“Việc An Trạc nước ngoài chuẩn đến ?”
Khương Lão Gia T.ử hai cháu ngoại lớn lên từ bé, sự quan tâm ông dành cho chúng hề thua kém các cháu ruột trong nhà.
Khương Vũ Tâm đang cầm điện thoại xử lý công việc, liền cất máy, đáp lời ông:
“Mọi thứ hòm hòm cả ạ. Diệu Thiên mua cho thằng bé một căn nhà gần trường, bên phía nhà trường con cũng nhờ vài quen trong ngành để ý giúp, khi sang đó, họ sẽ hỗ trợ thằng bé.”
Khương Vũ Tâm tuy là cô con gái duy nhất trong bốn phòng nhưng hề nuông chiều thành tính cách kiêu căng. Ngược , cô là hiếu thắng từ nhỏ đến lớn đều mạnh mẽ và luôn chủ kiến riêng.
Bên ngoài tuy là nữ cường nhân nhưng khi ở nhà hề áp đặt, trái còn tôn trọng suy nghĩ của con cái.
Nếu , cặp song sinh chẳng đứa thì sang nước ngoài học thiết kế, đứa còn thì ở trong nước theo đuổi ngành đạo diễn.
Khương Lão Gia T.ử vốn luôn yên tâm về cô con gái , ông hỏi han thêm về An Hành – sinh đôi của An Trạc.
Diêu Lâm thấy thế cũng : “Cô út vốn chủ kiến nhưng hai đứa trẻ từ nhỏ gắn bó, đột nhiên tách thế liệu quen ?”
“Chúng nó đều lớn cả , đều con đường riêng , chẳng lẽ cứ bám lấy mãi như hồi còn bé .”
Giọng Khương Vũ Tâm nhàn nhạt. Đối với chị dâu thứ vốn chỉ ở nhà bà hoàng gia tộc , cô bao giờ thấy gần gũi.
Diêu Lâm chặn họng nhưng cũng chẳng lấy giận, dù hôm nay con trai bà – Khương Hãn – mới là nhân vật chính.
“Cô út cũng . Trước đây cũng từng định cho Tiểu Hãn nước ngoài, thằng bé vốn học giỏi, còn từng học sinh trao đổi ở nước ngoài một thời gian. Kết quả là nó nên cũng chiều theo ý nó. Dù ở trong nước cũng nhiều trường đại học , chỉ là chọn lựa kỹ thôi.”
Giọng điệu tuy nhẹ nhàng nhưng ý tứ khoe khoang trong lời lộ rõ mồn một.
Tiết Ngưng Ngọc thấy cô út vẻ tiếp lời, đành hòa, tiếp chuyện:
“Với thành tích của Khương Hãn thì trường đại học nào trong nước cũng thể tùy ý chọn lựa mà.”
Nói đoạn, bà sang Khương Hãn: “Khương Hãn chọn xong trường ?”
Khương Hãn gật đầu: “Con cũng giống Tuyết Khê, chọn Đại học Hải Thành ạ.”
Nói xong nhớ đến vụ cá cược với Khương Hủ Hủ, nhịn mà liếc đối phương một cái vội vàng ngậm miệng.
Tiết Ngưng Ngọc về vụ cá cược giữa hai đứa trẻ, chỉ hỏi: “Sao chọn Đại học Kinh Thành?”
“Ở Hải Thành cũng mà gần nhà hơn.” Lộ Tuyết Khê mỉm tiếp lời, đoạn sang Khương Hủ Hủ bên cạnh:
“Hủ Hủ, định chọn Kinh Thành Hải Thành? Hay là cùng tụi Hải Thành cũng bạn bè hỗ trợ lẫn .”
Lộ Tuyết Khê dứt lời, đợi Khương Hủ Hủ đáp, Khương Trừng cạnh chen :
“Điểm còn , chọn cái nào là chọn cái đó.”
Vì Khương Vũ Thành ở đây, Khương Trừng dám thể hiện sự mỉa mai quá lộ liễu nhưng lời dù chỉ là trần thuật cũng khiến Khương Vũ Thành cảm thấy hài lòng.
Tuy nhiên, ông cũng khó lòng quở trách hậu bối mặt đông như .
Khương Tố thì khác, chẳng sợ gì cả.
Cậu lập tức bật Khương Trừng:
“Anh cũng là điểm , chị chọn trường nào là chọn trường đó?”
Khương Trừng gần đây sắp tức c.h.ế.t vì thằng nhóc Khương Tố . Đang định thêm gì đó thì thấy Quản gia Minh từ ngoài bước , vẻ mặt chút vi diệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-tro-ve-thien-kim-gia-tat-dai/chuong-108.html.]
“Lão gia, thầy giáo tuyển sinh của trường đại học tới ạ.”
Nghe tin thầy giáo tuyển sinh tới, cả nhà họ Khương gần như tức thì chấn động tinh thần. Khương Hãn thậm chí vô thức thẳng lưng dậy.
Ở những nơi khác thì nhưng tại Hải Thành, thể khiến thầy giáo tuyển sinh của các trường đại học lớn đích tới tận cửa mời gọi, đó chỉ thể là đãi ngộ dành cho trạng nguyên.
Những khác lúc cũng lộ vẻ mừng rỡ, lượt về phía Khương Hãn, cảm thấy đứa trẻ quả nhiên phụ lòng mong đợi của .
“Là tới tìm Tiểu Hãn ?”
Giọng Diêu Lâm cũng lộ vẻ phấn khích.
Chỉ thấy Quản gia Minh liếc Khương Hủ Hủ một cái, vẻ mặt chút lúng túng: “Nên là… tới tìm cô Hủ Hủ ạ.”
Người nhà họ Khương đều ngẩn .
Biểu cảm của Khương Hãn lập tức cứng đờ.
Tất cả vô thức về phía Khương Hủ Hủ, thì sắc mặt bình thản, rõ ràng chẳng lấy ngạc nhiên.
“Hủ Hủ, thành tích của con hóa như …”
Diêu Lâm kìm nén sự cam lòng trong lòng, gượng gạo thốt lên một câu.
Khương Hủ Hủ vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhạt: “Cũng tạm ạ.”
Khương Hoài lúc khẽ nhướng mày, vẻ mặt rõ ràng là đầy phức tạp của Quản gia Minh, hỏi:
“Là thầy giáo của trường nào thế?”
Mọi cũng vô thức về phía Quản gia Minh.
, thầy giáo tuyển sinh đích tới cửa, tại Quản gia Minh là biểu cảm ?
Quản gia Minh hỏi thì ấp úng nhưng chẳng bao lâu , bước đưa cho họ đáp án.
Chỉ thấy đến mặc một bộ đạo bào, đầu b.úi tóc, tuy trông cũng vài phần tiên phong đạo cốt nhưng vẫn che giấu việc đây là một đạo sĩ.
Khương Oánh là đầu tiên nhịn , nhỏ: “Mẹ ơi, chú mặc đồ kỳ cục quá.”
Diêu Lâm ngay lập tức kéo con gái út : “Đừng bậy.”
Tuy là ngăn cản nhưng mặt bà rõ ràng là đang nén .
Khương Hãn cạnh từ cú sốc ban đầu, đến lúc thấy nhẹ nhõm còn xen lẫn chút hả hê.
Dưới đáy mắt Khương Trừng lóe lên một tia châm chọc.
Họ mà, Khương Hủ Hủ thể thi hơn Khương Hãn .
Cái gọi là thầy giáo tuyển sinh …
Trông thật chẳng , đoán chừng là một cái trường đại học “gà mờ” danh tiếng nào đó.
Quả nhiên, vị đạo sĩ tiên chắp tay hành lễ với nhà họ Khương, đó ánh mắt rơi chính xác lên Khương Hủ Hủ:
“Vị chắc hẳn là Quan tiểu hữu, là thầy giáo tuyển sinh của Học viện Đạo giáo Hải Thành. Hôm nay tới đây là mời Quan tiểu hữu nhập học học viện chúng .”
Tâm trạng nhà họ Khương vô cùng phức tạp.