Đại Lão Huyền Học Ở Thế Giới Khoa Học G.i.ê.t Đến Điên Rồi - Chương 71: Chiến Thuật Lừa Dối Và Món Quà Của Túc Địch
Cập nhật lúc: 2026-01-25 18:06:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Triệt liếc vẻ mặt nghiêm túc hươu vượn của Tô Lâm, đáy mắt thoáng hiện ý .
Hắn phối hợp đẩy gọng kính, dùng giọng điệu học thuật thể khiến c.h.ế.t sống bổ sung:
“Xác thực. Dưới góc độ bệnh lý học và độc lý học môi trường, nếu kịp thời thực hiện ‘thanh trừ nhiệt’ ở mức độ vật lý, loại virus gây ảo giác đó sẽ lan rộng khắp thành phố trong vòng ba giờ.”
“Cách xử lý của Tô đội tuy thô bạo, nhưng về mặt khoa học là một ‘liệu pháp ngăn chặn’ hợp lý.”
“ đúng đúng!”
Quý Tiểu Bắc thò đầu từ phía .
“Cái gọi là ‘diệt khuẩn vật lý’! Em là nhân chứng! Em hết... đúng, lúc đó từ trường mạnh quá, camera hỏng ! em thể dùng nhân cách để đảm bảo!”
Hạ Vân Chu đám nhóc con đang kẻ xướng họa mặt, râu ria cũng dựng ngược lên vì tức.
Chẳng lẽ ông đám đang dối ?
Trên đời gì cái “nồi áp suất” nào thể đ.ấ.m thủng tường một cái lỗ hình dạng như thế?
Làm gì cái “dò xét từ trường” nào khiến Giám đốc bảo tàng ngửi thấy mùi dầu x.á.c c.h.ế.t?
Lão pháp y cả đời tiếp xúc với t.ử thi như ông, những chuyện kỳ quái từng thấy còn nhiều hơn muối đám trẻ từng ăn.
Cái vẻ “huyền bí” của Lăng Triệt, cái “bí mật nhỏ” của Tô Lâm, trong lòng ông rõ như gương.
mà...
Ánh mắt Hạ Vân Chu dừng ở lớp băng trắng ch.ói mắt n.g.ự.c Tô Lâm.
Đó là vết thương do bảo vệ đồng đội mà .
Ông đôi mắt đỏ ngầu đầy tia m.á.u của Tần Chỉ, Quý Tiểu Bắc rõ ràng sợ đến c.h.ế.t sống mà vẫn cố gượng , và cả khuôn mặt tái nhợt vì tiêu hao linh lực quá độ của Lăng Triệt.
Đám trẻ đang liều mạng đấy.
“Haizz...”
Hạ Vân Chu thở dài, cơn giận lôi đình tan biến sạch sẽ.
“Các thật là... chẳng để ai yên tâm chút nào.”
Ông tháo kính xuống, xoa xoa giữa mày, giọng điệu chút bất đắc dĩ, cũng chút xót xa giấu .
“Lần ... động tĩnh nhỏ một chút ? Trái tim thật sự chịu nổi . Kinh phí trong cục cũng gió thổi là .”
“Rõ! Bảo đảm thành nhiệm vụ! Lần nhất định chú ý tiết kiệm chi phí!”
Tô Lâm dõng dạc trả lời, dư quang thấy tay Hạ chủ nhiệm đang lướt qua xấp hóa đơn.
“Được , đừng mấy trò hư hỏng đó nữa.”
Ông dứt khoát ký tên lên đống hóa đơn đó.
“Bên bảo tàng sẽ muối mặt cầu tình, cùng lắm là đem hai chai Mao Đài quý giá của bồi tội. Xe cộ thì tính bảo hiểm tai nạn. Còn cái nhà máy đó...”
Hạ Vân Chu đưa xấp đơn cho Tô Lâm, lườm một cái.
“Báo cáo cho . Trọng tâm nhấn mạnh việc ‘loại bỏ nguy cơ an trọng đại’. Đừng để cái mặt già của mất mặt Cục trưởng.”
Tô Lâm nhận lấy hóa đơn, chào nghiêm túc hơn bất cứ lúc nào, đáy mắt hiện lên tia :
“Cảm ơn chủ nhiệm! Chủ nhiệm đúng là định hải thần châm của chúng !”
“Cút cút cút, tất cả cút về báo cáo cho !”
Hạ Vân Chu phẩy tay đuổi .
Đợi đám “ôn thần” tới cửa, ông sực nhớ điều gì, gọi với theo:
“Tiểu Lăng!”
Lăng Triệt khựng , .
Hạ Vân Chu , cúi đầu giả vờ sắp xếp bình kỷ t.ử bàn, như vô tình :
“Cái đó... tuy khoa học, nhưng mà... đến mấy chỗ nguy hiểm như , nhớ mang theo nhiều cái đó... chính là mấy tờ giấy vàng vẽ .”
“Mèo đen mèo trắng quan trọng, bắt chuột, giữ mạng mới là mèo . An là hết.”
Ánh nắng ban mai chiếu lên tấm lưng còng của Hạ Vân Chu, phủ lên chiếc áo sơ mi kẻ ca rô xám xịt của ông một lớp viền ấm áp.
Đồng t.ử Lăng Triệt khẽ động, hiện lên một nụ cực nhạt.
Đến thế giới lâu như , ngoài tên ngốc Tô Lâm , cũng chỉ lão già là lo chuyện bao đồng như thế.
Rõ ràng sợ quỷ c.h.ế.t, mà nào cũng cố gượng gạo chống lưng cho .
Đây chính là cái gọi là “bao che cho con” .
Hắn đưa lưng về phía Hạ Vân Chu nhẹ nhàng vẫy tay, giọng điệu nhu hòa:
“Biết , sư phụ. Lần vẽ cho một tấm An Thần Phù, cái đó hiệu quả nhanh hơn t.h.u.ố.c trợ tim nhiều.”
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-o-the-gioi-khoa-hoc-giet-den-dien-roi/chuong-71-chien-thuat-lua-doi-va-mon-qua-cua-tuc-dich.html.]
Bước khỏi văn phòng, bốn như trút gánh nặng, khí ngoài hành lang cũng trở nên trong lành hơn hẳn.
“Sợ c.h.ế.t khiếp.”
Quý Tiểu Bắc vỗ n.g.ự.c.
“Vừa Hạ chủ nhiệm lườm em một cái, em cảm giác CPU của cháy luôn. Áp lực còn k.h.ủ.n.g b.ố hơn cả Tham Thực Quỷ nữa.”
“Cái đó gọi là áp chế huyết mạch từ trưởng bối.”
Khuôn mặt căng thẳng của Tần Chỉ cũng giãn .
“Đội trưởng, cái lý thuyết ‘nồi áp suất nổ’ của ... thật sự xạo. Đến học sinh tiểu học cũng chẳng tin .”
“Dùng là , cái gọi là ‘chiến thuật lừa dối’.”
Tô Lâm nhún vai, khẽ xuýt xoa vì động chạm vết thương, sang Lăng Triệt.
“Lần nhờ Hạ chủ nhiệm chống lưng. mà, chuyện vẫn xong .”
Lăng Triệt gật đầu, ý thu , khôi phục vẻ lạnh lùng của một chuyên gia.
Hắn lấy miếng chip nhặt ở nhà máy.
Dưới ánh mặt trời, nó phản chiếu luồng sáng xanh u tối.
“‘Vô Đầu Kỵ Sĩ’ chỉ là nhân viên giao hàng, ‘Tham Thực Quỷ’ cũng chỉ là dây chuyền sản xuất.”
Lăng Triệt đưa miếng chip cho Quý Tiểu Bắc.
“Tên ông chủ thực sự màn, Mặc Kinh Thiên, chắc chắn trong dữ liệu của miếng chip . Tiểu Bắc, trông cậy đấy.”
“Đã hồn ma lập trình viên trợ thủ, liệu thể theo đường dây mạng, tặng cho một bất ngờ ?”
Quý Tiểu Bắc nhận lấy miếng chip, ánh mắt trở nên cuồng nhiệt:
“Yên tâm Tô đội, Lăng ca! Chỉ cần là đồ điện t.ử, dù là Diêm Vương dùng, em cũng thể h.a.c.k một cái lỗ!”
“Dù bắt hồn ma lập trình viên tăng ca đến mức hồn phi phách tán, em cũng lột sạch màu quần lót của Mặc Kinh Thiên trong vòng hai giờ!”
“Rất .”
Tô Lâm đường phố Giang Thành nhộn nhịp ngoài cửa sổ.
“Mặc Kinh Thiên...”
Tô Lâm trầm giọng cái tên , tay trái theo bản năng xoay xoay cây b.út máy màu đen.
“Chó nuôi đ.á.n.h, chủ nhân chắc cũng yên nhỉ? chờ ông.”
...
Tại tầng đỉnh của tòa nhà CBD phồn hoa nhất trung tâm Giang Thành.
Trước cửa sổ sát đất khổng lồ, xuống sự nhỏ bé và bận rộn của cả thành phố.
Một đàn ông mặc vest may đo riêng đang bàn.
Hắn phong cảnh ngoài cửa sổ, mà chăm chú hình chiếu thực tế ảo mặt.
Trên màn hình chính hiển thị dòng chữ “Connection Lost” (Mất kết nối), cùng với cảnh báo đỏ rực “Dấu hiệu sinh tồn của Tham Thực Quỷ về ”.
Người đàn ông hề phẫn nộ. Ngược , .
Nụ đó âm hiểm và điên cuồng, như thể thấy một món đồ chơi cực kỳ thú vị.
Trong tay cầm một chiếc kéo phẫu thuật tinh xảo.
Trước mặt là một chậu lan “Tố Quan Hà Đỉnh” cực kỳ quý giá, trị giá liên thành, lúc đang nở rộ nhất.
“Rắc.”
Người đàn ông chút do dự cắt phăng nụ hoa mỹ nhất, để mặc nó rơi xuống t.h.ả.m, giẫm đạp chân.
“Tô Lâm... Lăng Vô Cực...”
Giọng đàn ông trầm thấp, lộ rõ vẻ khoái lạc biến thái:
“Heo dày công nuôi dưỡng, mắt thấy sắp xuất chuồng... mà các cứ thế thịt của ?”
Hắn ném chiếc kéo xuống, tới bàn việc.
Trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ tinh xảo đóng gói sẵn, bên điêu khắc những hoa văn cổ xưa phức tạp.
“Tốt, .”
Người đàn ông cầm chiếc hộp gỗ lên, trong mắt lóe lên sự giễu cợt của mèo vờn chuột.
“Nếu các thích xen việc của khác như , thì để nâng cấp độ khó của trò chơi lên chút nhé.”
Hắn ấn nút liên lạc, giọng ôn hòa đến mức khiến nổi da gà:
“Giúp gọi một shipper giao hàng nhanh trong thành phố. Hai ngày giao đúng giờ đến Cục Công an thành phố, cho Lăng pháp y. Nói là... đây là món ‘đáp lễ’ từ một bạn cũ.”