Bà bác vô cùng hưởng thụ, nhận lấy chai r-ượu từ tay Lưu Nhất Nặc, tự rót cho một chén, khóe miệng nhếch lên, khách sáo :
“Lời của cháu mà để cháu thấy là bà sẽ giận đấy, ha ha... nhưng dì cháu khen vui.”
Bà giơ chén r-ượu lên, đưa giữa bàn ăn, :
“Các cháu thể nể mặt đến đây tụ tập, dì vui, chén đầu tiên dì kính các cháu.”
Thần Hy cùng bọn họ bưng chén r-ượu lên cũng đáp lễ , thời gian tiếp theo chính là thời gian tự do ăn uống.
Thần Hy sự chăm sóc của Lưu Băng Đào và bà bác, ăn đến mức bụng căng tròn.
Bà bác chú ý thấy Thần Hy vẫn luôn xoa bụng, liền khẽ một tiếng:
“Thần đại sư, lúc tiêu hóa pha sắp , chúng sofa một lát .”
Thần Hy thấy cũng ăn gần xong nên đồng ý.
Bà bác dẫn Thần Hy sofa, rót cho cô chút tiêu hóa tự chế của , kịp giới thiệu tiếng gõ cửa phiền, vô cùng vui.
Bà còn kịp trò chuyện tâm tình t.ử tế với Thần Hy, rốt cuộc là ai mà chạy đến đây phiền bà thế ?
Bà nhíu mày :
“Tiểu Nặc, con xem là ai.”
Lưu Nhất Nặc đặt khăn lau xuống, chùi tay tạp dề, chạy mở cửa.
“Các ở nhà cái gì thế? Sao lâu thế mới mở cửa.”
Người đến là một phụ nữ, tuổi tác trẻ hơn bà bác một chút, bước cửa mắng Lưu Nhất Nặc một trận xối xả.
Cô đợi khác lên tiếng, trực tiếp lách qua Lưu Nhất Nặc, bên trong, khi thấy trong phòng là , liền khinh bỉ :
“Chị dâu, chị cũng hưởng thụ gớm nhỉ, chồng chị ở nông thôn ăn rau cháo qua ngày, chị thì , còn tiền để thết đãi ngoài cơ đấy.”
“ là đồ sói mắt trắng!”
Cô đảo mắt quanh một vòng, thấy Thần Hy và ăn mặc bình thường, tuy ai cũng xinh soái khí nhưng là hạng tiền.
“Có tiền , đem về cho chồng tiêu. Cứ khăng khăng thết đãi mấy cái loại gì , phí tiền.”
“Cút ngoài!”
Bà bác tức đến mức nhẹ, l.ồ.ng ng-ực phập phồng dữ dội:
“Nhà hoan nghênh cô!”
Sỉ nhục bà thì bà còn thể nhẫn nhịn, nhưng sỉ nhục ân nhân cứu mạng thì cần nhẫn nhịn nữa.
Bà dậy, đẩy .
Người phụ nữ kịp đề phòng đẩy lùi vài bước, khi vững tát bà bác một cái ngã nhào xuống đất, mắng:
“Chị giỏi thật đấy, ngay cả em chồng mà cũng dám đ-ánh, thấy chị là ngứa da đúng ?”
Cô nhíu mày, nhấc gót giày cao gót lên định giẫm xuống.
Lưu Nhất Nặc thấy , lao lên chắn mặt , rướn cổ trừng mắt cô út:
“Bà dám đ-ánh một cái thử xem, lấy mạng bà!”
Cô út cho kinh hãi, cam lòng thu chân , nheo mắt đ-ánh giá đứa trẻ mặt, một hồi lâu mới chắc chắn hỏi:
“Mày là Lưu Nhất Nặc?”
“Hôm nay dù bà việc việc gì thì cũng xin bà cút khỏi nhà , chúng hoan nghênh bà!”
Lưu Nhất Nặc chằm chằm cô phát lệnh đuổi khách.
“Hứ, còn đúng là cái đồ xí thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-487.html.]
Cô tươi, vòng quanh Lưu Nhất Nặc , châm chọc :
“Đây là phẫu thuật thẩm mỹ thế, trông cũng giống thật đấy.”
“Mà đúng nhé, các lấy tiền, chẳng lẽ là cả ch-ết của vẫn còn tiền tiết kiệm ?”
Mắt cô sáng lên, cảm thấy suy đoán của là đúng, đẩy hai đang chắn đường , phịch xuống sofa, giở quẻ chí phèo:
“Ngày hôm nay, các đem hết tiền bồi thường của thì sẽ hết.”
“Các bao giờ đưa thì bao giờ mới về.”
Cô bưng một ly nước lọc lên, lắc lắc trong tay, thong dong .
Lưu Băng Đào bao giờ thấy loại họ hàng thế , từ lúc sinh thăm họ hàng bao giờ, nhưng hàng xóm láng giềng xung quanh cư xử với , hơn nữa họ hàng nhà hàng xóm đến cũng , đôi khi thấy còn cho tiền mừng tuổi và đồ ăn ngon.
Mức độ vô lý ngang ngược của phụ nữ xuất hiện coi như mới nhận thức của .
Cậu với Tiểu Ảnh:
“Đây thực sự là cô của Nhất Nặc ? cứ cảm thấy giống như bọn cướp !”
Cậu vốn ý định né , đặc biệt là hai chữ cuối cùng, vô cùng nặng nề.
Khóe miệng cô út giật giật, cô hậm hực đầu , trừng mắt Lưu Băng Đào, ly nước bóp méo, nước nóng hổi tràn bỏng đỏ mu bàn tay cô , mà bản cô vì giận đến mất khôn nên .
Bà bác rõ cô em chồng nhà là hạng lòng lang thú, lý lẽ, để tránh việc cô x.úc p.hạ.m đến khách quý trong nhà, bà luôn giữ cảnh giác cao độ.
Đột nhiên, chiếc ly nước dùng một biến dạng bay thẳng về phía Lưu Băng Đào,
Bà bác dọa cho hít một ngụm khí lạnh, hét lớn:
“Cẩn thận!”
Chương 377 Để bà đây cho mày thấy sự lợi hại của bà
Cô út đắc ý vinh hạnh, cô tưởng rằng thể cho kẻ lắm lời một bài học nhớ đời.
Khóe miệng kiềm chế mà nhếch lên.
Trong mắt đầy vẻ hứng thú, dường như giây tiếp theo tâm nguyện của cô sẽ thành.
Tiểu Ảnh nhẹ nhàng nhấc tay lên, chiếc ly nước đang lao tới cấp tập liền dừng ngay mặt, bất động thanh sắc.
“Chỉ thế thôi ?”
Cô khinh miệt .
Chiếc ly nước ở giữa trung theo ngón tay cô xoay chuyển cũng ngừng xoay chuyển theo.
Cô út dụi dụi mắt, cứ như là gặp ma, đột ngột dậy, chỉ chiếc ly nước , mặt đầy vẻ thể tin nổi.
“Chuyện thể nào!”
Tại chiếc ly nước ném thể dừng giữa trung, nước trong ly cứ như đông cứng , rõ ràng khỏi ly , tại thể bay lơ lửng ở đó?
Điều càng khiến cô thể tin là tại chiếc ly nước di chuyển theo ngón tay của cô gái ?
Cứ như giữa họ một sợi dây vô hình đang kết nối !
Lưu Băng Đào chiếc ly nước là nhắm , nếu chị Tiểu Ảnh ở đây, tránh khỏi việc tạt một nước nóng.
Nghĩ đến đây, cơn giận của bốc lên ngùn ngụt, chỉ cô út mắng:
“Được lắm, bà là cái đồ đàn bà lòng đen tối, việc tàn độc như , vốn bao giờ đ-ánh phụ nữ, nhưng hôm nay, nhất định dạy cho bà một bài học t.ử tế.”
Cô út thu hồi dòng suy nghĩ ngạc nhiên, che giấu sự nhát gan tận sâu trong lòng, cô hề tỏ yếu thế mà mắng :
“Xì, cái loại đàn ông vô dụng chỉ nấp lưng đàn bà, còn đòi dạy bảo , nhổ !”