Lúc Cường T.ử lay tỉnh, lơ mơ một lát, đột nhiên chạm ánh mắt của một đàn ông, liền nhảy dựng xuống giường, lao khỏi phòng ngủ.
Khoảnh khắc thấy Tiểu Như, sợ đến mức dám thở mạnh.
Cẩn thận ôm lấy lòng, “Tiểu Như, Tiểu Như...”
Gọi vài tiếng nhưng nhận hồi đáp.
Anh hoảng loạn hẳn lên, ngón tay run rẩy đưa tới mũi trong lòng, ngón tay làn gió yếu ớt lướt qua.
C-ơ th-ể đang căng cứng của sụp đổ.
Khi ngẩng đầu lên nữa, đôi mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy thái dương, quát lớn:
“Cô rốt cuộc gì cô ?”
“Có chuyện gì cô cứ nhắm đây , cô đối với cô luôn luôn .”
“Tốt thì đúng là thật, nhưng tại thể mãi mãi chứ?”
Lam Nhược nghiêng về phía , một cách ngạo nghễ.
“Biết rõ thích , nhưng cô chẳng bao giờ chịu nhường , như mà gọi là ?”
“Câm miệng, đây là chuyện của , liên quan gì đến cô , tại cô nhằm cô như .”
“Hơn nữa cho dù cô , thì cũng sẽ bao giờ là cô!”
Cường T.ử nhịn cơn thôi thúc đ-ánh mà hét lên.
“Không thì thôi, gấp cái gì mà gấp?”
Lam Nhược của hiện tại còn là Lam Nhược của ngày xưa, sẽ vì một câu của khác mà mất lý trí, như một kẻ ngốc cầu xin, phát điên.
Cô của hiện tại chỉ hủy diệt những thứ thuộc về , như sẽ còn thứ gì loạn tâm trí nữa.
Cô liếc Cường Tử, gợi ý:
“Tiểu Như uống nhiều thu-ốc, cứu cô ?”
Cường T.ử chừng chừng cô , giống như đang cô bớt nhảm .
“Ha ha ha... cũng đúng, hai là cặp đôi thần tiên quyến luyến khiến ngưỡng mộ, đúng là hỏi thừa .”
“Thế , cho một cơ hội.”
“Thu-ốc cô chỉ giải , nếu cứu cô , thì nhảy từ sân thượng xuống , chỉ cho ba phút thôi.”
“Cô...”
Cường T.ử chấn động Lam Nhược, cảm thấy chắc chắn là nhầm , phụ nữ thể thản nhiên câu đó chứ.
Cô thực sự chắc chắn về những gì đang ?
Hay cô chỉ tùy tiện chơi?
Lam Nhược nâng cổ tay lên, đó là một chiếc đồng hồ cơ khí tinh xảo.
Khóe miệng nhếch lên:
“Đã trôi qua ba mươi giây , chắc chắn là động đậy chứ?”
“Nhìn cô gái trong lòng , cô sắp trụ nữa đấy!”
Lam Nhược một cách điên cuồng, nhãn cầu kích động run rẩy thôi.
Cường T.ử Lam Nhược chớp mắt, bây giờ chắc chắn phụ nữ thật, cô thực sự mạng của bọn họ!
Anh nghiến răng:
“Hy vọng cô lời giữ lời!”
“Tất nhiên, xưa nay thích thất hứa!”
Lam Nhược lười biếng tựa sofa, đợi đàn ông bước ngoài.
Cường T.ử cúi đầu hôn lên môi Tiểu Như một cái, khẽ:
“Hãy quên , tìm một khác yêu em hơn.”
Tiểu Như dường như cảm nhận điều gì đó, đôi bàn tay trắng nõn siết c.h.ặ.t lấy vạt áo , lầm bầm năng lộn xộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-439.html.]
Cường T.ử phủ tay lên tay cô, nhẹ nhàng gỡ , dứt khoát bước ngoài.
“Đừng mà...”
Ánh mắt Tiểu Như tán loạn, chuyện gì xảy , cô chỉ cảm thấy sắp đ-ánh mất thứ gì đó quan trọng nhất .
Dùng hết sức lực để nắm lấy, nhưng vẫn gạt .
Lam Nhược ban công, chiêm ngưỡng chiếc đồng hồ cơ khí mà bỏ năm mươi triệu tệ để đấu giá .
Lúc , chiếc đồng hồ đó ánh đèn chiếu rọi, tỏa sáng rực rỡ vô cùng.
Đột nhiên một bóng đen lướt qua mắt, ngay đó phía phát một tiếng động lớn của vật nặng rơi xuống đất.
Lam Nhược lên vui sướng:
“Thật là tình sâu nghĩa nặng nha.”
“Đi thôi!”
Lam Nhược cầm lấy túi xách của , tới cửa, liếc tên vệ sĩ đang kinh hãi, một câu vô cùng chán ghét.
Vệ sĩ theo sát phía , lúc đóng cửa, liếc đất, thắc mắc hỏi:
“Không quản cô nữa ?”
Lam Nhược đầy ẩn ý, :
“Bọn họ ân ái như , để bọn họ cùng ch-ết thì tiếc quá mất.”
“Nếu xót xa cho cô thì mà ở với cô !”
Vệ sĩ xong, hình chấn động, vội :
“Không , là lỡ lời !”
Sau khi bọn họ khỏi, c-ơ th-ể Tiểu Như cũng bắt đầu dần trở nên lạnh lẽo, hai tay cô hướng về phía ban công, ánh mắt nhòe lệ:
“A Cường...” ...
“Chuyện đó, chính là những gì đấy, cảnh sát đến , họ dẫn dắt sai lệch, nhận định chúng là tự sát.”
Tiểu Như khổ.
Người phụ nữ đó việc kín kẽ như , nếu cô là trong cuộc, cô cũng tưởng bọn họ là tự sát .
Chương 341 Gặp
Phòng livestream.
【Người phụ nữ là ở nước ngoài hành hạ đến phát điên chứ?】
【Không thì hủy diệt, gớm thật, chỉ khổ cho cặp tình nhân thôi.】
【Đàn ông thế giới ch-ết hết ? Cường T.ử rốt cuộc điểm gì chứ, ít nhất theo thấy hiện tại, ngoài chuyện si tình , là nhân vật phong vân trong trường, thì cũng chẳng ưu điểm gì khác nhỉ.】
【Đàn ông đời nhiều như , tại cứ bám lấy một buông, bạn với mà náo loạn thành thế . Hủy hoại khác, cũng là hủy hoại chính , đáng ?】
Tiểu Như :
“Sau khi ch-ết, và Cường T.ử mỗi ngày chỉ thể , nhưng thế nào cũng thể chạm .”
“Thầy Thần Hy, ôm bạn trai một nữa, nhớ .”
Cô về phía cửa sổ, đôi mắt vốn đỏ nay càng đỏ hơn.
Thiến Như điểm rơi nước mắt thấp, lúc nức nở đầy mặt, nấc nghẹn hỏi:
“Thầy Thần Hy, chị và khi ch-ết thể ở bên ?”
Thần Hy :
“Là Lam Nhược bọn họ ở bên .”
“Lại là Lam Nhược! Cái phụ nữ độc ác thật đáng băm vằn, vốn chẳng thích cô , mà cứ sấn , thật là mặt dày!”
Cô vô cùng vô cùng tức giận mắng mỏ.
“Không ngờ cho dù hại ch-ết chúng , cô vẫn hài lòng.”
Tiểu Như thất vọng .