Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 480

Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:16:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thần Hy nghĩ thông, đành bế lên đặt lên chiếc ghế sofa bên cạnh, bấy giờ mới :

 

“Không , kiệt sức nên ngất thôi. Ta cho uống một viên đan d.ư.ợ.c bổ sung thể lực, cô bế Điềm Điềm qua đây.”

 

Tiểu Ảnh bế qua, lúc đặt lên sofa còn quên thăm dò thở của cô, ngón tay cảm nhận luồng khí mỏng manh d.a.o động, bấy giờ mới Thần Hy :

 

“Thật đúng như cô , vẫn còn sống.”

 

Thần Hy sờ sờ đốt sống thắt lưng, cánh tay và cổ của Điềm Điềm:

 

“Ừm, cô chỉ là gãy xương nghiêm trọng, đoán chừng giường nửa năm .”

 

Lại lấy một viên thu-ốc cho miệng Điềm Điềm.

 

Trong lúc bọn họ chờ đợi, Ngô má ở tầng ba đang xoa xoa thái dương cũng tỉnh .

 

Bà bàng hoàng một lúc, đột nhiên hét lớn:

 

“Tiểu thư...”

 

Lao trong phòng thấy , chạy xuống lầu, khi thấy Điềm Điềm đang hôn mê thì lóc t.h.ả.m thiết.

 

Bà tưởng ch-ết .

 

“Tiểu thư ơi, cô khổ thế , lúc nhỏ vì vết bớt mà yêu thích, lớn lên khó khăn lắm mới trở nên xinh sống bất hạnh thế , thứ dơ bẩn quấn lấy, cô cứ yên tâm , Ngô má sẽ để cô một , đợi lo xong hậu sự cho cô, Ngô má sẽ xuống bầu bạn với cô.”

 

Điềm Điềm uống đan d.ư.ợ.c phục hồi c-ơ th-ể, trong lúc mơ màng, c-ơ th-ể lắc qua lắc , còn một tiếng đặc biệt ồn ào, cứ lải nhải ngừng bên tai, khiến cô thấy phiền lòng.

 

“Khục khục... khục khục... ồn quá!”

 

Giọng cô khản đặc, chuyện chút sức lực nào.

 

Tiếng của Ngô má đột ngột dừng , bà dám tin trong lòng, tỉnh ?!!

 

Xác ch-ết vùng dậy?

 

Hay là thật sự ?

 

“Tiểu thư là cô ?”

 

Bà thử hỏi một câu.

 

Nếu tiểu thư nhận bà thì là , nếu nhận thì là xác ch-ết vùng dậy !

 

Bà cau mày chờ trả lời.

 

Điềm Điềm xảy chuyện gì, cô chỉ nhớ mang máng là hình như ngất , những chuyện đó cô chẳng nhớ gì cả, nhưng tại c-ơ th-ể đau như , hơn nữa tại cánh tay cô cũng cử động ?

 

Không đúng...

 

Hình như chỉ cánh tay, cô ngay cả khả năng trở cũng còn.

 

Là ai đ-ánh cô ?

 

Hay là đây là tác dụng phụ của việc trừ tà?

 

liệt đấy chứ?

 

Nghĩ đến khả năng , đầu óc cô ong ong, tâm trí mà quan tâm đến Ngô má.

 

Ánh mắt Điềm Điềm đảo quanh bốn phía, cuối cùng bắt một vạt áo.

 

Cô nhận bộ quần áo đó là của đại sư Thần Hy, vì trong những đến hôm nay chỉ mặc quần áo kiểu Trung Quốc.

 

Thần Hy chú ý đến ánh mắt của cô, tới:

 

“Cô tỉnh ?”

 

“Đại sư Thần Hy, ?”

 

Điềm Điềm cảm nhận một chút cảm giác căng đau ở bụng hình như hết, kinh ngạc :

 

“Tà khí thật sự trừ sạch ?!”

 

Thần Hy gật đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-480.html.]

“Trừ sạch , c-ơ th-ể cô là do hậu di chứng khi quỷ nhập dẫn đến.”

 

Ngô má thấy thế liền nghĩ nhiều , bà cảm ơn Thần Hy:

 

“Là cô cứu tiểu thư nhà chúng , thật sự cảm ơn cô quá, cô mau giúp tiểu thư nhà xem xem, cô thế ? Tại cánh tay sức?”

 

Bà cũng phát hiện vấn đề , đây tiểu thư tỉnh dậy thì nhất định dậy, nhưng nãy tiểu thư chỉ đảo mắt chứ ý định dậy, bà yên tâm lén sờ sờ cánh tay cô, quả nhiên là sức lực, giống như một cánh tay giả .

 

Thần Hy :

 

“Không , gãy xương , nhanh thì hai ba tháng, chậm thì nửa năm là phục hồi.”

 

“Hả, nửa năm, nghiêm trọng ?”

 

Ngô má đau lòng, sờ sờ Điềm Điềm nhưng nên đặt tay cho .

 

Cuối cùng đau lòng đến mức sống mũi cay xè, nước mắt lã chã rơi xuống, bà nghẹn ngào :

 

“Đại sư, cô lợi hại như , ngay cả tà khí đó cũng thể trừ bỏ, nhất định cũng cách chữa khỏi cho tiểu thư nhà , đúng ?”

 

“Cô cứ việc tay , bao nhiêu tiền chúng cũng chi trả hết.”

 

Điềm Điềm mỉm bất lực, với Thần Hy:

 

“Quan tâm quá hóa loạn, đại sư Thần Hy đừng để tâm, phí khu quỷ lát nữa sẽ đưa chi phiếu cho cô.”

 

Ngô má còn thêm gì đó nhưng Điềm Điềm ngăn :

 

“Được Ngô má, bà đừng khó đại sư Thần Hy nữa, cô chỉ là một khu quỷ sư chứ thầy thu-ốc mà chữa khỏi cho . Bà phòng lấy một tờ chi phiếu đây.”

 

Ngô má cho nghẹn lời, tiểu thư nhà cũng đúng, đúng là vái tứ phương khi bệnh .

 

Bà nhanh ch.óng đem chi phiếu xuống, “Tiểu thư, thế nào đây, hai tay cô cũng cầm b.út .”

 

Ngô má chạy vội vàng nên chú ý thấy chi phiếu những chỗ cần Điềm Điềm ký tên cô ký xong hết , tiền cũng điền năm mươi vạn tệ.

 

“Đưa trực tiếp cho đại sư Thần Hy, xong cả .”

 

Thần Hy nhận lấy chi phiếu, chú ý đến tiền ghi đó, chút bất ngờ:

 

“Cái giống với những gì chúng thỏa thuận.”

 

Điềm Điềm :

 

“Quả thực là giống, vì Thành khó xử nên chỉ thể lén lút đưa thêm tiền cho cô thôi. Dù điều kiện kinh tế của gia đình thực sự , khái niệm gì về tiền bạc cả, cô cứ coi phần dư là tiền thưởng đưa cho cô .”

 

Khóe miệng Thần Hy giật giật.

 

“Sao ? Cô thích ?”

 

Cái thứ tiền ai là thích ?

 

cô cũng thích.

 

“Vậy thì đa tạ Điềm Điềm nhé.”

 

Thần Hy lấy từ trong túi đeo hông một viên đan d.ư.ợ.c phục hồi nhét miệng Điềm Điềm:

 

“Cái ích cho sự phục hồi của cô!”

 

Điềm Điềm định cảm ơn, Ngô má ở một bên la toáng lên:

 

“Trời đất ơi, tiểu thư ơi đổi thế ?”

 

Điềm Điềm sờ sờ má xem rốt cuộc là đổi ở , ngặt nỗi cô .

 

Ngô má vui mừng :

 

“Cô thế trông giống phu nhân, quả nhiên là con ruột thịt mà, sinh đều là mỹ nhân đúc từ một khuôn cả!”

 

Thần Hy mỹ nhân bệnh tật đang sofa, quả thực .

 

Trái ngược với khí chất hồ ly tinh , bây giờ cô mang một vẻ thanh tao, mang cho cảm giác yên bình .

 

Bên đang thảo luận về tướng mạo, còn bên Lưu Băng Đào rơi một giấc mộng.

 

 

Loading...