Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-05-01 23:42:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hay là chị đến đây thấy nên gọi về?

Nghĩ đến khả năng , Khương Tố khỏi mở to mắt.

Không thể nào?

Chị gái từ khi nào lợi hại đến mức ngay cả đại ma vương cũng thể gọi về ?

Chử Bắc Hạc đương nhiên do Khương Hủ Hủ gọi về.

Khương Hủ Hủ đến Chử Gia, vốn chỉ mượn linh lực luyện trong thư phòng của Chử Bắc Hạc để xử lý luồng oán khí đang quấn lấy lòng bàn tay .

Luồng oán khí đó giống với oán khí từng bám Tiểu Anh Linh, các cách tiêu trừ thông thường đều tác dụng.

Bùa hộ mệnh của cô tuy thể tạm thời kìm hãm cho oán khí lan tràn nhưng thể xóa sạch những oán khí đậm đặc .

Chỉ đành đến đây mượn “ngoại lực” mà thôi.

Chử Bắc Hạc là tình cờ thấy tia sét tím lóe lên trung, nhớ việc Khương Hủ Hủ từng mang con Tiểu Giao về, lo rằng cô thể xảy xung đột với nó mới dùng đến Lôi Phù nên mới rời công ty về sớm.

Chử Bắc Hạc bước cửa thì lập tức thấy Khương Hủ Hủ đang nhắm mắt xếp bằng t.h.ả.m ở trung tâm thư phòng, xung quanh cô còn bày biện vài món ngọc khí như thể đang tự lập một trận pháp cho chính .

Tiến gần mới thấy, đôi mày cô nhíu , sắc mặt cũng như thường ngày.

Vừa cảm nhận Chử Bắc Hạc đến gần, Khương Hủ Hủ mở mắt, chỉ một cái ý định dậy.

“Xin , lẽ chiếm dụng thư phòng của một chút để giải quyết vài vấn đề.”

Chử Bắc Hạc cô, trầm giọng: “Cô thương ?”

Khương Hủ Hủ rủ mắt, luồng oán khí tay vẫn tan bớt là bao, trong lòng dấy lên sự bực bội khó hiểu nhưng giọng vẫn lộ cảm xúc:

“Chỉ là chút vấn đề nhỏ, nhanh thôi là xong.”

Cô vốn tưởng Chử Bắc Hạc chỉ về thư phòng lấy đồ, dẫu theo lẽ thường, giờ vị đáng lẽ đang bận bịu ở công ty mới đúng.

suy nghĩ nhiều, tập trung điều động linh lực trong phòng, ngay giây tiếp theo, cô cảm nhận một luồng khí tức thanh khiết đang ùa về phía .

Khương Hủ Hủ ngước mắt lên, chỉ thấy Chử Bắc Hạc xổm xuống từ lúc nào, kim quang ch.ói lòa ập tầm mắt khiến cô cảm giác như lóa mắt.

“Có điều gì giúp ?”

Nếu là đây, Chử Bắc Hạc từng nghĩ sẽ chủ động đề nghị giúp đỡ khác.

thừa nhận, cô đối với vẫn luôn đặc biệt hơn những khác.

Dù là để cô tự do thư phòng của , chủ động giữ cô ăn cơm, cho cô ngủ sofa của .

Những điều đây đều từng xảy .

nghĩ đến là “vị hôn thê” danh nghĩa của , cảm thấy tất cả những điều đó dường như là chuyện đương nhiên.

Nghĩ như , chủ động đề nghị giúp đỡ cũng chẳng gì là lạ.

Dẫu cũng nợ cô một vài ân tình.

Khương Hủ Hủ thấy lời của Chử Bắc Hạc thì sững , cô nheo mắt, cố gắng rõ đôi đồng t.ử của đối phương từ trong ánh kim quang ch.ói mắt .

Con ngươi đen láy như điểm sơn, chút tạp chất, dường như chỉ đang chân thành đưa lời mời gọi khiến cảm giác thể chối từ.

Khương Hủ Hủ cũng khó để khước từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-286.html.]

Nhớ đến việc khi thu phục Tiểu Anh Linh, oán khí của nó liền tan biến ngay lập tức, Khương Hủ Hủ hồi lâu đó chìa bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lá bùa ngọc của .

“Vậy... thể nắm lấy tay ?”

Khương Hủ Hủ hỏi đầy thận trọng.

Sở dĩ lúc đầu cô trực tiếp nhờ giúp là vì vị đại lão chút chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế cùng bệnh sạch sẽ.

Chiếm dụng thư phòng còn dễ , chứ chủ động yêu cầu tiếp xúc cơ thể, chính Khương Hủ Hủ cũng cảm thấy chút quá quắt.

Thế nên cô đề cập tới chuyện .

giờ đây chủ động lên tiếng, thì khác.

Dẫu cũng cô mặt dày níu kéo để chiếm tiện nghi của .

Khương Hủ Hủ vốn nghĩ Chử Bắc Hạc thấy câu chắc sẽ đồng ý, hoặc là sẽ nhíu mày cự tuyệt một lát.

Chẳng ngờ, ngay giây phút giọng cô dứt, một bàn tay to lớn mang lạnh ấm áp trực tiếp phủ lên tay cô.

Tiếp đó là những ngón tay dài khẽ cuộn , theo yêu cầu của cô, nắm lấy tay cô một cách dịu dàng.

“Thế ?”

Hai chữ trầm thấp tùy ý vang lên khiến đầu ngón tay cô khẽ run rẩy, kéo theo đó là từng đợt ấm, tựa như đang lan tỏa chậm rãi từ đầu ngón tay, ngay cả lòng bàn tay vốn oán khí giày vò cũng trở nên mềm mại và ấm áp, còn cảm giác khó chịu mơ hồ như lúc nãy nữa.

Cô cúi đầu xuống, chỉ thấy luồng oán khí mà cô dùng linh lực loay hoay mãi mới tiêu trừ một chút, giờ đây tan biến còn dấu vết.

Đôi mắt hạnh của Khương Hủ Hủ khẽ lay động.

Khoảnh khắc , cô thực sự hiểu rõ vì Tiêu Đồ bám riết tha, nhất quyết bắt vị đại lão đối tượng nhân duyên dự của .

Đổi là cô, cô cũng bám riết tha.

Luồng kim quang thể độ hóa tà ác thế gian: “cái đùi vàng” thiên đạo ưu ái che chở...

Chỉ cần đặt ở đó thôi là một sự cám dỗ thầm lặng .

Ai mà ôm lấy chứ?

Chử Bắc Hạc thấy cô lời nào, tưởng rằng đúng thì lập tức âm thầm dùng thêm chút lực nắm c.h.ặ.t t.a.y cô hơn.

Tuy việc tác dụng gì nhưng nếu cô , tất nhiên là lý lẽ của cô.

Đợi đến khi Khương Hủ Hủ hồn, định mở miệng hiệu rằng .

Thì thấy phía cửa thư phòng, bỗng truyền đến một giọng nam quen thuộc nhưng phần âm u, đầy sát khí.

Giọng u uẩn, mang theo vài phần lạnh lẽo, hỏi:

“Chử Bắc Hạc, nắm tay em gái gì?”

Không khí trong phòng dường như đọng trong một khoảnh khắc tĩnh lặng khó tả.

Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc đồng loạt đầu thì lập tức thấy Khương Hoài ở cửa thư phòng tự bao giờ, quản gia bên cạnh mang vẻ mặt kích động rầu rĩ.

Kích động vì thiếu gia nhà ông cuối cùng cũng “thông suốt”.

Rầu rĩ vì ông chặn , hỏng gian riêng tư của thiếu gia và Khương tiểu thư!

 

Loading...