Có lẽ là cha con liền tâm chăng, bên mới thông báo chuyện thì bên Lưu tổng cảm ứng .
Đội trưởng Ngô đành :
“Con trai sốc, lúc đang cấp cứu, nếu khai báo đủ nhanh, lát nữa sẽ xin cho một cơ hội ngoài để cha con gặp mặt một .”
Đây là một điều kiện vô cùng hấp dẫn.
Lưu tổng xuống ghế, ông còn lựa chọn nào khác.
Giây phút thấy con trai sốc, tứ chi ông cứ run rẩy mãi ở những nơi khác thấy.
Đội trưởng Ngô ông đồng ý điều kiện , liền :
“Kể chuyện .”
Lưu tổng vẻ thong dong, nhưng thực chất cả đều toát lên vẻ sợ hãi, ông sợ đứa trẻ thể bước khỏi bàn mổ.
Để nhanh ch.óng kết thúc buổi thẩm vấn, ông từ tốn kể :
“Con trai là một đứa trẻ sinh non, sinh lâu chẩn đoán mắc bệnh tim.
Bác sĩ nó sống quá mười tuổi, qua lời giới thiệu của bạn bè, bắt đầu đầu tư các trường học, quyên góp tiền cho họ.
Yêu cầu chỉ một, đó là mỗi khi một lứa học sinh mới thì sẽ tổ chức khám sức khỏe cho chúng.
đầu tư nhiều tiền bạc, nhân lực, vật lực mảng , nhiều năm trôi qua vẫn tìm phổi tạng tương thích với con trai .
Ngay đó lâu, lúc con trai sắp chạm ngưỡng mười tuổi, phát hiện một trái tim cực kỳ tương thích với nó.
sai thuộc hạ bắt đứa trẻ đó về, chuyện còn cần chắc các cũng , thành công!”
“Trường học những ai tạo điều kiện cho ?”
Ánh mắt Đội trưởng Ngô sâu thẳm.
Chuyện thể nào do một Lưu tổng thành .
Trong trường ít nhất phối hợp hành động cùng ông .
Lưu tổng ngẩng đầu Đội trưởng Ngô một cái, nhạo :
“Anh cũng nhanh nhạy đấy.”
“ , trong trường quả thật đồng phạm của .”
“Tuy nhiên, cho nhé, bọn họ chỉ là đồng phạm của , mà còn là đồng phạm của những khác cần nội tạng nữa.”
“Thế nên là, trừ phi hậu đài của đủ cứng, nếu gì bọn họ . Thế lực của họ nếu riêng lẻ thì lẽ đối phó , nhưng nếu gộp với thì nó lớn lắm đấy.”
Lưu tổng Đội trưởng Ngô một cách chế giễu, như đang : Anh , chức vụ của thấp quá.
Sự kiên định trong ánh mắt Đội trưởng Ngô hề đổi, trầm giọng :
“Giao danh sách đây.”
Lưu tổng dựa một cách bất cần:
“Trong điện thoại của một tệp tài liệu, trong đó thứ cần.”
Ở phía bên của tấm gương một chiều, một đàn ông trung niên với khí thế mạnh mẽ đang .
Sau khi lời của Lưu tổng, ông với phía :
“Đi kiểm tra xem.”
“Rõ, thưa Cục trưởng.”
Lát , đó gật đầu với Cục trưởng.
“Sắp xếp , phân công hành động. Nhất định bắt giữ bộ những tên tội phạm đang ở thành phố quy án.”
“Rõ, thưa Cục trưởng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-449.html.]
“Còn nữa, chịu trách nhiệm liên lạc với cục cảnh sát các thành phố khác, tải danh sách lên.”
Cục trưởng với một khác.
Nhìn những bên cạnh lượt việc, Cục trưởng cũng về văn phòng của .
Chương 349 Vị hiệu trưởng biến mất
Buổi thẩm vấn kết thúc, Đội trưởng Ngô dẫn Lưu tổng đến bệnh viện.
Xét thấy tình hình của đứa trẻ, Đội trưởng Ngô đeo còng tay cho Lưu tổng.
Hai đến cửa phòng cấp cứu thì cửa từ bên trong mở , một bác sĩ mặc đồ vô trùng .
“Ai là nhà của Lưu Tiểu Vũ?”
“, là , Tiểu Vũ nhà thế nào bác sĩ?”
Lưu tổng bật dậy, bác sĩ một cách khẩn thiết, hai tay căng thẳng đặt .
“Xin , chúng cố gắng hết sức.”
Bác sĩ cúi đầu một câu bước qua.
Tai Lưu tổng vang lên một tràng tiếng ù ù, ông loạng choạng lùi vài bước, vịn tường mới gượng vững .
Sau khi tiêu hóa xong lời của bác sĩ, ông tin đây là sự thật.
Ông lao bên trong cửa.
lúc va một nhóm y tá.
Một đứa trẻ g-ầy gò, yên lặng giường, một tiếng động, sắc mặt trắng bệch.
“Tiểu Vũ, ba đến , con mở mắt ba một cái ?”
Ông ngừng vuốt ve má, bàn tay nhỏ bé của con trai, từng tiếng từng tiếng gọi tên con, nhưng bao giờ nhận lời hồi đáp của con nữa.
Một đàn ông kiên cường trưởng thành cứ thế quỳ giường con trai mà đến ch-ết sống .
Bất kể những y tá đó khuyên ngăn thế nào, ông cũng chịu nhích một bước, cứ thế lóc t.h.ả.m thiết.
Bộ quần áo vốn y tá chỉnh tề cho đứa trẻ nay trở nên xộc xệch hành động lay lắc ngừng của ông .
Đội trưởng Ngô thật sự nỡ tiếp, kéo ông dậy, đưa ông tìm bác sĩ.
Bác sĩ giải thích sơ qua tình trạng của đứa trẻ cho Lưu tổng.
Biết chính mũi tiêm thu-ốc mê đó lấy tính mạng của con trai, Lưu tổng hối hận khôn nguôi.
Ông cảm thấy chính hại đứa trẻ, nếu ông tin những gã bác sĩ lang băm đó, nếu ông thúc giục phẫu thuật nhanh ch.óng...
Con trai ông còn cầm cự thêm một thời gian nữa.
Tương tự, ông cũng nảy sinh tâm lý trả thù đối với những trong tổ chức, ông khai hết bộ những gì cho Đội trưởng Ngô.
Ôm lấy hũ tro cốt của con trai, ông nảy sinh ý định ch-ết.
Trong nhà tù đầy một ngày truyền tin tức ông tự sát.
Phía cảnh sát chạy đến trường bắt thì vồ hụt.
Họ lục soát bộ các địa chỉ liên quan đến Hiệu trưởng Lý, nhưng đó như thể bốc khỏi thế gian, tìm thấy một chút dấu vết nào.
Còn những liên lạc ở các khu vực khác cảnh sát đ-ánh cho kịp trở tay, bộ đều bắt giữ quy án.
Khoảnh khắc thấy cảnh sát, mắt họ đầy vẻ kinh ngạc, dường như đang kỳ lạ hiểu cảnh sát là bọn họ...
Cục trưởng khi xong báo cáo của cảnh sát chịu trách nhiệm bắt giữ, chân mày cau :
“Cậu khi các đến nơi thì Hiệu trưởng Lý biến mất ?”
“ , ở nhà ông , trong căn hộ, thậm chí là chỗ nhân tình ông nuôi, chúng đều đến nhưng thấy tăm ông .
Cả chứng minh thư, hộ chiếu và tiền bạc của ông đều vẫn còn nguyên vẹn trong két sắt.”