Đôi mắt ướt át chớp chớp, vô cùng đáng yêu.
Ánh mắt trong veo vô ngần, khiến khó đoán cô cha bảo bọc kỹ.
Thần Hy thở dài:
“Giúp cô thì cũng , cô thể kể về câu chuyện của cô và bạn trai ?”
“Tất nhiên là ạ!”
A Cửu mỉm đồng ý.
Cô và bạn trai thể là cặp đôi trai tài gái sắc, khiến ai nấy đều ngưỡng mộ, tin chắc Thần đại sư khi xong, nhất định sẽ giúp vài câu mặt cha cô.
Thần Hy mỉm , gì, dáng chuẩn lắng .
A Cửu thẹn thùng :
“Em và Tưởng là bạn đại học, lúc quen , là chủ tịch hội sinh viên, còn em là đàn em đến ứng tuyển.
Lúc đó em biểu diễn vài tiết mục, còn thuyết trình một hồi.
Bao quát trường, em cảm thấy chắc chắn sẽ chọn.
Tuy nhiên , công khai phản đối việc em gia nhập.
Lý do mà là vì em việc, điều khiến em tức đến bật , em cãi với ngay tại chỗ.
quyết định của chủ tịch thì ai thể đổi, em cứ thế mà đ-ánh trượt.
Từ đó về , em liền thù hằn Tưởng, mỗi gặp em đều mỉa mai một hồi, cứ qua như chúng em trở thành một đôi oan gia ngõ hẹp.
Sau trong buổi tiệc chào đón tân sinh viên do trường tổ chức, em với tư cách là bộ mặt của khoa, lên sân khấu biểu diễn một điệu múa cổ phong.
Buổi biểu diễn diễn suôn dặn, ai ngờ lúc xuống sân khấu, chiếc thang chân em đột nhiên hỏng, em cứ thế ngã nhào xuống.
Lúc đó em sợ ch-ết, em tưởng từ nay về thể múa nữa.
Nào ngờ vài phút trôi qua, em hề hấn gì, cúi đầu xuống mới phát hiện ngã đè lên một nam sinh, vòng eo càng ôm c.h.ặ.t trong vòng tay. Thể hiện một tư thế bảo vệ.”
Chương 389 Một cú ngã định tình
【Người cứu em lẽ chính là Tưởng chứ?】
【Hai cũng thật duyên, đúng là cái mùi vị oan gia ngõ hẹp đấy.】
【Một cú ngã định tình ? là kịch bản ngôn tình điển hình, em chắc chắn hai xem tiểu thuyết đây diễn chứ!!!】
A Cửu đỏ mặt, thẹn thùng :
“ , chúng em quả thực là một cú ngã định tình, em chính là thích lúc .”
Lúc đó, cô ngẩn một lát, hoảng hốt đỡ dậy.
Sau một hồi hỗn loạn, Tưởng đưa phòng y tế.
Trong phòng y tế, bác sĩ kiểm tra xong Tưởng cần tĩnh dưỡng một tuần.
Thế là trong một tuần đó, ngày nào cô cũng đến đưa cơm đưa nước, tận tình chăm sóc Tưởng, còn tận tâm hơn cả chăm sóc cha .
Hai họ cũng trong thời gian mà dần trở nên hòa hợp hơn, còn đối đầu gay gắt nữa.
Thần Hy mỉm :
“Vậy ai là mở lời tỏ tình ?”
“Tất nhiên là em !”
A Cửu câu mà hề thấy thẹn thùng, ngược còn chút đắc ý.
Lại :
“Anh ưu tú như , nếu chậm trễ chẳng sẽ khác theo đuổi mất !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-502.html.]
Thần Hy nghĩ thầm, điều thì đến mức đó, nếu thì khi em gái khóa như cô đại học, cũng chẳng độc đến tận lúc .
A Cửu chìm đắm trong ký ức, thao thao bất tuyệt:
“Em cũng ngờ, mà cũng thích em, em tỏ tình là đồng ý luôn, còn vốn dĩ cũng định tỏ tình, chỉ là ngờ em cướp lời .”
“Sau khi nghiệp đại học, em và Tưởng cũng đến tuổi bàn chuyện cưới xin.
Tết năm nay, em đưa về nhà.
Cha em lâu gặp em, thấy em là vô cùng vui mừng.
Nhân cơ hội , em giới thiệu bạn trai đang phía cho họ:
“Cha , đây là Tưởng, là bạn trai của con, đây trong điện thoại con với hai đấy.”
Cha quan sát một chút, chẳng chẳng rằng kéo em lên xe, hề nể mặt chút nào, lúc đó em còn khá giận.
em thầm nghĩ nếu họ trò chuyện nhất định sẽ thích Tưởng thôi, dù cũng ưu tú, cầu tiến và giỏi giang như thế.
Em xuống xe, kéo Tưởng cùng lên xe.
Về đến nhà, cha nể mặt em nên gì thêm, cũng coi như khách sáo một chút.
Trên bàn ăn, em với cha :
“Con định kết hôn với Tưởng.”
Cha , nụ môi chợt tắt:
“Kết hôn cũng thôi, chỉ cần mua một căn biệt thự ở ngay cạnh nhà , cha sẽ đồng ý hôn sự của hai đứa.”
Gia cảnh của Tưởng, em rõ.
Anh xuất nông thôn, cha ly hôn, lớn lên cùng bà nội, thể đến bước đường ngày hôm nay cũng là nhờ đặc biệt nỗ lực mà .
Chúng em đều là sinh viên mới nghiệp lâu, đừng là mua biệt thự, ngay cả mua một căn hộ bình thường cũng cân nhắc kỹ lưỡng.
Em lo lắng về phía Tưởng, quả nhiên thấy sắc mặt .
Em thấy như , liền nghiêm túc với cha :
“Hai là khó khác, hai thừa chúng con mới nghiệp, gì năng lực đó.”
“Hả, hóa con cũng , cứ tưởng con tình yêu cho lú lẫn chứ?”
Mẹ em liếc em một cái.
Cha cũng :
“Con gái , con là do cha cưng chiều mà lớn lên, con và sự việc bên ngoài con phân biệt , nhưng những già như cha chỉ cần qua một cái là ngay .”
“Giống như những kẻ tâm thuật bất chính, cha là nhất!”
Mẹ phụ họa theo:
“ thế, hơn nữa nếu thật lòng yêu con, chắc chắn cũng nỡ để con chịu khổ cùng .”
“Tiểu Tưởng, thấy dì đúng ?”
Anh Tưởng hề nổi nóng, chỉ bồi :
“Thưa chú dì, cháu sẽ nỗ lực, vả cháu và Cửu Nhi là thật lòng yêu !”
Nghe Tưởng , trong lòng em ngọt lịm, ôm lấy cánh tay , nũng nịu với cha :
“Nghe thấy , chúng con là thật lòng yêu , hai đừng khó nữa.”
Cha em vô cùng bất lực, nhưng tiện gì, chỉ là kiên trì, Tưởng bắt buộc mua biệt thự thì mới đồng ý cho chúng em kết hôn!
Sau đó, bữa cơm tất niên kết thúc trong khí mấy vui vẻ.
Anh Tưởng đó cùng cha em thư ký, lúc thì vô cùng tức giận, lời chia tay với em rời khỏi nhà em.”