Cậu nhất định tẩm bổ .
Ăn sáng xong, đến giờ tập trung, theo chỉ dẫn tới sân bay.
Sau khi bay trời vài giờ, cả nhóm thuận lợi hạ cánh xuống Kinh Thị.
Lúc chia tay, Trọng Nghiệp phát cho mỗi một cái bao lì xì giống , thậm chí cả những về cũng chuyển tiền cho của họ.
Mọi cầm lấy bao lì xì đỏ rực, đôi mắt ươn ướt, năm đó chính vì kiếm thêm chút tiền cưới vợ nên mới lừa.
Không ngờ hôm nay kiếm tiền theo hình thức .
Lúc đầu họ nhận, cho đến khi Trọng Nghiệp với họ đây là tiền bồi thường của nước F, họ mới nhận lấy.
Thần Hy vốn định tìm một nơi vắng vẻ để xé rách gian, thẳng về ngôi nhà nhỏ của .
Ai dè xoay Trọng Nghiệp tóm gọn.
Tại nhà Vương thủ trưởng.
“Trường học chắc Tết là sẽ thiện, cô nghĩ xong tên trường ?”
Trọng Nghiệp đối diện Thần Hy, nhấp một ngụm , nhàn nhạt hỏi.
Thần Hy thích lo mấy việc vặt vãnh , đây thích, bây giờ cũng .
Cô tùy ý :
“Chưa, đến lúc đó tùy tiện đặt một cái, hoặc đặt cũng .”
Dù trường học cũng chỉ để dạy vẽ một bùa chú, tăng thêm khả năng tự vệ.
Để khi gặp nguy hiểm đến mức trở nên yếu ớt, đụng một cái là vỡ ngay.
Vương thủ trưởng dùng ngón tay vết chai chà xát thành cốc, kê miệng cốc khẽ thổi thổi, thong dong :
“Không vinh hạnh ?”
Có giải quyết, Thần Hy vui mừng khôn xiết, mỉm :
“Đương nhiên .”
Nghe , Trọng Nghiệp kịp thời khen ngợi:
“Nghe ba cháu lúc bác Vương còn trẻ văn chương lai láng, xem lời đồn sai chút nào ạ.”
Vì hai nhà là chỗ thế giao nên lúc ở riêng họ sẽ tùy ý, cũng sẽ gọi thiết, nhưng trong công việc thì sẽ gọi chức danh của đối phương, cũng trở nên công thức hóa.
Cảnh vệ mang b.út mực giấy nghiên tới.
Vương thủ trưởng loẹt xoẹt sáu cái tên lên bàn .
Lúc thu b.út, ông với Thần Hy:
“Thần đại sư, cô tới chọn một cái .”
Thần Hy cầm tờ giấy lên, xem xét kỹ lưỡng một lượt, cả sáu cái đều , ý nghĩa cũng .
Cô nhắm mắt tùy ý chỉ một cái.
“Học viện Mệnh Vận!”
Chương 316 Trên ghế của
Trọng Nghiệp cái tên một lượt, càng càng thấy thích, cảm thấy cái tên vô cùng hợp với Thần Hy.
Đều liên quan tới vận mệnh.
Thần Hy rõ nơi ngón tay đang chỉ , nhịn mà bật .
Quả nhiên là do vận mệnh đưa đẩy.
Tiền kiếp ở Mệnh Vận Điện, kiếp mở Học viện Mệnh Vận.
Phen , rạng danh văn hóa của bản điện .
Nếu tổ sư khai sáng mà chuyện, chắc sẽ ha hả từ trong mộ đ-á bò , giơ ngón tay cái tặng cô, khen ngợi rằng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-401.html.]
“Thần Hy, con giỏi lắm! Không hổ là đồ t.ử đồ tôn của .”
Sau khi ăn cơm ở nhà Vương thủ trưởng xong, vì Thần Hy đưa những hồn phách thu thập về từng nhà để từ biệt nên cô ở lâu.
Ra khỏi cửa cô trực tiếp xé rách gian trở về ngôi nhà nhỏ của .
Lưu Băng Đào đang bò bàn vẽ bùa chú, ngước mắt lên thấy Thần Hy, liền kích động dậy:
“Sư phụ, cô về ạ!”
Thần Hy khẽ nhíu mày, với bao nhiêu , gọi là sư phụ, mà cứ .
Thôi, tùy .
Chỉ là chuyện mà để Tiểu Nham chắc giận cho xem.
Cũng cũng tới thế giới , nếu tới thì bây giờ đang ở ?
Thần Hy vuốt ve con sư t.ử nhỏ trong lòng, cảm giác lành lạnh trong ngày đông giá rét càng khiến thêm phần buốt giá.
Cô nén cảm xúc , cầm lấy b.út mực Lưu Băng Đào đang dùng để vẽ, một vẽ nhiều bùa chú.
Cô thả bộ hồn phách thu thập trong bình , cả phòng khách đều đủ chỗ .
Thần Hy thu nhỏ họ , miễn cưỡng mới hết .
Lúc cô mới lượt phát bùa chú cho họ, đồng thời giải thích:
“Sau khi bùa chú đốt lên sẽ tiến hành truyền tống, nó sẽ đưa các bạn tới nơi mà tâm trí các bạn đang hướng về.”
“Đến lúc đó khi từ biệt họ xong, sẽ quỷ sai đón các bạn đầu thai, nhớ kỹ đừng những chuyện thừa thãi.”
Họ liên tục gật đầu, đồng thời cảm ơn Thần Hy cùng đốt tấm bùa trong tay.
Tiễn họ xong, Thần Hy mở phòng livestream lên.
【Thần đại sư, cô bận xong ? Sao nghỉ ngơi thêm một lát?】
【 đó, trận chiến hôm qua xem thật sự là quá . Nếu sợ gây ảnh hưởng cho cô, đăng lên mạng .】
【Thần đại sư, ngôi trường cô đó xây xong ?】
“Ừ, xong , chắc là Tết sẽ chiêu sinh học viên.”
“Nếu ai quan tâm thì hoan nghênh tới báo danh nhé.”
Thần Hy mỉm .
Biết tin trường học sắp chiêu sinh học viên, vô cùng hưng phấn.
Tốc độ cuộn của b-ình lu-ận vô cùng nhanh, cần cũng cư dân mạng đang gì.
Thần Hy nhấn một túi phúc phát ngoài, :
“Được , hãy thu xếp tâm trạng kích động một chút, bây giờ chúng bắt đầu quẻ xem hôm nay nhé.”
Người giành túi phúc là một đàn ông ngoài ba mươi tuổi, vẻ mặt mệt mỏi, tóc bết dầu, khóe miệng ngậm một điếu thu-ốc.
Thấy video kết nối, rít mạnh một , ném phần thu-ốc còn xuống đất lấy chân di di.
Giọng khàn khàn vang lên:
“Chào Thần đại sư, tên là Lưu Hữu, haiz, cũng thế nào nữa.”
Anh vuốt ngược mái tóc một cái, vẻ mặt khó xử.
Thần Hy chú ý tới một chút quỷ khí mỏng manh, chắc hẳn là cách đây lâu từng ở chung một gian với hồn ma, nghĩ chuyện hôm nay cũng là vì chuyện mà tới.
Cô dịu dàng :
“Không , cứ kể sơ qua về những chuyện gặp gần đây là .”
Nghĩ tới những gì trải qua trong thời gian qua, Lưu Hữu càng thêm phiền não.
“Khoảng thời gian chẳng là tiết Đông chí , đó đưa vợ về quê tảo mộ.
Hôm đó chúng lái xe , tối ăn cơm ở nhà bà nội, lúc về là chín mười giờ đêm .