Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 457

Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:13:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô bé thích nhất là cảm giác ở một , đó là thời gian thoải mái nhất của cô bé.

 

Cho nên nào cô bé cũng thành sớm công việc bà nội giao cho, đó một bóng cây, huyễn tưởng về cảnh tượng cha, trai và chị gái cả nhà sống cùng nữa.

 

Vân Đóa xong việc, nghỉ ngơi một lát, thấy thời gian cũng hòm hòm mới vác cuốc vội vàng về nhà.

 

Hôm nay cô bé lời, cũng đảm đang, vốn tưởng rằng hôm nay sẽ mắng nữa.

 

Nào ngờ cô bé đến cửa bếp một chiếc cốc nước đ-ập trúng thái dương.

 

Không chảy m-áu nhưng sưng vù lên, to như một quả trứng chim cút.

 

Vân Đóa gì khiến bà nội vui, cúi đầu dám .

 

Bà nội hầm hầm, chỉ mặt cô bé mắng xối xả:

 

“Mày là đứa con của con đĩ, đúng là cũng tiện hệt như mày , đừng tưởng cả ngày giả vờ cái vẻ ngoan ngoãn đó thì tao sẽ tưởng mày là đứa trẻ ngoan.

 

Cái nhà chúng mày đứa nào là thứ yên phận cả.”

 

vung tay tát từng cái một Vân Đóa, tức tối mắng tiếp:

 

“Ngày nào cũng giả vờ đáng thương cho ai xem hả, tao thấy mày chính là cố ý bôi nhọ tao, để cả làng đều tao bạc đãi mày, đúng là tâm cơ thật đấy, đồ con đĩ non!

 

Hôm nay tao sẽ cho mày hậu quả của việc giả vờ đáng thương.”

 

Vân Đóa đ-ánh đau nhưng cô bé cố kìm nén để nước mắt chảy .

 

Trong lòng cô bé, nước mắt là thứ vô dụng nhất.

 

Cũng sẽ ai lau vệt nước mắt khi cô bé .

 

Cuối cùng, bà nội cũng trút hết cơn giận, dẫn theo đứa trẻ mà bà nhặt về cùng bàn ăn cơm.

 

Tiểu Cầm, chính là bé gái mà bà nội nhặt về cho em trai bà , vẫn luôn sống cùng bà .

 

Cô bé nhỏ hơn Vân Đóa ba tuổi, năm nay vặn chín tuổi.

 

Có lẽ cô bé thấy Vân Đóa đáng thương, bèn nũng nịu :

 

“Bà ơi, bà cho chị ăn cơm với, hôm nay chị việc cả ngày .” (Vì từ nhỏ học theo Vân Đóa nên cũng gọi là bà, sửa miệng .)

 

“Ăn gì mà ăn, tao đuổi nó ngoài là may lắm .”

 

Bà nội hung tợn lườm Vân Đóa một cái:

 

“Hôm nay nó cơm ăn, ai bảo nó giả vờ đáng thương mặt dân làng, hại tao đám dân làng đó mắng nhiếc một trận, đây là nó tự chuốc lấy.”

 

Vân Đóa thầm nhạt:

 

Hóa là vì mấy dân làng đó nổi hành động của bà nội, bèn tìm đến cửa hộ cô bé vài câu, thế nên mới chọc giận bà nội.

 

Cứ như cho đến tối, Vân Đóa đều ăn cơm.

 

Chị gái học cấp hai, buổi trưa về nhà, chỉ buổi tối mới về.

 

Đáng lẽ hai ngày cuối tuần cô về nhưng giáo viên dạy thêm cho mấy đứa học giỏi như các cô , thứ Bảy cần học nửa ngày ở trường.

 

Buổi tối khi về nhà, cô mang cho Vân Đóa một hộp đồ hộp ngon lành. (Giáo viên cho cô , nỡ ăn nên mang về chi-a s-ẻ với em gái.)

 

Hai chị em ở trong phòng, đợi cho đến tận đêm khuya, khi bà nội và Tiểu Cầm ngủ say mới dám lấy hộp đồ hộp .

 

Chị gái sức hơn, cô phụ trách mở hộp.

 

Miệng hộp đồ hộp là miếng nhôm, chị gái dùng nhiều sức, cuối cùng cũng mở nhưng t.a.i n.ạ.n cũng xảy .

 

Tay của chị gái miếng nhôm cứa rách, chảy nhiều m-áu, cầm mãi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-457.html.]

 

Vân Đóa sợ khiếp vía, lấy khăn mặt băng bó cho chị gái, nhanh chiếc khăn trắng lấm tấm những đóa hồng mai.

 

Các cô đây là cầm m-áu .

 

Nhìn chiếc khăn mặt biến thành màu đỏ tươi, các cô sợ hãi.

 

Vân Đóa gọi bà nội, hy vọng bà thể đưa ít tiền để các cô phòng khám băng bó.

 

mà...

 

“Chát!”

 

“Đồ tiện nhân , mới mấy giờ mà mày đến phiền tao ngủ, tao thấy mày đúng là ch-ết .”

 

Bà nội gọi dậy, lửa giận bốc ngù ngù, tát cho Vân Đóa một cái.

 

Khóe miệng Vân Đóa đ-ánh đau, còn vị tanh nhẹ của m-áu nhưng điều đó quan trọng.

 

Cô bé túm lấy chăn của bà nội, lóc kể lể:

 

“Bà ơi cứu chị với, tay chị rách , chảy nhiều m-áu lắm, cầm .”

 

“Ồ, liên quan gì đến tao?”

 

Bà nội dửng dưng .

 

Nói xong định xuống tiếp tục ngủ.

 

Vân Đóa thấy , đầu tiên trở nên cứng rắn:

 

“Không liên quan đến bà, bà đưa cho cháu ít tiền cha cháu đưa bà , cháu dẫn chị phòng khám băng bó.”

 

Cái xuống của bà nội bỗng bật dậy, bà hất tấm chăn mỏng nhảy xuống giường, cầm chiếc giày tát cho Vân Đóa một trận tơi bời.

 

“Mày còn dám cái đó , tiền thằng cha mày đưa còn đủ cho chúng mày ăn nữa là, mày dám nhắc đến chuyện đó hả.

 

Tao đ-ánh ch-ết cái đồ ăn cháo đ-á bát , tao cho mày đòi tiền , đòi mạng mày thì .”

 

Vân Đóa đ-ánh t.h.ả.m, và trong lòng đều đau, vô cùng lo lắng cho chị gái, vốn dĩ đ-ánh bao giờ cô bé vô cùng thương tâm, thể đến tê tâm liệt phế.

 

Tiếng nhanh ch.óng truyền ngoài, đ-ánh động đến chú hai ở nhà phía .

 

Chú hai thắp đèn pin vội vàng chạy tới.

 

Ông ngăn cản hành vi bạo lực của bà nội, khi rõ nguyên nhân bèn mắng bà nội một trận, móc tiền đưa cho Vân Đóa.

 

Vân Đóa dẫn chị gái đến phòng khám, bác sĩ ở phòng khám , hề vì sự xuất hiện của các cô phiền giấc ngủ mà tức giận.

 

Tuổi thơ của Vân Đóa nhiều cảnh ngộ , đây là chuyện đầu tiên trong nhiều ký ức sâu đậm của cô bé.

 

Lúc đó, Vân Đóa và chị gái con đường tối đen như mực, các cô hề sợ hãi mà cùng huyễn tưởng về tương lai.

 

Chị gái , cô học nữa, cô thuê, đó kiếm thật nhiều tiền để cả gia đình đoàn tụ.

 

Vân Đóa khuyên nhủ chị gái:

 

“Không học thì chỉ thể nhà máy việc nặng thôi, chị nên tiếp tục học .”

 

Chị gái đồng ý.

 

chuyện như ý , năm chị gái học lớp tám, xảy một chuyện vô cùng lớn khiến chị gái nghỉ học.

 

Chương 356 Trừ cô , ai lấy tiền cả

 

Chị gái lớn lên xinh , tuy lớn lên ở nông thôn và cũng bà nội sai bảo nhiều việc đồng áng, nhưng làn da vẫn trắng trẻo.

 

Ở trường cô thuộc cấp bậc hoa khôi lớp, thu hút nhiều bạn nam yêu thích.

 

Loading...