Lời Khương Hủ Hủ dứt, khí trong phòng chợt đông cứng .
Mấy mặt đều sững sờ, giây tiếp theo, tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía bảo mẫu đang gần đó, trong đó ánh của Cổ Cẩm Vinh là sắc lạnh hơn cả.
Mặt bảo mẫu tái mét, vẻ mặt lộ rõ sự căng thẳng và lúng túng. Bà Khương Hủ Hủ, lắp bắp:
“Cô... cô ý gì? ... hiểu...”
“Người thể tiếp cận đứa trẻ, lấy Bình An Phù khỏi con bé đeo mà còn khiến Cổ và Cổ thái thái hề , chắc hẳn là bà tận dụng lúc con bé tắm để tháo Hộ Thân Phù giở trò đúng ?”
Khương Hủ Hủ đầy quả quyết, cộng thêm phản ứng chột đến mức hoảng loạn của bảo mẫu, Cổ Cẩm Vinh còn nghi ngờ ai là kẻ chủ mưu.
Ông chẳng màng đến phép tắc kiêng kỵ động tay chân với phụ nữ nữa, túm lấy cổ áo bảo mẫu kéo mạnh xa giường con gái đó gằn giọng chất vấn:
“Những gì cô đúng ? Là bà giở trò lá Bình An Phù của Hinh Nhiên ?!”
“Không... , mà! Tiên sinh, thái thái, hai chăm sóc Hinh Nhiên từ bé, thể hại con bé chứ, thực sự ...”
Giọng bảo mẫu run rẩy ngừng giải thích, thế nhưng dù bà cố chối cãi đến , vẻ chột trong đáy mắt vẫn qua mắt Cổ Cẩm Vinh.
Cổ thái thái dường như cũng bừng tỉnh cơn bàng hoàng, bà chẳng còn giữ nổi vẻ đài các của một quý phu nhân, thét lên một tiếng lao về phía bảo mẫu.
“Tại chứ? Hinh Nhiên yêu quý bà như , nhà chúng cũng tự thấy bạc đãi bà, bà thể thế?!”
Bị tát bất ngờ, bảo mẫu suy sụp bệt xuống sàn.
“ , thực sự hại Hinh Nhiên, , thái thái, hai tin . Đó là đứa trẻ do một tay chăm bẵm, nỡ hại nó... chỉ là chỉ là nó khỏi nhanh như thôi...”
“Tại ?!” Cổ Cẩm Vinh trầm giọng hỏi.
Bảo mẫu nức nở: “Tiểu thư Hinh Nhiên năm nay chuẩn lớp một, thái thái khi con bé học thì cần dỗ ngủ hàng đêm nữa, việc chăm sóc sát cũng cần thiết như ...
sợ tiểu thư Hinh Nhiên cần nữa nên mới chút chuyện để thể hiện sự quan trọng...
thật sự nghĩ đến chuyện hại Hinh Nhiên, chỉ nghĩ lá Bình An Phù hỏng thì con bé cùng lắm là vẫn ngủ ngon, gặp ác mộng thôi...”
Trước đây mỗi khi Hinh Nhiên ngủ ngon gặp ác mộng, đều là bà túc trực bên cạnh. Chỉ cần con bé cứ mãi yên , gia đình chắc chắn sẽ để bà tiếp tục chăm sóc.
Đến lúc đó, và thái thái sẽ coi trọng bà hơn, bà cũng rời khỏi Cổ gia điều những công việc vặt vãnh của giúp việc khác.
Phải rằng từ khi Hinh Nhiên chào đời, bà chỉ chuyên trách chăm sóc tiểu thư, ngày thường ai nấy đều cung kính với bà , ngoại trừ việc của tiểu thư , bà chẳng cần đụng tay bất cứ việc gì.
Đãi ngộ ở Cổ gia , bà rời cũng chẳng ở giúp việc bình thường, thế nên mới nảy sinh ý định .
Nếu bùa chú vấn đề, cũng chỉ truy cứu đưa bùa, bao giờ điều tra đầu bà .
Bà thực sự chỉ nghĩ đến đó mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-283.html.]
Bà thể ngờ rằng, khi lá bùa phá hủy, tiểu thư đột ngột phát điên đêm hôm đó.
Cũng vì trong lòng chút day dứt, bà mới lao can ngăn khi con bé lên cơn, dẫn đến việc mặt mũi và cánh tay đều cào xước.
Cổ Cẩm Vinh và Cổ thái thái thấy nguyên nhân thì vô cùng tức giận.
Chỉ vì lý do ích kỷ đó mà bà cố tình hành hạ đứa trẻ còn nó tiếp tục chịu khổ...
Hinh Nhiên là đứa trẻ bà chăm từ bé! Sao bà thể độc ác đến ?!
Chỉ riêng việc Hinh Nhiên ngủ ngon đây khiến họ xót xa lắm , huống chi đêm qua con bé còn phát điên lên như thế!
Nghĩ đến đó, ánh mắt Cổ Cẩm Vinh bảo mẫu lạnh lẽo như đóng băng. Không chút do dự, ông nhấn nút điện thoại bàn ở đầu giường: “Gọi bảo vệ lên đây.”
Sau đó, ông sang bảo mẫu bằng ánh mắt đầy sát khí:
“Nể tình bà chăm sóc Hinh Nhiên bao nhiêu năm nay, sẽ báo cảnh sát. đừng hòng mơ chuyện ở Cổ gia, cũng đừng nghĩ đến chuyện bảo mẫu cho bất kỳ nhà nào trong giới nữa. Những kẻ như bà, xứng để dạy dỗ trẻ con.”
Nghe Cổ Cẩm Vinh , mặt bảo mẫu biến sắc, bà lóc cầu xin ông tha thứ.
Dù đuổi khỏi Cổ gia, với kinh nghiệm của , bà vẫn thể tìm những gia đình danh giá để bảo mẫu chuyên nghiệp.
lời của Cổ Cẩm Vinh rõ ràng là cắt đứt đường sống của bà !
Cổ Cẩm Vinh hề mảy may mềm lòng, ông lệnh cho bảo vệ lôi , Cổ thái thái cũng chẳng ý định xin tha.
Khương Tố bên cạnh mà sững sờ, tặc lưỡi kinh ngạc, nhịn mà thán phục chị thật đỉnh.
Cổ thái thái thấy bảo mẫu xử lý, ánh mắt Khương Hủ Hủ lúc còn chút phòng nào nữa, bà vội vã tiến lên, vẻ cầu khẩn:
“Hủ Hủ, đây là chúng hiểu lầm cô, ngờ trong nhà nội gián... Vậy bây giờ xử lý xong lá Bình An Phù , Hinh Nhiên thể khỏe ?”
Trong lòng bà dù vẫn lo lắng nhất cho tình trạng của con gái.
Khương Hủ Hủ thấy cạn lời.
Hai vợ chồng , lẽ nào cô lúc nãy ?
Nể tình tám vạn, Khương Hủ Hủ quyết định giải thích cuối:
“Đứa trẻ nhà bà đột ngột phát điên do vấn đề của Bình An Phù mà là do nhiễm oán khí khác.”
Nói xong, Khương Hủ Hủ thêm lời nào, cô thẳng tới cạnh giường, lấy từ trong túi một miếng Ngọc bài, đặt trực tiếp lên n.g.ự.c đứa trẻ, đồng thời lẩm nhẩm điều gì đó.
Mấy trong phòng thấy đứa trẻ vốn dĩ quậy phá đến mức thể đ.á.n.h thức, lúc bỗng mơ màng mở mắt.
Trạng thái phát điên của đêm qua biến mất, con bé chỉ dụi dụi mắt quanh căn phòng, hệt như mới tỉnh dậy một giấc ngủ ngon.