Sau khi ăn cơm trưa tại nhà họ Lâm, Khương Hủ Hủ lúc mới như trò chuyện phiếm mà hỏi về tình hình làng quấy phá đó.
“Tình hình trong làng vẫn , ngoài việc nửa đêm tự dưng gõ cửa, rau trong vườn phá tan tành hình thù gì.”
“Còn những thứ để ngoài sân hoặc ngoài nhà đều phá hoại. Như nhà ông chú họ, xe mới mua năm ngoái để trong sân mà còn cào xước, mà trong nhà hề thấy động tĩnh gì. Cả chiếc xe máy mới của thằng bé Hoa, gương xe còn vặn đứt lìa.”
Lâm Lão Đầu, tức là cha của Lâm Lão Nhị, hút t.h.u.ố.c kể về những chuyện xảy trong thôn suốt hơn nửa năm qua.
“Còn về nhà chúng , chính là thằng Lão Nhị. Tháng nó phụ trách canh đêm, lúc tỉnh dậy thì thấy ném chân núi từ bao giờ. Cũng may là mùa hè, chứ nếu là mùa đông mà vứt ngoài đường thế thì đông cứng nữa.”
“Ban đầu cứ bảo là do Lão Nhị ngủ mê mộng du xuống núi nhưng ngày hôm , vẫn ném xuống. Sau đó đổi canh khác, vẫn ném xuống như thường.”
“Những việc còn là chuyện nhỏ, chủ yếu vẫn là trong núi, mấy gốc nhân sâm kịp trưởng thành cứ thế nhổ mất, nửa năm nay tổn thất ít.”
“Người trong làng giờ hễ núi là gặp đủ kiểu bất trắc, vô tình ngã xuống hố thì là va cây, hoặc xuống núi xong là bắt đầu sốt cao bệnh tật... Mọi cứ đồn thổi là Sơn Thần núi phiền nhưng dân làng cũng còn cách nào khác, tất cả đều trông chờ mấy gốc nhân sâm để mưu sinh.”
Ông lão xong rít một t.h.u.ố.c thật mạnh, đốt cháy gần một phần ba điếu t.h.u.ố.c, kèm theo đôi chân mày đầy nét sương gió và u sầu như thể thứ ông nhả khói mà là nỗi bực dọc tích tụ bấy lâu nay.
Những trường hợp như nhà họ Lâm trong làng là hiếm.
Mấy trò quấy phá đó thực nhẫn nhịn thì cũng qua, dù phá phách đôi chút nhưng rốt cuộc vẫn ai thực sự gặp nguy hiểm.
Thế nhưng hành hạ suốt nửa năm trời như thế, ai cũng thực sự chịu nổi nữa.
Khương Hủ Hủ lặng lẽ xong lời ông lão, an ủi vài câu cùng Chu Sát Sát ngoài, bắt đầu dạo quanh các nơi khác trong làng.
“Theo lời ông lão , cảm giác thực sự là do vị Sơn Thần đang bất mãn.” Chu Sát Sát dù hiểu huyền học nhưng cũng nghiêm túc suốt cả đoạn đường, chỉ là vẫn thấy mơ hồ.
“ Hủ Hủ Sơn Thần, rốt cuộc là thứ gì? Chúng thể quậy phá khắp làng và trong núi, khi nào lợi hại ? Chúng liệu quản nổi ?”
Thấy cô nàng lo lắng, Khương Hủ Hủ mới : “Là thứ gì, trong lòng ý niệm sơ bộ nhưng cụ thể thế nào thì đợi đêm nay hung thủ thực sự lộ diện mới .”
Khương Hủ Hủ dứt lời, Chu Sát Sát lập tức giật thót , khán giả trong phòng livestream cũng một phen căng thẳng.
“Hủ, Hủ Hủ, ý là hung thủ thực sự tối nay sẽ sẽ đến?”
Vừa nãy ông lão nhà họ Lâm , việc quấy phá trong làng thường cách quãng mới xảy .
Hôm nay đoàn chương trình của họ đông thế , kẻ thủ ác thấy thế trận lẽ trốn mới đúng chứ?
“Tại đến? Chúng đông thế cơ mà?!” Chu Sát Sát thể hiểu nổi logic .
“Chính vì trong làng đột nhiên thêm nhiều thở lạ, chúng mới đến.”
Khương Hủ Hủ :
“Chúng lẽ sẽ đoán là trong làng tìm cao nhân đến đối phó nhưng cái cách chúng ngày càng lộng hành, rõ ràng là chẳng hề sợ hãi thủ đoạn của dân làng, thậm chí để dân làng sự lợi hại của chúng, chúng còn cố tình phô trương sự tồn tại của .”
Vì , Khương Hủ Hủ cho rằng tối nay chúng sẽ tự hiện .
Cô cứ thế tự giải thích mà thấy bờ môi Chu Sát Sát từ nãy đến giờ run rẩy.
Thứ cô nàng quan tâm bây giờ là hung thủ lộ diện mà là từ “chúng” trong lời Khương Hủ Hủ.
Không “nó”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-246.html.]
Mà là “chúng”...
Trời ạ, đây chẳng lẽ là vụ án tập thể ?!
[Cái gì cái gì? Chúng là ý gì ?]
[Không Sơn Thần cũng nó mà là “chúng”...]
[Tự dưng thấy lo cho đoàn phim quá, đây?]
[”Chúng” là cái thứ quỷ gì? Chẳng lẽ con gái định đêm khuya canh chừng ? Nguy hiểm quá!]
[Livestream thì ? Nếu phát trực tiếp mà con gái xảy chuyện thì tính thế nào?]
[Chẳng lẽ cứ phát livestream là họ sẽ gặp chuyện ?]
[Phát livestream nhỡ chuyện gì, chúng còn báo cảnh sát ...]
[Nguy hiểm lắm, tuy chúng hại nhưng nhỡ thì ?]
[Nếu con gái kiên quyết canh chừng hung thủ ban đêm, yêu cầu kịch liệt đêm nay tắt livestream.]
Đạo diễn Trần đang dán mắt diễn biến trong phòng livestream, thấy lời của Khương Hủ Hủ cùng những bình luận của khán giả, chỉ thấy đầu óc nổ tung.
Khương Hủ Hủ lẽ thực sự định nửa đêm rình bắt hung thủ đấy chứ?
Tuy là nhiệm vụ của chương trình nhưng thôi thấy quá nguy hiểm.
Nếu cô xảy chuyện ngay trong chương trình thì đừng là ê-kíp «Linh Cảm» mà ngay cả bộ Chanh Video cũng chịu họa lây.
Thế nhưng kịp để đạo diễn tìm Khương Hủ Hủ để trao đổi phương án thì ngay trong ống kính, nhóm của Khương Hủ Hủ chạm mặt nhóm của Thương Lục.
Khương Hủ Hủ tiện thể chia sẻ phát hiện của cùng kế hoạch đêm nay, Thương Lục xong liền :
“ định đêm nay sẽ ở trong căn nhà của canh nhân sâm ở lưng chừng núi, xem rốt cuộc là tinh quái nào đang loạn.”
Ý tưởng còn táo bạo hơn ý tưởng của Khương Hủ Hủ gấp bội phần.
Đạo diễn Trần:...
Đột nhiên cảm giác ngất xỉu.
Không chứ, trong huyền môn các hành sự đều liều mạng thế ?
Đêm hôm khuya khoắt núi, các cần mạng nữa ?
Hay là các cứ g.i.ế.c quách cho xong.
Vì sợ hai qua tự ý chốt hạ kế hoạch nguy hiểm, Đạo diễn Trần sốt sắng truyền lệnh cho nhiếp ảnh gia đang theo sát.
“Bảo với Khương Hủ Hủ và Thương Lục, kế hoạch của họ đoàn phim bác bỏ, phép tự ý hành động khi đảm bảo an cá nhân!”
Giọng điệu nghiêm khắc hiếm thấy.