Và khi ánh đen thẫm quét qua, tất cả mặt đều cảm nhận rõ rệt một áp lực nặng nề.
Ừm... trừ Khương Hủ Hủ và Tiêu Đồ .
Khán giả trong phòng livestream im lặng ngay khi con chồn vàng xuất hiện.
Tất cả đều nín thở dõi theo con chồn khác thường mắt, ai dám thốt lên một tiếng, càng dám gõ phím.
Hoàng Đại Tiên tiến đến vị trí cách hai mét dừng bước. Ánh mắt nó quét qua đám đông, đó dừng sáu con chồn đang Tiêu Đồ dắt theo.
Những con chồn vốn đang ngoan ngoãn, sợ sệt, ngay khoảnh khắc thấy nó xuất hiện liền trở nên bất an, bồn chồn.
Chúng đối phương với ánh mắt khẩn thiết, vùng khỏi sợi dây xích nhưng vì kiêng dè Tiêu Đồ mà dám động đậy.
Khương Hủ Hủ thấy liền cúi , trực tiếp cởi bỏ sợi dây đang buộc sáu con chồn .
Vừa tháo xích, những con chồn liếc Tiêu Đồ một cái, thấy ý định giữ chúng , lập tức “vèo” một cái lao đến lưng Hoàng Đại Tiên, vẫy vẫy cái đuôi đầy vẻ tủi .
Hoàng Đại Tiên thấy hành động bày tỏ thiện chí rõ ràng của Khương Hủ Hủ, sự sắc sảo trong mắt dịu đôi chút nhưng vẫn giấu nổi vẻ phòng .
Khương Hủ Hủ dứt khoát giơ tay, chắp tay hành lễ với nó.
“Chúng ý mạo phạm, tối qua giữ chúng chỉ là nhờ chúng dẫn đường, dân làng hy vọng chuyện với ngài.”
Hoàng Đại Tiên Khương Hủ Hủ đó thiếu niên cạnh cô, do dự một lát, cuối cùng cũng chắp tay đáp lễ.
Những dân làng phía đột nhiên thấy một con chồn hành lễ, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Trong đó, một ngạc nhiên thoáng hiện vẻ nghi hoặc, dường như cảm thấy cảnh tượng con chồn hành lễ đầu tiên thấy.
Còn những khác, thấy Hoàng Đại Tiên đáp lễ, tâm trạng căng thẳng ban đầu cũng vơi phần nào.
Đối phương bằng lòng đáp lễ, nghĩa là còn sẵn lòng lý luận.
Đây là chuyện .
Khương Hủ Hủ hiểu rõ, việc Hoàng Đại Tiên bằng lòng nể mặt là vì Tiêu Đồ bên cạnh.
Rõ ràng nó cũng xảy xung đột với Tiêu Đồ.
Xem , hôm nay để Tiêu Đồ cùng là quyết định đúng đắn.
Khương Hủ Hủ hiệu cho trưởng thôn tiến lên. Trưởng thôn với tư cách là đại diện cho dân làng, dù trong lòng sợ hãi Hoàng Đại Tiên đến cực độ nhưng vẫn run rẩy bước tới.
Ông học theo dáng vẻ của Khương Hủ Hủ, chắp tay lễ phép:
“Đại... Đại nhân... là trưởng thôn của thôn Bắc Sơn, ngài... ngài điều gì hài lòng về thôn chúng chăng? Chúng sẽ sửa, thôn chúng tuyệt đối ý mạo phạm đại nhân.
Trước đây mỗi tháng chúng đều gửi lễ vật cúng dường trong núi, nếu chỗ nào , xin đại nhân chỉ rõ, chúng nhất định sửa, nhất định sửa...”
Trưởng thôn run rẩy xong, thái độ vô cùng khiêm hạ.
Hoàng Đại Tiên xong, ánh mắt quét qua những dân làng phía , nơi đáy mắt dường như lóe lên vài phần oán hận.
Hồi lâu , chỉ thấy nó chậm rãi mở miệng, mà thốt tiếng .
“Thôn Bắc Sơn, vong ơn bội nghĩa! Không xứng bảo hộ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-253.html.]
Giọng nó the thé, giống kiểu rít lên của con mà giống như âm thanh nén của loài thú, lúc mang theo vài phần sắc lạnh, ch.ói tai.
Đột ngột nó mở miệng, tất cả đều lộ vẻ thể tin nổi, một lúc lâu mới phản ứng kịp nó gì.
Dân làng thôn Bắc Sơn là những đầu tiên lộ vẻ hoảng hốt, nhịn mà nhao nhao giải thích:
“Chúng ... chúng gì .”
“Chuyện chắc là hiểu lầm gì chăng?”
“Trong thôn đây cũng từng gặp vài vị Hoàng Đại Tiên nhưng ai trong thôn đ.á.n.h g.i.ế.c chúng cả, chúng xưa nay đều thành thật mà.”
Trưởng thôn thấy Hoàng Đại Tiên mặt lộ vẻ vui vì sự ồn ào đột ngột , vội giơ tay hiệu cho im lặng, đó mới cung kính hỏi nguyên do.
“Đại nhân, chuyện liệu hiểu lầm gì ?”
Hoàng Đại Tiên chỉ chằm chằm dân làng, lập tức lên tiếng.
Ngược , Tiêu Đồ chút thiếu kiên nhẫn: “Có chuyện gì thì mau ! Đừng lề mề nữa!”
Dân làng và nhân viên công tác xung quanh lời của Tiêu Đồ mà suýt chút nữa hồn xiêu phách lạc, theo bản năng ngăn để thêm điều gì nữa.
thấy, khi đối mặt với sự thúc giục của Tiêu Đồ, đáy mắt Hoàng Đại Tiên lóe lên sự khó chịu rõ rệt nhưng hề phát tác.
Giống như đang cố nhịn một cách đầy khổ sở.
Một lúc lâu , khi đang mòn mỏi chờ đợi, đối phương mới cuối cùng mở lời nữa.
“Hơn bảy mươi năm , ở thôn Bắc Sơn một hái sâm cứu ...”
Theo lời kể của Hoàng Đại Tiên, cuối cùng cũng bộ ngọn nguồn về mối ân oán giữa nó và thôn Bắc Sơn.
Đó là chuyện của hơn bảy mươi năm , khi thôn Bắc Sơn còn nghèo.
Hoàng Đại Tiên lúc bấy giờ cũng chỉ là một con chồn vàng mới mở chút linh trí.
Một ngày nọ, nó một con rắn quấn lấy trong núi, một hái sâm họ Lâm cứu nó.
Khi đó đàn ông lạc đường trong núi thì lập tức đưa nó theo, nó xem như trả ơn cứu mạng mà dẫn đường cho .
Và Hoàng Đại Tiên thực sự .
Nó chỉ dẫn đường cho ông, thậm chí còn dẫn ông đào một củ sâm núi hoang trăm năm tuổi.
Người đàn ông vô cùng kinh ngạc và vui mừng, hết lời khen ngợi Hoàng Đại Tiên linh tính.
Lúc xuống núi, ông :
“Ngươi là một Hoàng Đại Tiên linh tính. Ta loài Hoàng Đại Tiên các ngươi khi tu luyện thành tinh sẽ cầu phong với con , cầu phong thành công là thể hóa thành hình . Ta thấy ngươi tiềm năng đó, thế , khi nào ngươi tu luyện đến độ chín muồi, hãy đến tìm , nhất định sẽ giúp ngươi!”
Khi đó đàn ông lẽ chỉ đùa nhưng rằng Hoàng Đại Tiên ghi tạc lời đó lòng. Câu đùa ngay lúc đó gieo xuống nhân quả cho cả hai.
Suốt bảy mươi năm đó, một mặt Hoàng Đại Tiên nỗ lực tu luyện trong núi, mặt khác âm thầm bảo hộ đàn ông.
Không ngờ rằng khi kiếm tiền từ củ sâm trăm năm năm , đàn ông một lòng giúp đỡ dân làng cùng giàu.