Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 513

Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:19:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đó cô thuê nhiều giúp việc trong làng, trong đó một thanh niên thật thà, chất phác, đối xử với cô .

 

Dần dà, hai nảy sinh tình cảm trong quá trình tiếp xúc.

 

Kỷ Lệ Hoa là thực tế, khi nhận tình cảm của , cô thẳng thắn tìm đến thanh niên đó:

 

“Anh sẵn lòng cưới em ?”

 

Đáp án đương nhiên là sẵn lòng.

 

Dưới sự chứng kiến của dân làng, hai tổ chức một đám cưới đơn giản.

 

Sau khi kết hôn một tháng, Kỷ Lệ Hoa mang thai.

 

Hôm , cô sinh con từ bệnh viện về.

 

Cuộc điện thoại của Tiểu Tưởng gọi đến đúng lúc, Kỷ Lệ Hoa cho con b-ú xong, lúc đang rảnh rỗi, thấy s-ố đ-iện th-oại quen thuộc, cô khẩy một tiếng bắt máy.

 

Đầu dây bên Tiểu Tưởng vô cùng phấn khích :

 

“Lệ Hoa, em nhớ , những ngày qua cuối cùng cũng nghĩ thông suốt , thể sống thiếu em , hứa với em, sẽ cùng em về quê, chúng cứ ở trong làng ngoài nữa.”

 

Kỷ Lệ Hoa chẳng cần đoán cũng vấp váp ở đó, nên mới nhớ đến món “lốp dự phòng” là cô đây.

 

Cô mỉm :

 

“Nếu gọi điện chậm chút nữa thì con mẫu giáo .”

 

mà, cuộc điện thoại cũng tính là muộn, hai ngày nữa là tiệc đầy tháng của bé, nhớ gửi tiền mừng đấy nhé.”

 

Tiểu Tưởng tưởng Kỷ Lệ Hoa đang đùa, giải thích:

 

“Lệ Hoa, em đừng đùa nữa, lúc chạy khỏi nhà em là đúng, nhưng lúc đó sợ quá, sợ chuyện của và A Cửu sẽ liên lụy đến em, nên mới...”

 

“Ồ, , thì cảm ơn nhé, đến lúc đó nhớ qua uống r-ượu mừng đấy, con trai sắp ngủ , tiếp nhé.”

 

“Đợi một ch...”

 

Tiểu Tưởng chiếc điện thoại cúp, nghiến răng nghiến lợi:

 

“Mẹ kiếp, Kỷ Lệ Hoa con tiện nhân kết hôn !”

 

Trước khi điện thoại cúp, quả thực cũng thấy tiếng trẻ con , xem đúng là con .

 

Thứ xui xẻo, đây trông vẻ yêu công việc như , mà về nhà cái là kết hôn sinh con ngay, hóa cũng giống như những đàn bà khác, là hạng tầm hạn hẹp.

 

Tiểu Tưởng cất điện thoại, khập khiễng khỏi cửa, nhất định tìm công việc ưng ý, nếu sẽ húp cháo loãng mất.

 

Đi lang thang một ngày trở về, Tiểu Tưởng rệu rã bệt xuống đất, vẫn trắng tay.

 

Vốn dĩ những công việc mà coi thường, nay ứng tuyển , rõ ràng lúc đầu đều , nhưng thấy tên là họ bảo đợi điện thoại của họ.

 

Tuy nhiên mỗi đợi đều bặt vô âm tín.

 

Lần cũng vẫn như .

 

Anh chẳng cần nghĩ cũng là do chồng của bà phu nhân giàu trò.

 

Sự nghiệp sa sút, phụ nữ nào sẵn lòng giúp đỡ, điều khiến vô cùng thất vọng.

 

Trước đây những phụ nữ đó thấy là mắt sáng rực lên, chỉ cần vài câu ngon ngọt là họ hận thể dâng hết tài nguyên cho .

 

bây giờ chỉ què một chân, những đàn bà đó khinh , tránh như tránh tà.

 

Càng nghĩ càng bực bội, Tiểu Tưởng uống nhiều b-ia, cả say khướt.

 

Chủ nhà ba tháng nhận tiền thuê nhà, trực tiếp chặn cửa.

 

“Có ai ở nhà ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-513.html.]

Đầu óc Tiểu Tưởng mụ mị, hét ngoài cửa:

 

“Không ai, đừng gõ nữa!”

 

Chủ nhà chọc , nếu ai thì là ma đang chuyện ?

 

Ông lấy chìa khóa dự phòng mở cửa, đ-ập mắt là một bãi chiến trường bừa bãi, và một đàn ông râu ria lởm chởm.

 

Ông dùng tay xua xua khí khó ngửi, bịt mũi :

 

“Anh trả tiền nhà , thì cút ngoài.”

 

Tiểu Tưởng bao giờ chịu sự sỉ nhục như ở bên ngoài, nghếch cổ lên :

 

“Tiền thì , mạng thì một cái đây!”

 

Chủ nhà mày nhíu , nắm đ-ấm bóp kêu răng rắc.

 

Ông thèm cái mạng rách của Tiểu Tưởng.

 

Ông cúi vươn tay, túm lấy cổ áo Tiểu Tưởng lôi xềnh xệch ngoài:

 

“Cút cho rảnh nợ, tiền nhà nợ cũng bắt trả nữa. Đồ đạc trong phòng coi như trừ tiền nhà .”

 

Người ngoài cửa gió lạnh thổi qua, tỉnh r-ượu quá nửa.

 

Anh ngừng đ-ập cửa, bên trong ý định mở .

 

Vốn định báo cảnh sát, nhưng nghĩ đến việc nợ ba tháng tiền nhà, đành lủi thủi rời khỏi đó.

 

Đi con phố mờ mịt, bắt đầu hối hận , đáng lẽ lúc đầu nên nắm c.h.ặ.t lấy tay A Cửu.

 

Cái cô tiểu thư nhà giàu đó tay thực sự hào phóng, ở bên cô tiết kiệm khối tiền, tiếc là lúc đó bắt quả tang tại trận, nếu về dỗ dành chắc chắn cô sẽ mủi lòng.

 

Đô thị phồn hoa, ngay cả trong đêm khuya vẫn ngựa xe như nước.

 

nơi còn chỗ cho dung nữa.

 

Ngày hôm , mua một tấm vé tàu về quê.

 

Cứ ngỡ sẽ nhận sự an ủi và hỏi han của .

 

Ai ngờ câu đầu tiên khi gặp mặt là:

 

“Tiểu Tưởng , con mang tiền về ? Anh trai con sắp kết hôn , nhà gái đòi năm vạn tiền sính lễ, với bố con già , đào nhiều tiền thế, trong nhà chỉ con là khấm khá, nên con nhất định giúp trai con đấy.”

 

Lòng nguội lạnh, còn lạnh hơn cả rơi xuống sông băng.

 

Tiểu Tưởng sờ sờ cái chân què , hỏi:

 

“Trong mắt bố chỉ tiền thôi ?”

 

“Cái chân bình thường của con, chẳng lẽ bố phát hiện ?”

 

Hay là con xứng đáng nhận sự xót thương của bố ?

 

Tại cùng là con cái, mà bố thể thiên vị đến mức ?

 

Cha Tiểu Tưởng , chút chột , lúc mới chú ý thấy gì đó , nhưng họ sẽ thừa nhận chú ý thấy .

 

Ánh mắt đầy vẻ chột , nhưng khóe miệng vẫn mang theo nụ :

 

“Bố thấy , chỉ là ngại dám hỏi con, dù con vẫn luôn là hiếu thắng, bố cũng sợ con buồn.”

 

“Bố con đúng đấy, bố cũng chỉ vì lo cho con thôi!”

 

Tiểu Tưởng vốn dĩ luôn là yêu thương, lúc cũng chẳng mong đợi gì nữa. Anh trầm giọng :

 

“Con còn tiền nữa, về cũng định ở hẳn nhà, nữa.”

 

“Cái gì? Thằng con mất dạy , con thì chi tiêu trong cái nhà ai lo hả!!”

 

Loading...