương Hủ Hủ cũng chẳng mong giảng đạo lý với một đứa trẻ, chỉ : “Chị là chị, bố chị là bố chị.”

Khương Oánh thấy cô còn , lập tức dậm chân, vươn tay đẩy chiếc vương miện cô trả :

“Chị phiền quá , bảo bắt đền mà! Chị mau đeo cho nó !”

Khương Hủ Hủ ngạc nhiên con bé, nhớ lúc cô mang con hồ ly nhỏ về nuôi, con bé còn tỏ vẻ ghét bỏ.

Sao giờ quý nó thế ?

Đang nghĩ ngợi, cô thấy Khương Oánh giục đeo vương miện cho Tiểu Phiêu Lượng.

Tiểu Phiêu Lượng bỗng nhiên về phía cô với vẻ thanh tao đó dùng cái đuôi trắng mập mạp của khều nhẹ cánh tay Khương Oánh như thể đang ban thưởng cho sự hiểu chuyện của con bé .

Khương Oánh lập tức chẳng màng tới việc Khương Hủ Hủ đang ở đó, vui vẻ đưa tay vuốt ve chiếc đuôi xù của nó.

Khương Hủ Hủ:...

Cô hình như hiểu .

Hồ ly nhỏ cũng là hồ ly mà là hồ ly thì đều “câu dẫn” lòng .

Người trong nhà thích cũng chẳng , cứ mang nó về còn cứ để nó tự lo.

Khương Hủ Hủ dở dở nhưng vẫn theo lời giục của Khương Oánh mà đeo vương miện và khăn voan cho hồ ly nhỏ.

Thấy cô đeo hời hợt, Khương Oánh sốt sắng tự tay chỉnh cho ngay ngắn.

Khương Hủ Hủ dáng vẻ con bé cẩn thận chỉnh khăn voan, bỗng lấy điện thoại chụp một tấm cho cả lẫn hồ ly đó chụp riêng cho tạo hình mới của Tiểu Phiêu Lượng một tấm.

Đang chụp ảnh thì Quản gia Minh tới, bảo rằng nhà khách quý, mời cô qua đó.

Khương Hủ Hủ thấy “khách quý” còn tò mò để Tiểu Phiêu Lượng ở chơi với Khương Oánh còn tới phòng khách.

Ai ngờ đến là Tống Vũ Lê và Cổ Hinh Nhiên cùng phụ của họ.

Hai gia đình đang hàn huyên với Diêu Lâm, hai đứa trẻ thấy Khương Hủ Hủ liền lộ rõ vẻ vui mừng, hớn hở.

“Chị Cún Con!”

“Chị xinh !”

Vừa gọi, chẳng màng đến việc trong phòng khách còn những khác, hai đứa nhỏ xách váy chạy lon ton về phía Khương Hủ Hủ.

Tống Vũ Lê vốn với cô, khi thấy video của Khương Hủ Hủ mạng thì nằng nặc đòi đến tìm cô chơi.

Còn nhà họ Cổ thì đến tận nhà cảm ơn, Cổ Hinh Nhiên tin cũng đòi theo bằng , con bé xem “chị xinh ” trổ tài gọi sấm sét nữa.

Ngầu quá mất!

Khương Hủ Hủ bất thình lình hai cô bé đáng yêu bao vây, miệng “chị chị” ngọt xớt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-289.html.]

Lúc Khương Oánh dẫn Tiểu Phiêu Lượng tới, chứng kiến cảnh tượng .

Lại thấy Khương Hủ Hủ đối xử với hai khác hẳn còn tủm tỉm xoa đầu chúng, đầu óc Khương Oánh như sợi dây đàn đứt phựt một cái.

Con bé chẳng thèm đếm xỉa gì nữa, lao tới chen giữa ba , dang hai tay chắn mặt Khương Hủ Hủ, cất giọng gấp gáp và hung dữ:

“Đây là chị của em! Của em!”

Những lớn trong phòng khách ban đầu sững nhưng ngay đó đều nhịn mà bật .

Trẻ con mà, cứ thích tranh giành chị.

Diêu Lâm cũng theo, chỉ là nụ gương mặt bà phần gượng gạo.

hiểu, con gái từ khi nào trở nên thiết với Khương Hủ Hủ như ?

Điều mà Diêu Lâm hiểu thì thực Khương Hủ Hủ cũng chẳng hiểu gì cả.

Rõ ràng là họ chẳng hề thiết.

Trước đó con bé còn gào thét đòi cô cút khỏi nhà.

Chẳng lẽ bây giờ mất trí nhớ ?

Khi Khương Oánh lao tới, cô bé chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ đơn thuần cảm thấy đây là chị của , chị của , tại để khác gọi chứ?

Hơn nữa còn gọi tự nhiên như thể là chị ruột của họ .

Cổ Hinh Nhiên là cảm nhận sự thù địch từ Khương Oánh sớm nhất, dù cả hai đều học chung trường mẫu giáo, đối phương thế nào họ đều rõ.

Cô bé lập tức ưỡn n.g.ự.c: “Là chị của thì ? Đó cũng là chị của tớ!”

“Không cho phép gọi!”

“Gọi đấy! Chị xinh ! Chị ơi!”

Hai đứa trẻ sáu tuổi tranh cãi chí ch.óe, Tống Vũ Lê bên cạnh dù cũng lớn hơn một chút, cô bé tám tuổi .

Không cãi cọ với hai em, cô bé ngược hòa nhã : “Chị là chị của tất cả chúng mà.”

Nói , cô bé xoay đầu về phía Khương Hủ Hủ:

“Chị Cún Con ơi, em luôn cùng xem chương trình livestream của chị đó, chị giỏi thật đấy! Em còn dùng tiền tiêu vặt để donate cho chị nữa!”

“Thật ?”

Khi đối diện với Tống Vũ Lê, thái độ của Khương Hủ Hủ ôn hòa hơn hẳn. Cô thích những cô bé tinh tế, xinh xắn và ngoan ngoãn như thế .

Cô khuyên nhủ: “Sau đừng donate cho chị nữa, nền tảng livestream và chương trình đều sẽ cắt phí đấy.”

Tống Vũ Lê hiểu “cắt phí” là gì nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Cổ Hinh Nhiên thấy Tống Vũ Lê bắt chuyện với chị xinh , nhất thời thèm đôi co với Khương Oánh nữa, vội vàng giơ tay:

“Con, chị xinh con ! Chị ơi, chị thể gọi sấm cho con xem nữa ? Mẹ con bảo bùa hộ mệnh của chị còn bay nữa, chị bay thật ạ? Có thể cho con xem ?”

Khương Oánh thấy họ chẳng buồn đếm xỉa đến mà vẫn cứ quấn lấy Khương Hủ Hủ, lập tức nổi cáu, buột miệng :

“Chị của tớ đương nhiên bay! Chị cái gì cũng còn vẽ bùa còn phong ấn miệng khác nữa! Anh tớ từng chị phong miệng, đó thành câm luôn đấy.”

Cổ Hinh Nhiên và Tống Vũ Lê đều kinh ngạc trợn tròn mắt.

Trong lúc ngạc nhiên, Tống Vũ Lê quên phản bác: “Không , chị Cún Con , chị sẽ câm .”

“Là thật đấy, tớ tận mắt thấy , tớ cũng !”

 

Loading...