Trong chớp mắt, ba con cự long đ-âm sầm xuống pháp trận, đ-ập tan nó thành những đốm sáng li ti.
Thần Hy cũng uy áp đó ép đến mức phun một ngụm m-áu tươi.
Chu Nham thấy , lo lắng hét lên:
“Sư phụ!!”
Anh chằm chằm chớp mắt cô gái đỉnh núi, thấy cô ép đến mức quỳ một gối, thậm chí là còng cả lưng.
Một dòng lệ nóng từ khóe mắt Chu Nham lăn dài.
Đó là sư phụ của , vốn dĩ thà gãy chứ chịu cong cơ mà...
Tiểu Ảnh mặt cũng đầy vẻ hoảng loạn, nhịn tiến lên hai bước:
“Hy Hy...”
Đây là đầu tiên cô thấy Thần Hy chật vật như .
Những bên ngoài màn hình cũng lộ vẻ lo lắng, mắt thấy Thần Hy sắp con cự long đang lao xuống ép cho gục ngã , bọn họ chỉ hận thể bay tới để cùng Thần Hy gánh vác.
Ở một thế giới khác, Ngôn Chi đang bế quan tu luyện chợt cảm nhận điều gì đó, đột ngột mở bừng mắt.
Đôi lông mày lá liễu của cô khẽ nhíu :
“Vẫn ...”
Dứt lời, bóng biến mất tại chỗ.
Lúc xuất hiện nữa, là ở mộ cha Thần Hy.
“Sư , xem đúng là ứng nghiệm với dự ngôn của , con bé cần sự giúp đỡ của mới thể phi thăng.”
Ngôn Chi vạn nỡ.
hiện tại cũng chỉ thể như !
——
Đang ở trong lôi kiếp, Thần Hy gắng gượng chịu đựng một chuỗi cự long liên tiếp , cuối cùng mới khiến lôi kiếp tạm lắng xuống.
“Cuối cùng cũng kết thúc ?”
Thần Hy lau vết m-áu nơi khóe miệng, mới buông lỏng cảnh giác, ngẩng đầu lên thì mây đen bắt đầu tích tụ sức mạnh.
Sắc mặt mới thả lỏng lập tức thu , trở nên thể tin nổi, kinh hô:
“Vẫn còn nữa !!!”
Trong tầng mây thứ gì đó đang cuộn trào mãnh liệt, lợi hại hơn nhiều.
Thần Hy lúc còn khả năng để chống cự nữa, cô mỉm bất lực:
“Xem Thần Hy hôm nay lặp sai lầm cũ .”
Nghĩ đến lúc cô cô rời từng cô nhất định sẽ phi thăng thành công.
Thần Hy khổ:
“Cô cô, xem cũng ngày tính sai.”
Thôi , sinh t.ử cũng chỉ là chuyện sớm muộn, huống chi cô sống hai đời, cũng xem như hời to .
Vừa lúc cô buông bỏ chấp niệm, thản nhiên đối mặt, chiếc nhẫn ngón tay chợt lóe sáng.
Thần Hy cảm thấy một luồng nóng, nóng đến mức ngón tay đau nhói.
“Đây là cái gì?”
Cô tháo nhẫn trữ vật , lên xuống, lúc mới phát hiện bên trong một thứ đang phát sáng.
Ngay khoảnh khắc Thần Hy lấy nó , đột nhiên một hư ảnh chiếu ngoài.
Thần Hy mở to mắt, cô một loại ảo giác, đây chính là thiết nhất của .
Nếu , tại thấy ông , hốc mắt cô ướt đẫm.
Người đàn ông bay lơ lửng trung phong độ ngời ngời, mỗi cái liếc mắt nụ đều toát lên vẻ phóng khoáng, là một đàn ông tướng mạo và khí chất cực phẩm.
Ông Thần Hy, khóe miệng mang theo nụ :
“Con gái, con lớn thế .”
Thần Hy há miệng, thốt lời nào, nhưng nước mắt cứ rơi ngừng.
Chu Nham và Tiểu Ảnh quen hư ảnh , nhưng họ hề căng thẳng.
Từ góc độ của họ thể thấy đàn ông thiện ý.
Hơn nữa Thần Hy dường như quen ông, còn vì ông mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-562.html.]
Người đàn ông áo trắng chỉ Thần Hy một cái, liền cầm kiếm bay vọt lên, một một kiếm chỉ thẳng tia thiên lôi màu tím đỏ đang ngoằn ngoèo lao xuống.
“Không!!!”
Thần Hy cuối cùng cũng phản ứng , lao về phía hư ảnh đó.
tốc độ của cô nhanh bằng tốc độ của đàn ông.
Trong chớp mắt, tia thiên lôi màu tím đỏ va chạm với đàn ông.
“Bùm!”
Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, Thần Hy dư chấn khổng lồ từ vụ va chạm hất văng ngoài.
“Phụt!”
C-ơ th-ể cô đ-ập mạnh vách núi, lăn xuống đất nặng nề.
Lục phủ ngũ tạng của Thần Hy đau nhức nhối, cổ họng trào dâng vị tanh ngọt, một nửa cô nuốt ngược trở , một nửa kìm mà trào ngoài.
Cô khó khăn chống đỡ c-ơ th-ể, lên bầu trời.
Người đàn ông lôi kiếp ép cho lùi bước liên tục.
Thần Hy lên giúp đỡ, nhưng cô cố gắng mấy đều dậy nổi.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y phẫn nộ đ-ấm xuống đất:
“Đứng lên , Thần Hy!”
Cô thể đó biến mất mắt .
tại cứ dậy cơ chứ?
Cảm giác bất lực khiến cô rơi lệ.
“Chát!”
Lại một tiếng nổ vang trời.
Thần Hy đôi mắt chấn động.
Người đó mà cứng rắn gánh hết lôi kiếp màu tím đỏ.
Nhìn tia thiên lôi mang uy áp khổng lồ đ-ánh cho hồn phi phách tán.
Tim Thần Hy đau nhói, thể chịu đựng thêm nữa, cô dồn hết sức lực cuối cùng, đột ngột phắt dậy, lao về phía đó:
“Cha!!”
Cuối cùng cô cũng gọi danh xưng lâu nhắc tới.
đó chỉ kịp mỉm dịu dàng với cô, biến mất tại chỗ.
“Đừng mà!”
Thần Hy đưa tay , giữ ông , nhưng tốc độ liều mạng của cô đuổi kịp tốc độ tiêu tán của cha.
Đầu ngón tay cô vặn chạm đầu ngón tay cha, còn kịp cảm nhận kỹ càng thì chia ly nữa.
“Cha...”
Thần Hy ngây tại chỗ, hồi tưởng cảm giác đầu ngón tay, ngoại trừ gió lạnh thì chẳng còn gì.
Cô ngửa mặt lên trời hét dài:
“A...”
Cô gái như phát điên, cầm kiếm lao v.út lên, chủ động tấn công tia thiên lôi cuối cùng mang sắc đỏ pha đen.
Rõ ràng, Thần Hy đ-ánh rơi xuống, khắp đầy m-áu.
Cô suy yếu vô cùng, trong họng là mùi m-áu tanh.
Chu Nham sư phụ đang im bất động đất, trong lòng một trận đau thắt.
Cảnh tượng năm xưa hiện mắt, thể nhẫn nhịn thêm nữa.
Phù chú phong tỏa pháp lực ngày càng yếu , tiếc đốt cháy tuổi thọ cũng phá vỡ xiềng xích.
“Sư phụ!”
Một lúc , khi Tiểu Ảnh đang tâm ý lo cho Thần Hy, cuối cùng cũng đột phá xiềng xích, lao về phía Thần Hy.
“Chu Nham...”
Tiểu Ảnh lỡ mất thời cơ, ngăn , chỉ thể thở dài một tiếng, “Xem đây đều là mệnh!”
Lúc Chu Nham bay về phía Thần Hy, nghĩ nhiều, Thần Hy đối với vô cùng quan trọng, là tiền bối là bạn .