Vai của Thiệu Thành ai đó vỗ một cái.
“Chậc, thì dài dòng lắm, công việc bán thời gian nào giới thiệu cho , dạo đang thiếu tiền.”
Thấy đến là bạn cùng bàn, Thiệu Thành thở dài.
Kể từ chuyện đó, ngày nào cũng sống trong thấp thỏm, sợ đó đến trả thù .
Đặc biệt là câu cuối cùng , thường xuyên giày vò , ban đêm mấy giật tỉnh dậy từ ác mộng.
Đã trôi qua một tháng kể từ chuyện đó, mạng một chút tin tức nào, Thiệu Thành đó chắc chắn thả vô tội.
Mấy ngày nay cũng ngóng phận của đó từ những nơi khác, quả nhiên bối cảnh phía lớn, là sự tồn tại mà một cha như thể đắc tội nổi.
Bạn cùng phòng gia cảnh của Thiệu Thành lắm, cần dựa việc thêm để kiếm sinh hoạt phí, nên giới thiệu cho một công việc bán thời gian mà tìm .
Sau khi tan học, Thiệu Thành theo địa chỉ bạn cùng phòng đưa, đến nơi thêm.
Đó là một quán cà phê trang trí sang trọng.
Thiệu Thành liếc mắt là đây là nơi mà hiện tại thể tiêu xài nổi.
Tuy nhiên, ông chủ hào phóng, thù lao đưa hậu hĩnh, một giờ hai trăm tệ, đôi khi khách hàng cũng cho thêm chút tiền tip, một ngày kiếm ba bốn trăm tệ, khi thể đạt tới một hai ngàn tệ.
Một tháng đủ cho sinh hoạt phí của , còn thể tiết kiệm chút tiền.
Việc học chuyên ngành sa sút ở trường cũng vực dậy, thầy giáo đối xử với cũng , vì một sai sót của mà cắt học bổng.
Thiệu Thành bận rộn mỗi ngày, chút lo lắng trong lòng cũng theo đó mà nhạt bớt.
Cuối tuần, tan học thì nhận điện thoại của ông chủ, một nhân viên chính thức trong quán việc gia đình, hôm nay đến , cần đến trực , sẽ trả lương gấp đôi.
Thiệu Thành đồng ý.
Vì là cuối tuần nên quán đông khách, hôm nay Thiệu Thành nhận nhiều tiền tip, vẫn luôn vui vẻ bận rộn đến hơn mười giờ, khi tan còn giúp rửa sạch chén đĩa mới bước khỏi quán cà phê.
Trở về căn nhà cũ nát mà bà nội để cho là hơn mười hai giờ đêm, cầm đồ ngủ nhà vệ sinh.
Lúc , cả sững sờ, m-áu trong nháy mắt như đông cứng .
Trên ghế sofa nhà đang một , tuy ánh sáng rạng rỡ lắm nhưng chỉ một cái liếc mắt thể nhận .
Đây chính là đạo diễn Ngô!
Người tố cáo cục cảnh sát.
Cũng là sẽ chơi ch-ết !
“Chà, mỹ nhân nhỏ đây là sắp đến nên tắm rửa sạch sẽ đợi từ sớm ?”
Người đàn ông hì hì, nhưng nụ chạm tới đáy mắt.
“Sao ông đây?”
Tim Thiệu Thành đ-ập thình thịch, cửa sổ vẫn còn nguyên vẹn.
“Ồ?”
Thiệu Thành theo ánh mắt lão , lão nhếch mép, để tâm :
“Ta chìa khóa mà.”
Lão lấy chìa khóa trong túi , còn lắc lắc mặt Thiệu Thành.
Lần đầu tiên Thiệu Thành cảm thấy thế giới thật sai trái, tại chìa khóa nhà ?
Người đàn ông như sự nghi hoặc của , :
“Rất ngạc nhiên ? Cậu quỳ bò qua đây, sẽ cho .”
Thiệu Thành nghiến c.h.ặ.t răng hàm, hai tay nắm c.h.ặ.t.
Đây chính là bản lĩnh của lão ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-420.html.]
Có thể lặng lẽ sở hữu thứ .
Rõ ràng trôi qua bao nhiêu ngày , tại vẫn chịu buông tha cho ?
Người đàn ông quan sát Thiệu Thành, thấy cúi đầu, dáng vẻ ấm ức dám thở mạnh, lão ha hả.
“Ha ha ha... đang gì ? Chẳng từng ngông cuồng ?”
“Rốt cuộc ông gì?”
Thiệu Thành lấy hết can đảm hỏi.
“Quỳ bò qua đây! Ta thứ ba!”
Ánh mắt nham hiểm của đàn ông khóa c.h.ặ.t lấy Thiệu Thành.
Thiệu Thành là một đàn ông, cũng cần lòng tự trọng, vẫn luôn đó chứ quỳ xuống.
“Bốp!”
Đột nhiên một chiếc tách bay tới, đ-ập trúng trán Thiệu Thành, lập tức những giọt m-áu chảy , nhanh nửa khuôn mặt m-áu nhuộm đỏ.
Thiệu Thành dám lau.
Chỉ liên tục cảnh báo trong lòng, đừng tay, đợi lão xả giận xong sẽ thôi.
Tuy nhiên rốt cuộc vẫn là do nghĩ quá đơn giản.
Người dậy, từng bước về phía Thiệu Thành, rõ ràng là đang nhưng mang đến cho một cảm giác rợn tóc gáy.
Thiệu Thành đến mức run lên, bước chân tự chủ lùi vài bước.
Đột nhiên ôm ngang thắt lưng, thể lùi thêm một bước nào nữa.
Người giống như một con quỷ, cứ thế dùng lưỡi l-iếm láp vết thương trán .
“Thật là xót xa, một lớp da thế trân trọng chứ?”
“Rốt cuộc ông gì? Giận cũng xả , đến lúc chứ?”
Thiệu Thành nén cơn ngứa ngáy, run rẩy .
“Ta viện một tuần mới hồi phục như cũ, bác sĩ nếu nặng thêm chút nữa là phế luôn , xem chút trừng phạt mà đủ ?”
Lão ôm lòng c.h.ặ.t thêm một chút.
Trong nháy mắt, Thiệu Thành liền nhận gì đó đúng, vùng vẫy một chút, áp sát quá gần.
“Đừng cử động, còn cử động nữa lão t.ử sẽ lột sạch ngay bây giờ.”
Đạo diễn Ngô thở dốc, giọng khàn đặc cảnh cáo.
Thiệu Thành bây giờ sợ đàn ông mặt .
Anh ngừng vùng vẫy, trong mắt đầy sự chán ghét và buồn nôn.
Vốn tưởng lão sẽ tiếp tục giày vò , nhưng cứ ôm như một lát xong, đàn ông buông Thiệu Thành , trở ghế sofa.
Đầu thu-ốc l-á lập lòe giữa các ngón tay lão.
Thiệu Thành hề mất cảnh giác, đề phòng lão.
“Cộc cộc!!”
Ngoài cửa đến.
Thiệu Thành đây quen, vì trong trường ai địa chỉ nhà , hơn nữa cũng bạn bè gì, ngoại trừ bạn cùng phòng chuyện đôi chút.
Giống như để chứng thực cho suy đoán của , ba tiếng gõ, cửa mới đẩy .
Ba bốn đàn ông mặc vest , bọn họ cung kính với đạo diễn Ngô:
“Đồ mang đến .”