Anh vốn dĩ định treo lửng A Cửu, ở bên Kỷ Lệ Hoa , đợi đến khi công việc định mới tìm A Cửu, dù gia cảnh của A Cửu cũng phù hợp với tiêu chuẩn chọn vợ của , chỉ là ngờ A Cửu phát hiện nhanh như .
Nếu giờ mà tìm A Cửu, chắc chắn sẽ vứt bỏ, hiện tại chỉ thể nắm c.h.ặ.t lấy Kỷ Lệ Hoa thôi.
Kỷ Lệ Hoa , xoẹt một cái đầu , giận dữ đ-á chân , gào thét:
“Anh đang nhảm cái gì thế, thế thì xuống kiểu gì, trong thang máy camera đấy, ?”
Càng nghĩ càng lo lắng, Kỷ Lệ Hoa mất hết bình tĩnh.
Cô nhớ những năm qua thức khuya tăng ca, uống r-ượu tiếp khách như thế nào mới lên vị trí giám đốc marketing.
Nếu vì vấn đề ăn mặc chỉnh tề mà mất việc...
Không!
Cô tuyệt đối cho phép chuyện đó xảy !
Kỷ Lệ Hoa điên cuồng đ-ập cửa mặt.
Theo tiếng la hét của cô , hai hộ hàng xóm bên cạnh mở cửa.
Lúc mở cửa, mặt họ lộ vẻ hung dữ, nhưng khi thấy bộ dạng quần áo chỉnh tề của Tiểu Tưởng và Kỷ Lệ Hoa, họ một lời nào, trở trong nhà.
Tiểu Tưởng cau mày cánh cửa đóng c.h.ặ.t của hai hộ hàng xóm, luôn cảm thấy gì đó , nhưng kịp suy nghĩ kỹ thì tiếng kêu của Kỷ Lệ Hoa cắt đứt dòng suy nghĩ.
Đành tiến lên khuyên nhủ:
“Lệ Hoa, , chúng cứ xuống mặc quần áo , thù oán gì đợi chúng ăn mặc chỉnh tề hãy đến tính sổ với A Cửu.”
Kỷ Lệ Hoa lúc chìm trong hoảng loạn, cô nhất quyết gõ mở cánh cửa mặt, lời nào cũng lọt tai.
Cùng lúc đó, trong nhóm chat của các hộ cư dân trong tòa nhà, xảy một chuyện lớn.
“Này gì ? Ở tầng 8 khu lăng nhăng bà chủ đuổi ngoài, giờ hai đứa đang trần như nhộng gõ cửa kìa.”
“ thế, chứng nè, vẫn đang lén qua mắt mèo đây, gã đàn ông , bạn gái của xinh lắm, ngờ thế , còn ngoại tình. Thật là đủ mà, giờ thì , bắt quả tang tại trận.”
“Trời ơi, xem mới , tin sốt dẻo ngày mai là của .”
“Đợi chút, cũng .”
“...”
A Cửu nhóm cư dân thảo luận sôi nổi, cũng gửi một câu:
“ chính là bà chủ đây, tuy và chia tay, nhưng dù cũng từng yêu , cũng nỡ quá tuyệt tình. Lát nữa sẽ ném quần áo của họ xuống, phiền nhặt hộ nhé.”
Các cư dân , cảm thấy bà chủ thật dễ bắt nạt, đàn ông dắt về tận nhà mà cô vẫn còn nghĩ cho kẻ lăng nhăng, đúng là lương thiện.
“Chuyện nhỏ gì ? Cứ giao cho . Lát nữa nhất định mắng cho bọn họ một trận, đòi công bằng cho cô.”
“ cũng giúp nhặt một tay, sẵn tiện xem náo nhiệt luôn.”
A Cửu một tiếng, gửi biển xe chiếc xe thể thao của Kỷ Lệ Hoa nhóm, bảo họ đợi cạnh xe.
Tay Kỷ Lệ Hoa đ-ập cửa đến đỏ bừng, cô phân biệt là do lạnh do đ-ập cửa nữa.
Cô chỉ thể rời khỏi đây, đồng thời càng thêm chán ghét đàn ông đang lải nhải bên cạnh.
Cô cảm thấy nếu cứng rắn một chút thì họ đuổi khỏi nhà.
Bởi vì nơi rõ ràng là chỗ ở của Tiểu Tưởng, chứ nhà của A Cửu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-508.html.]
Cô quyền đuổi họ.
Mà Tiểu Tưởng để mặc cho A Cửu , trừ khi trong lòng vẫn còn quan tâm đến cô , nếu thì thể giải thích tình cảnh hiện tại.
Cô đ-ấm một phát cuối cùng lên cửa, đầu , mắt đỏ ngầu:
“Tiểu Tưởng, tự thấy đối với tệ, tại hùa với cô hại ?”
“Anh thừa lên vị trí giám đốc marketing vất vả thế nào, tại khiến bại danh liệt! Có vẫn còn tình cảm với cô , nỡ tổn thương cô , nên mới chọn tổn thương ?”
Tiểu Tưởng , sững sờ một lát, đó mày nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ xuyên (川), vô cùng khó chịu :
“Lệ Hoa, em đang nhảm cái gì thế, thể hại em ? Hơn nữa đối với cô bao giờ là yêu, yêu là em!”
Thấy đối phương dịu một chút, bất đắc dĩ :
“Tính cách của A Cửu em còn lạ gì nữa, cô việc lúc nào chẳng nghĩ đến hậu quả, đây chuyện thể kiểm soát , huống hồ, chẳng cũng giống em, đều đang mặc đồ lót đây ?”
“Chuyện giống !”
Kỷ Lệ Hoa ôm đầu gào thét một câu.
Họ là ở cùng một địa vị, thể đ-ánh đồng !
Tiểu Tưởng sững sờ một chút, Kỷ Lệ Hoa ý là gì, nhưng khi thứ , nhẫn nhịn, đợi tài nguyên đến tay , nhất định sẽ khiến Kỷ Lệ Hoa hối hận vì những lời tối nay!
Hít một thật sâu, tiến lên ôm c.h.ặ.t lấy phụ nữ lòng, “Đừng quấy nữa, lỡ mà cảm lạnh sẽ xót lắm. Chúng cứ xuống .”
Chương 393 Cảm ơn cô tiếp nhận tình địch của
Tiểu Tưởng bảo Kỷ Lệ Hoa ở trong thang máy, ngoài xem .
Khi , ôm Kỷ Lệ Hoa, cẩn thận bước khỏi thang máy, về phía xe.
Xung quanh vốn dĩ đang yên tĩnh, lúc họ đến đột nhiên nhiều nam nữ vây quanh.
“Ha ha, đúng là đuổi ngoài khi trần như nhộng thật kìa, mất mặt quá !”
“Này đừng nhé, dáng cô cũng đấy chứ, hèn gì gã nhịn .”
“Được , , đang lời thô tục gì thế, mau đưa quần áo cho họ , đúng là hỏng thuần phong mỹ tục.”
“ thế, cũng sợ đau mắt .”
“...”
Kỷ Lệ Hoa vùi đầu vai Tiểu Tưởng, run rẩy.
Trong miệng lẩm bẩm:
“Đừng , đừng ...”
Tiểu Tưởng dù là đàn ông, nhưng nhiều vây xem như cũng chút hoảng loạn.
Anh vứt để tự bỏ chạy, nhưng cứ nghĩ đến cuộc sống tương lai đang vẫy gọi, nhẫn nhịn.
Dù cũng là đàn ông, một chút cũng chẳng mất miếng thịt nào.
“Đừng sợ, đây.”
Anh lặp lặp câu đó, là để an ủi Kỷ Lệ Hoa, là để tự an ủi chính .