Nghe tin chỉ là xây một ngôi miếu, Lâm phụ mặt lập tức hiện rõ vẻ mừng rỡ và nhẹ nhõm, dù đích xây dựng nhưng ít nhất cũng nhốt núi ba năm bạn với chồn vàng, cùng lắm là chịu chút khổ sở mà thôi.
“Xây! sẽ bỏ tiền, nguyên liệu thiết kế đều sẽ tự tìm , hơn nữa sẽ giám sát thằng nhóc xây miếu.”
Khương Hủ Hủ Lâm phụ thì lắc đầu:
“Chi phí xây miếu, cần để trong thôn cùng góp . Những năm qua nó che chở cho thôn, tiêu hao tu vi dẫn linh khí trong núi giúp dân làng nuôi sâm hưởng ân huệ thì cũng chịu nhân quả, nhất là nên để mỗi nhà đều góp phần, cần nhiều ít.”
Khương Hủ Hủ đều là lẽ , Trưởng thôn đương nhiên ý kiến gì, ngay tại chỗ mặt cả làng đồng ý:
“Trước đây chúng Đại tiên vẫn luôn âm thầm che chở cho thôn, thật sự vô cùng hổ thẹn. Chỉ cần Đại tiên yêu cầu, trong thôn đều nguyện ý theo.”
Đây là món nợ mà họ nợ ngài .
Khương Hủ Hủ thấy thái độ của dân làng xung quanh cũng đồng nhất như , họ thật lòng nghĩ thế thì lập tức liếc Hoàng Đại Tiên đang gần đó. Suy nghĩ một chút, cô với dân làng:
“Tuy nó nhận cơ duyên từ đất trời nhưng rốt cuộc ở thần vị, thể lập miếu. Vì miếu đá núi chỉ cần thắp nhang thờ phụng, cần đặt tên.
Ngoài , nếu các thực tâm bù đắp, thể lập một bài vị cho nó ở từ đường trong thôn, ngày ngày hương khói, nó sẽ cảm nhận thành ý của dân làng.”
Sau chuyện , dù thế nào Hoàng Đại Tiên cũng sẽ tiếp tục che chở cho thôn nữa, tương lai chỉ thể dựa việc tự họ nuôi trồng nhân sâm.
Lập bài vị cho nó ở từ đường, một mặt là thành nhân quả giữa nó và dân làng, mượn nhờ công đức của niềm tin để giúp nó hồi phục tu vi.
Mặt khác cũng là để một sợi dây liên kết cho thôn.
Chỉ cần từ đường trong thôn vẫn còn thờ phụng bài vị của nó, năm tháng dài lâu, nó sẽ cảm nhận tấm lòng thành của dân làng.
Cho dù tương lai nó còn che chở cho thôn như nhưng nếu thôn gặp thiên tai hoạn họa gì, nó cũng sẽ yên ngó.
Trưởng thôn cũng thấy việc thờ thêm một bài vị của Hoàng Đại Tiên ở từ đường vấn đề gì, dù nhân duyên giữa Đại tiên và tổ tiên trong thôn cũng vô cùng sâu đậm, ông lập tức sảng khoái đáp ứng.
Thậm chí còn quyết định về sẽ cho sửa sang điêu khắc tường và cột trong từ đường, nhất định thêm hình ảnh của vị Hoàng Đại Tiên .
Khương Hủ Hủ bảo Lâm phụ tìm một khối ngọc thạch, khối ngọc là để cung phụng trong miếu đá, giúp Hoàng Đại Tiên tu luyện từ đầu.
Cô định dùng ngọc thạch đó một trận pháp tụ linh đơn giản.
Khi lên núi cô nhận , vì thôn Bắc Sơn quanh năm nuôi trồng nhân sâm, linh khí trong núi phần lớn đều nhân sâm hấp thụ, linh khí trong núi rơi trạng thái tương đối khan hiếm.
Thật khó cho vị Hoàng Đại Tiên , trong điều kiện như mà dùng chút linh khí ít ỏi để tự tu luyện chia bớt linh khí ít ỏi đó cho đám sâm mà dân làng trồng…
Trận pháp tụ linh thể giúp nó gom góp linh khí trong núi, linh khí nuôi dưỡng cộng thêm việc dân làng ngày ngày cung phụng, thời gian để khôi phục tu vi ban đầu sẽ rút ngắn đáng kể.
Đây chính là tất cả những điều kiện mà Khương Hủ Hủ đàm phán với Hoàng Đại Tiên.
Đôi bên đạt đồng thuận, Hoàng Đại Tiên liền dẫn theo con cháu hậu bối rời ngay lập tức.
Chỉ còn khán giả trong phòng livestream vẫn đang ngơ ngác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-257.html.]
[ ngay là bỏ lỡ cả trăm triệu mà!]
[Thế là xong ? Quá trình ? Chi tiết ? Màn đấu pháp của Hoàng Đại Tiên ? Bị tổ sản xuất ăn hết ?]
[Vừa tiểu thư nhà đàm phán với Hoàng Đại Tiên ?]
[Nghe vẻ như dân trong thôn đều mắc nợ vị Hoàng Đại Tiên , ai giải thích cho rốt cuộc là tình huống gì ?]
[Tức c.h.ế.t mất, đến đoạn gay cấn thì mất tín hiệu! canh livestream từ sáng sớm chẳng là để xem cái ?]
[Vậy đám chồn vàng tại quậy phá trong thôn?]
[Đây là Hoàng Đại Tiên thật ? Nó còn tiếng nữa hả?]
[Đừng lảm nhảm nữa, thấy tổ sản xuất cố tình ? Hoàng Đại Tiên gì chứ, thấy là tìm mấy đứa nhỏ giả trang thì , nhà ai con chồn lớn bằng ngần ? Tổ sản xuất sợ khán giả sơ hở nên mới cố tình cắt livestream đấy!]
Vì giữa chừng livestream gián đoạn mất những tình tiết quan trọng nhất, khán giả trong phòng livestream ít nhiều đều chút oán khí còn nhân cơ hội dắt mũi dư luận.
Đạo diễn Trần suy nghĩ một chút, vẫn quyết định để các khách mời kể phần nội dung cho khán giả.
Còn việc họ nghi ngờ đây là kịch bản gì khác, ông cũng mặc kệ.
Thế là dọc đường xuống núi, các khách mời phối hợp với diễn cảnh tượng khi livestream gián đoạn.
Cuối cùng cũng thỏa mãn sự tò mò của khán giả trong phòng livestream.
[Hu hu, đều trong ngũ tiên, Hoàng Đại Tiên là khó chung đụng nhất, tại vị Hoàng Đại Tiên bụng thế?]
[Anh chỉ cứu nó một nhưng nó chỉ dẫn khỏi núi mà còn giúp tìm nhân sâm hoang dã trăm năm, thậm chí vì một câu đùa của mà canh giữ cả cái thôn suốt bảy mươi năm trời!]
[Đây là tình yêu chứ còn gì nữa?!]
[Hu hu hu, c.h.ế.t mất, ghét chồn vàng nữa .]
[Vạn vật đều linh, trừ con muỗi .]
[Không chứ, là câu chuyện do tổ sản xuất biên , mà cũng tin ?]
[ quan tâm, dù là biên cũng tin!]
[Cái dân c.h.ử.i nó là đồ ngốc đó đáng ghét quá! Ông mới là đồ ngốc! Cả nhà ông đều là đồ ngốc!]
[Nó chỉ cầu phong, chứ đòi ngôi trời , cho nó mà!]
[Sau khi Hoàng Đại Tiên hồi phục tu vi liệu còn cầu phong ? Nếu cần, Đại tiên thể đến tìm con! Con nhất định sẽ giúp cầu phong thành công!]
[Dân làng Bắc Sơn thật may mắn, ai mà từ chối một vị Hoàng Đại Tiên lặng lẽ che chở dân làng trong núi chứ.]