Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 485

Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:16:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đóng cửa phòng , vội vàng xuống .

 

Hứa Thành Thành bất đắc dĩ :

 

“Bà nội hoạt bát, cô đừng để tâm nhé.”

 

“Rất .”

 

Thần Hy mỉm , đưa tay bụng .

 

Thông qua sự chạm của bàn tay, Thần Hy cảm nhận rõ ràng tình trạng của Hứa Thành Thành nhẹ hơn so với Điềm Điềm và Chương Thiên Hữu một chút.

 

Cô thu tay , quên Hứa Thành Thành, trêu chọc:

 

“Những ngày qua, nhẫn nhịn vất vả ?”

 

Đây là câu hỏi, mà là sự khẳng định.

 

Hứa Thành Thành xoa xoa mũi, nhớ mấy phát bệnh đó của , chút ngượng ngùng:

 

“Cũng tạm ạ, vài vẫn phạm sai lầm, nhưng đó cố gắng nhịn .”

 

“Tuy nhiên một điểm, cô đúng, thật sự vất vả!”

 

Cậu khổ vài tiếng, câu nệ tiểu tiết, ngược cảm thấy vô cùng lợi hại.

 

Mức độ mà khác , Hứa Thành Thành !

 

Không hổ là đại ca của mấy chục con .

 

Thần Hy vẻ mặt đắc ý của cho phì , lấy dụng cụ trừ tà chuẩn sẵn, dùng cho một lượt từ đầu đến cuối. Rất nhanh đó, phần của cũng chảy nhiều thứ đen ngòm đặc quánh.

 

Bởi vì quỷ ngay cả hình hài cũng thành nên thời gian xua đuổi khá nhanh.

 

Thần Hy thấy phần của còn chảy nước nữa, liền thi triển một thuật sạch để thu dọn sạch sẽ cho , thu hết những thứ dùng xong .

 

Cảm giác sưng phồng trong bụng biến mất, Hứa Thành Thành chuyện thành công, vui vẻ ôm lấy một chiếc gối, kéo khóa , lấy từ bên trong một chiếc thẻ ngân hàng.

 

“Thần đại sư, cái cho cô, vặn là một trăm nghìn tệ.”

 

Số tiền vốn là chuẩn để cho bà nội dưỡng già, nhưng , chỉ cần còn mạng thì thể kiếm .

 

Thần Hy nhận lấy thẻ ngân hàng, sờ sờ trong tay, mang theo một chút ý :

 

“Cứ như mà đem tiền dưỡng già của bà nội đưa cho ? Không sợ bà đột nhiên cần dùng đến tiền ?”

 

“Ôi, chỉ cần còn mạng thì tiền đều thể kiếm mà, là tự mắc bẫy, nhất định thể tránh .”

 

Cậu vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực , bảo:

 

“Hơn nữa, giỏi giang thế , tuyệt đối sẽ để bà nội bỏ đói , chỉ đưa bà ăn ngon mặc thôi.”

 

Thần Hy thể , quan hệ bà cháu của họ , Hứa Thành Thành cũng là một giỏi giang.

 

trong mệnh của họ một kiếp, nếu Thần Hy vô tình ngang qua đây, sợ là cái nhà còn ai nữa.

 

Ngay từ đầu gặp bà nội, Thần Hy mất con trai, con dâu, bản cũng sát khí quấn , còn sống bao lâu nữa.

 

Tuy nhiên...

 

Can thiệp sớm thì vẫn thể sống thêm vài năm, ít nhất là thấy đứa cháu trai nuôi lớn kết hôn sinh con là thể.

 

Hứa Thành Thành cứ tự đó mơ tưởng về cuộc sống trong tương lai, nhận sự hưởng ứng của Thần Hy, lúc mới chú ý đến biểu cảm của Thần Hy đúng lắm, trong lòng chút bất an, hỏi:

 

“Thần đại sư, cô chuyện gì với ?”

 

Cậu tuy là chuyện gì, nhưng cảm thấy một trận hoảng sợ vô cớ.

 

Cảm giác giống hệt như ngày bố gặp t.a.i n.ạ.n xe .

 

Nghĩ đến ngày bố , lòng bỗng nhói một cái.

 

Trên thế gian , chỉ còn bà nội thôi.

 

Thần Hy khẽ gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-485.html.]

 

“Vừa quan sát tướng mạo bà nội , bà lẽ bệnh , ngày mai cầm tiền đưa bà đến bệnh viện kiểm tra .”

 

“Nếu tiền đủ thì cứ bảo , sẽ bảo Liễu Yên chuyển cho .”

 

Thần Hy vỗ vỗ vai , sợ gánh nặng, bổ sung thêm:

 

“Số tiền cho , là trạm cứu trợ của chúng tạm thời cho vay, chờ phát đạt thì nhớ quyên góp nhé, như trạm cứu trợ của mới thể giúp đỡ thêm nhiều khốn khổ hơn.”

 

Thần Hy đặt chiếc thẻ trong tay lòng bàn tay , mỉm nhập s-ố đ-iện th-oại của Liễu Yên điện thoại cho .

 

“Nhớ gọi điện đấy, ?”

 

M-áu trong Hứa Thành Thành chảy ngược, sắc mặt trắng bệch, tuy con ai cũng ch-ết, nhưng vẫn thể chấp nhận duy nhất rời bỏ .

 

Cậu ôm mặt tự trách, nghẹn ngào :

 

“Mấy năm nay ở bên ngoài bươn chải, chú ý đến tình hình sức khỏe của bà nội, ngờ nghiêm trọng đến mức , nếu sự xuất hiện của Thần đại sư cô, bà nội sẽ giống như bố mà rời bỏ ?”

 

Cậu thể chấp nhận thực tế .

 

Cậu vô cùng hối hận.

 

Khóc một hồi, cảm kích với Thần Hy:

 

“Cảm ơn cô Thần đại sư, nhất định phụ kỳ vọng của cô.”

 

Đợi khi bà nội khỏe , nhất định ở bên bầu bạn với bà, chăm chỉ việc kiếm tiền để giúp đỡ nhiều hơn.

 

Thần Hy trả điện thoại cho , một nữa nhắc nhở:

 

“Nhớ gọi điện đấy nhé, phiền nữa.”

 

Khi bà nội đẩy cửa , Thần Hy rời .

 

về phía cháu trai , thấy khóe mắt ửng hồng, diện mạo khôi phục, trông giống con trai khuất đến bảy tám phần, khay trong tay “cạch” một tiếng, rơi xuống đất.

 

Môi bà mấp máy, khóe mắt ướt át:

 

“Là A Thành ? Có A Thành của ?”

 

Hứa Thành Thành vốn đang cố nén cơn nức nở, tiếng gọi của bà nội, vỡ òa.

 

“Bà nội, là cháu đây!”

 

Cậu lao về phía bà nội, ôm c.h.ặ.t lấy bà, thành tiếng.

 

Hai một hồi lâu, bà nội quanh phòng một lượt, thấy bóng dáng Thần Hy , hỏi:

 

“Thần đại sư ?”

 

“Cô ạ!”

 

Hứa Thành Thành lau nước mắt cho bà nội, lau cho chính .

 

“Cái đứa nhỏ , để ân nhân cứu mạng rời như , thật lễ phép!”

 

Bà nội giả vờ giận dữ, đ-ánh Hứa Thành Thành một cái.

 

Hứa Thành Thành kéo bà nội xuống ghế, dịu dàng :

 

“Thần đại sư bận lắm ạ, cháu tiện giữ .”

 

Biết bà nội xót tiền, liền tìm một cái cớ bảo:

 

“Ngày mai bà nội cùng cháu đến bệnh viện kiểm tra , cháu sợ c-ơ th-ể di chứng gì đó.”

 

Quả nhiên, bà nội xong liền lập tức đồng ý.

 

Ngày hôm .

 

Hứa Thành Thành đưa bà nội đến bệnh viện, cầm tờ quy trình khám sức khỏe với bà:

 

“Đã đến đây thì chúng cùng luôn ạ.”

 

 

Loading...