Chỉ thấy hai tay nắm c.h.ặ.t lấy tổng cộng sáu cái đuôi lông xù, phía mỗi cái đuôi là một con thú nhỏ đang vung vẩy, thỉnh thoảng rên rỉ ỉ ôi.
Nhìn kỹ , đó rõ ràng là những con chồn!
Một tay xách ba con, tổng cộng là sáu con chồn.
Không chỉ nhóm Thương Lục sững sờ mà khán giả màn hình livestream cũng đến mức ngây .
Vậy , những đôi mắt xanh lục tấn công Linh Chân Chân lúc nãy chính là chồn?
Đây chính là hung thủ gây rối trong thôn ư??
Chẳng là yêu quái ?
Tại những con chồn trông đều cứng đờ ??
Thông thường, túm đuôi treo ngược thế , con vật nào cũng phát điên lên c.ắ.n xé nhưng sáu con chồn , dù rõ ràng là còn sống ngoan ngoãn để mặc đối phương nắm lấy, những dám cựa quậy mà còn thẳng đuột đầy phục tùng.
Mọi vẫn kịp hồn sự xuất hiện đột ngột của thiếu niên và sáu con chồn tay .
Phía bên , Khương Hủ Hủ khi rõ dung mạo thiếu niên nhíu c.h.ặ.t mày.
“Sao ở đây?”
Giọng thanh thoát nhưng đột ngột vang lên, vô cùng rõ ràng giữa đêm yên ắng.
Khán giả livestream đồng loạt dỏng tai lên, phim vội vã lia ống kính về phía Khương Hủ Hủ, lúc mới phát hiện biểu cảm của cô chút lạ thường.
Trông vẻ như… là quen?
“ đến tìm chị!”
Giọng thiếu niên non nớt mang theo chút hung dữ đầy vẻ lý lẽ.
Thiếu niên xách sáu con chồn, cứ thế thẳng về phía Khương Hủ Hủ.
Thương Lục sững sờ, lúc mới muộn màng hỏi bên cạnh:
“Người quen của cô ?”
Khương Hủ Hủ ống kính đang hoạt động trở , do dự một lát giải thích:
“Là một em quen. Để chuyện với một chút.”
Nói , cô hiệu cho phim đừng theo sát, bản tự tắt mic bước lên, hiệu cho thiếu niên sang bên cạnh chuyện.
“Sao ở đây?”
Thiếu niên cô hừ một tiếng, vẻ mặt trông chút đắc ý:
“Chị phong ấn thở của khiến tìm thấy, thì đến tìm chị! thấy chị livestream điện thoại của loài , chị ở đây nên tới!”
Từ Hải Thành lặn lội tới đây, lúc đến thôn thì là đêm khuya.
Vừa đến nơi thì thấy mấy con chồn điều đang dọa , vốn dĩ chẳng bận tâm nhưng thấy đám đó hình như là bạn của cô nên mới nghĩ ơn một chút, vì mới tay tóm gọn mấy con nhóc .
Dẫu cũng là Tiểu Giao hóa hình, đối phó mấy con chồn chẳng chuyện dễ như trở bàn tay ? Đám chồn cảm nhận yêu khí của , nắm c.h.ặ.t thì đến cử động cũng dám.
Khương Hủ Hủ tin xem livestream mà tìm tới, biểu cảm hiếm khi trở nên ngơ ngác.
Nằm mơ cũng ngờ cô ẩn giấu thở thể khiến tìm , mà bại lộ hành tung mạng.
Đây thực sự là một con Giao lên mạng!
“ nhớ là cảnh cáo .”
Đã tìm thấy, Khương Hủ Hủ cũng lăn tăn nữa, biểu cảm hiện lên sự cảnh cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-250.html.]
Tiểu Giao trông cũng ác Giao, nếu cần thiết, cô tay với .
Thiếu niên thấy cô bày vẻ mặt đe dọa, lùi một bước nhỏ, giây tiếp theo hung hăng lắc lắc mấy con chồn trong tay mặt cô, trông vẻ khá tức giận:
“ mới cứu đấy! Lại còn là chị quen nữa! Đối với một con Giao bụng giúp như , chị thái độ kiểu gì thế hả?!”
Cậu chỉ ôm một cái đùi vàng thì gì sai chứ?!
Trong khi một một Tiểu Giao vẫn đang trong thế giằng co, phía bên , Đạo diễn Trần, Cố Kinh Mặc, Chu Sát Sát cùng đoàn và dân làng cuối cùng cũng vội vã chạy đến.
Thấy hiện trường xảy chuyện gì, Trương Gia Tự và phim vốn ngất xỉu cũng dần tỉnh nhờ sự chăm sóc của những xung quanh.
Tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Đạo diễn Trần để ý thấy Khương Hủ Hủ vẫn đang chuyện với một thiếu niên, nhịn mà tiến gần:
“Hủ Hủ, đây là...?”
Khương Hủ Hủ dám tiết lộ phận thật của thiếu niên, thấy phim theo phía , cô lặp lời giải thích đó:
“Là một em trai em quen . Cậu ... tình cờ ở gần đây, thấy em đang livestream nên đến tìm.”
Đạo diễn Trần thoáng qua thiếu niên đó con chồn trong tay , thoáng chốc như hiểu điều gì, ông ghé sát tai Khương Hủ Hủ hỏi nhỏ:
“Có ... kiểu sư giống như em ?”
Khương Hủ Hủ là Đại Sư thực thụ, chuyện Đạo diễn Trần chấp nhận. Còn thiếu niên đột nhiên xuất hiện, tay dễ dàng bắt gọn sáu con chồn , thế nào cũng nhân vật đơn giản.
Vì thế, trong tiềm thức ông cho rằng đây chắc hẳn cũng là trong Huyền môn.
Dẫu thì thường nào để một đứa trẻ chạy long nhong ngoài đường lúc đêm hôm khuya khoắt thế .
Khương Hủ Hủ tìm lời giải thích nào hợp lý hơn cho suy đoán của Đạo diễn Trần, đành thuận nước đẩy thuyền:
“…Vâng.”
Đạo diễn Trần tuy hỏi nhỏ nhưng chịu nổi là đang mic thu âm.
Khán giả trong phòng livestream thấy thiếu niên tuấn tú là sư của Khương Hủ Hủ, tức thì quên hết sợ hãi hoang mang lúc nãy, thi gõ bàn phím gọi “Tiểu sư ” đầy thiết!
Khương Hủ Hủ thấy cả ngôi làng kinh động bởi tiếng ồn ào thì lập tức dẫn thiếu niên cùng qua.
Hầu như ai nấy thấy những con chồn tay thiếu niên đều sững sờ.
Chưa đến sức vóc, chỉ riêng việc một tay xách ba con như thế đủ thấy thường.
Sắc mặt Thương Lục chút trầm tư còn Trưởng thôn và dân làng thì khỏi kinh ngạc.
“Chuyện ... những việc xảy trong thôn gần đây, lẽ nào... đều là do lũ chồn gây ?”
Chồn, ở phương Bắc gọi là Hoàng Bì T.ử cũng là một trong ngũ tiên, thuộc Hoàng môn.
Còn gọi là Hoàng Đại Tiên.
[Flag của sư quả nhiên ứng nghiệm .]
[Là Hoàng Đại Tiên thật !]
[Nhìn cũng giống chồn bình thường mà, chẳng Khương Hủ Hủ bảo là tinh quái ?]
[Có thể cố ý quậy phá trong thôn, chắc chắn là khai mở linh trí ! Không thể chỉ vẻ bề ngoài !]
[Có khi nào những con chỉ là đàn em thôi ?]
[Trời ạ, đằng thực sự Hoàng Đại Tiên ?]