[Nhắc đến Linh Chân Chân, bốn vị khách mời đang kết nối ở đây ai thông báo cho họ ?]
[ tuyên bố, đây là cô lập! Đây là bắt nạt!]
Có lẽ “ gì linh nấy”, chẳng bao lâu , Linh Chân Chân và Trương Gia Tự ở phía bên cũng phát hiện buổi kết nối, lập tức chậm một nhịp mà kết nối theo.
Khoảnh khắc video kết nối, bốn vị khách mời và khán giả bên phía họ đều ngơ ngác.
“Linh Chân Chân, các đang ở ? Sao như đang ở ngoài trời thế?” Chu Sát Sát lên tiếng hỏi đầu tiên.
Linh Chân Chân và Trương Gia Tự ở đầu dây bên vẫn đang sánh bước cùng , đó tỏ vẻ đầy bí hiểm:
“Chốc nữa các sẽ thôi.”
Cố Kinh Mặc nhíu mày: “Các ngoài ? Chẳng ban đêm trong thôn an ? Sao còn lung tung?”
Thương Lục cũng lên tiếng: “Các đang ở ? qua đón các .”
Linh Chân Chân và Trương Gia Tự đáp: “Không , chúng đến gần căn nhà của Hủ Hủ , băng qua cái ao cá là... Á đù!”
Theo tiếng kêu “á đù” của Linh Chân Chân, khán giả trong phòng livestream cũng lập tức trợn tròn mắt, đồng loạt gõ phím:
[Á đù! như thấy thứ gì đó phía Linh Chân Chân!]
[Á đù á á á! Bạn nhầm ! Ở đằng thực sự thứ gì đó!]
Theo dòng bình luận điên cuồng trôi màn hình, bất kể là Khương Hủ Hủ Linh Chân Chân, họ đều thấy rõ ràng một đôi mắt xuất hiện bên cái ao cá phía hai họ.
Trong đêm tối đen như mực, một đôi mắt tỏa ánh sáng xanh lục, vô cùng đáng sợ.
Mà đáng sợ hơn là khi tất cả đổ dồn sự chú ý tối đó, họ nhanh ch.óng nhận từ một đôi mắt biến thành hai đôi, ba đôi...
Trong chớp mắt, chi chít những đôi mắt mang sắc xanh lục dường như đang vây lấy họ.
Ống kính bắt đầu rung lắc, đó là tay phim đang run rẩy.
Khương Hủ Hủ và Thương Lục gần như bật dậy cùng lúc để chạy ngoài còn trong màn hình livestream bên phía Linh Chân Chân, những đôi mắt tỏa ánh xanh bắt đầu áp sát gần.
“Chạy... chạy mau!”
Không ai run rẩy hét lên một tiếng , hình ảnh trong phòng livestream rung chuyển dữ dội.
Hòa cùng tiếng bước chân chạy trốn vội vã và tiếng thở dốc của mấy họ, cuối cùng, là ai cất lên một tiếng thét thất thanh.
Giây tiếp theo, phòng livestream đột ngột chìm bóng tối.
Tiếng thét ch.ói tai vang lên đột ngột giữa đêm khuya, thức giấc bao dân trong thôn đang chìm giấc ngủ.
Ngôi làng vốn dĩ tối om bỗng chốc sáng đèn nhưng chẳng ai dám liều lĩnh chạy ngoài kiểm tra tình hình.
Về phía tổ đạo diễn, ngay khi thấy tiếng động, Đạo diễn Trần lập tức phóng như bay ngoài.
Anh dẫn theo , vẻ mặt hoảng loạn chạy thẳng về phía nơi Linh Chân Chân và những khác đang ở.
Không ai ngờ sẽ chuyện ngoài ý xảy như .
Nếu như…
Nếu như thực sự chuyện xảy ngay ống kính phòng livestream, chắc chắn sẽ phát điên mất.
Trong phòng livestream, sự hỗn loạn từng bao trùm ngay từ khoảnh khắc .
Mọi còn kịp hồn đôi mắt xanh lục quỷ dị xuất hiện thì màn hình livestream đột ngột ngắt kết nối theo tiếng thét thất thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-249.html.]
Không ai tình hình của Linh Chân Chân, Trương Gia Tự và đội ngũ phim thế nào.
Khán giả bắt đầu điên cuồng nhắn tin trong khung chat:
[Cứu mạng với á á á á!]
[Á á á, đó tuyệt đối là !! Trời ơi, mau đến cứu họ !]
[Hu hu hu, cầu mong họ cả.]
[Chương trình thực sự nguy hiểm quá!]
[Mau báo cảnh sát, gọi đồn cảnh sát gần đó đến !]
[Hu hu, ai đó hãy với là họ vẫn .]
[Khương Hủ Hủ đêm nay sẽ chuyện mà, tại họ chứ?!]
[Giờ những chuyện đó còn ích gì? chỉ hy vọng bình an thôi, hu hu hu…]
[Ông trời phù hộ!]
Phòng livestream đêm khuya nổ tung, nhiều cư dân mạng còn trực tiếp lên Weibo đăng bài cầu cứu, chỉ trong vòng mười phút, chương trình “Linh Cảm” một nữa chễm chệ hot search.
Và trong suốt mười phút đầy sợ hãi lo âu đó của cư dân mạng, Khương Hủ Hủ và Thương Lục nhanh ch.óng chạy đến khu vực ao cá.
Người phim theo hai cũng phát huy tốc độ từng , bám sát gót họ.
Khán giả trong phòng livestream cuối cùng cũng thể thấy rõ tình hình bên cạnh ao cá qua ống kính.
“Linh Chân Chân! Trương Gia Tự!”
Thương Lục gọi tên vài trong gian xung quanh. Rất nhanh, giữa màn đêm tĩnh mịch, họ lờ mờ thấy một giọng run rẩy:
“Tụi, tụi ở đây…”
Khương Hủ Hủ và chạy theo hướng giọng , cuối cùng cũng tìm thấy Trương Gia Tự và phim đang mặt đất cạnh lan can đá bên ao, cùng với Linh Chân Chân – duy nhất còn tỉnh táo nhưng đang co rúm vì sợ hãi.
Người phim vội đặt máy xuống tảng đá bên cạnh, cùng Thương Lục tiến lên kiểm tra tình trạng của họ.
Khương Hủ Hủ thì hề di chuyển, đôi mắt hạnh tràn đầy cảnh giác chằm chằm một góc khuất trong bóng đêm.
Qua ống kính yên, thể thấy rõ Linh Chân Chân đang run rẩy chỉ tay về phía nào đó.
“Ở… ở đằng .”
Khán giả màn hình mới trấn tĩnh cơn hoảng hốt khi tìm thấy họ, nay cảnh tượng cho nín thở theo bản năng.
Và khi tiếng bước chân thong thả, nhanh chậm vang lên trong màn đêm tĩnh lặng, tim của tất cả như nhảy lên tận cổ họng.
Thấy những mặt đất chỉ là ngất , một phim hướng ống kính về phía Linh Chân Chân chỉ.
Vậy là nhờ khả năng ghi hình ban đêm của máy , tất cả trong phòng livestream thấy một bóng dáng mảnh khảnh chậm rãi bước từ góc tối bao trùm bởi một ngôi nhà.
Đi kèm với đó là vài tiếng rên rỉ như của động vật, cuối cùng cũng dần rõ bộ dạng của .
Đó là một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, đầu đội một chiếc mũ bóng chày màu đen, dáng gầy gò, làn da trắng bệch.
Vì cách xa nên rõ dung mạo nhưng ai nấy đều trực giác cảm thấy đây hẳn là một thiếu niên tuấn tú.
Tuy nhiên, điều khiến kinh ngạc hơn cả ngoại hình của , chính là thứ mà thiếu niên đang xách tay.