Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 386

Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:01:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu về ?”

 

Liễu Thành đang sách, ngẩng đầu Tiểu Hoàng.

 

Theo lý mà , kỳ nghỉ đông, ký túc xá thường , nhưng gia cảnh Liễu Thành khá khó khăn, để tự kiếm sinh hoạt phí, tìm một công việc thêm kỳ nghỉ đông ở gần trường, đồng thời xin trường cho phép rời khỏi ký túc xá, như thể tiết kiệm một khoản chi phí thuê phòng.

 

Đầu óc Tiểu Hoàng lúc chỉ là việc Thần Hy biến thành , thấy lời Liễu Thành , càng nghĩ càng thấy Thần Hy chắc chắn là thần tiên hạ phàm.

 

Nếu , tại cùng là nhân dân Hoa Quốc, mà cô nổi bật như thế, còn những kỹ năng mà bọn họ đều .

 

Liễu Thành nhận câu trả lời, nhíu mày bạn cùng phòng, vốn dĩ tưởng rằng sẽ thấy một khuôn mặt đau khổ tuyệt vọng, ngờ thấy một như mất hồn.

 

“Cậu ?”

 

Liễu Thành đ-á một cái, khó chịu hỏi.

 

Tiểu Hoàng lúc mới sực tỉnh, nắm c.h.ặ.t lấy tay Liễu Thành, phấn khích :

 

“Cậu đoán xem thấy gì?”

 

“Thấy ma ?”

 

“Không , thấy Thần đại sư xuất hiện giữa trung, đó xoẹt một cái biến thành một khác.”

 

Cậu khua tay múa chân mô tả, cả tràn đầy sức sống.

 

“Cậu , và cô giống kinh khủng, cứ như đúc từ một khuôn . Ngay cả camera an ninh cũng phát hiện , trời ạ, đúng là thần sầu...”

 

“Cô chắc chắn là thần tiên, đặc biệt xuống trần gian để cứu rỗi những đơn thuần như chúng đấy.”

 

Càng nghĩ càng thấy phát hiện một bí mật động trời, Tiểu Hoàng càng hưng phấn hơn, siết c.h.ặ.t t.a.y Liễu Thành.

 

Trời ạ, chuyện với tiên nữ, chuyện đủ để khoe khoang với thế hệ , thậm chí là nữa... .

 

“Hì hì... Cảm ơn nhé, em , nếu gặp Thần đại sư bằng xương bằng thịt . Thật sự cảm ơn nhiều lắm, lát nữa bao.”

 

Tay Liễu Thành đau thấu xương, lúc cuối cùng hiểu tại kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhắm trúng Tiểu Hoàng.

 

Sức lực của thằng nhóc thật sự dạng !!

 

“Cậu buông tay , tay sắp phế !”

 

“À, xin , xin ... đợi dọn dẹp xong, chúng ăn, trả tiền. Đừng giành với đấy, giận đấy.”

 

Sân bay nước F.

 

Một thiếu niên đội mũ lưỡi trai từ lối bước .

 

Quét mắt đám đón khách phía đối diện, một biểu ngữ lớn tên của Tiểu Hoàng, trong đó còn một cô gái ôm một bó hoa đang vẫy tay với .

 

Thần Hy cô gái chính là Tinh Tinh , mỉm tới.

 

“Tiểu Hoàng, cuối cùng cũng tới , em nhớ ch-ết .”

 

Tinh Tinh xong định lao lên ôm Thần Hy.

 

Thần Hy nghiêng , khéo léo tránh cái ôm của cô , “Ở đây đông , chúng chú ý hình tượng chút.”

 

Tinh Tinh cho ngẩn , gượng gạo bảo:

 

“Anh vẫn nhút nhát như nhỉ, thôi, em đưa ăn, đó chúng qua chỗ xem thử.”

 

Một tiếng , tại tầng thượng của một khách sạn năm .

 

Tinh Tinh xót tiền Thần Hy gọi một tràng dài đồ ăn, “Hai chúng hình như ăn hết nhỉ.”

 

Thần Hy :

 

“Không , ăn hết chúng gói mang về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-386.html.]

 

Lúc nãy khi tìm chỗ ăn, Thần Hy tra mạng , đồ ăn ở nơi đắt nhất và cũng là ngon nhất.

 

cũng tiền của , nên cô cứ thế mà đề nghị thôi.

 

Còn Tinh Tinh, vì để giữ vững hình tượng của , dù vô cùng xót xa nhưng vẫn dẫn tới đây.

 

Chắc hẳn cô tưởng Tiểu Hoàng là một nội liễm, dù đến nơi cũng dám buông thả mà gọi món.

 

bây giờ ở đây là Thần Hy, khiến sự tính toán của cô đổ sông đổ biển.

 

Thần Hy một miếng gan ngỗng, một miếng thịt bò...

 

Tinh Tinh còn kịp động nĩa, đồ ăn bàn chẳng còn bao nhiêu.

 

bỏ tiền ăn gì, sắc mặt ngày càng đen .

 

Khóe miệng Thần Hy khẽ nhếch lên, gắp một chút đồ thừa bỏ bát Tinh Tinh, ân cần :

 

“Ây da, Tinh Tinh em ăn ?”

 

Thái dương Tinh Tinh giật giật, nặn một nụ :

 

“Em đói, ăn no là .”

 

Ăn no sẽ tống hầm mỏ việc, cho mệt ch-ết !

 

Chương 305 Mua sắm điên cuồng

 

“Tinh Tinh, bây giờ chúng đến chỗ luôn ?”

 

, nếu muộn, em sợ mất suất mất, lúc cũng dễ tìm việc mới .”

 

Tinh Tinh thúc giục, hận thể kéo lên xe ngay lập tức.

 

Đứng cửa xe, Thần Hy chịu lên nữa, chút khó xử :

 

vội quá, đ-ánh rơi đồ xe taxi mất , cứ thế mà qua đó thì lắm, đến cả quần áo cũng .”

 

Tinh Tinh gần như phát điên, cố nhịn xuống:

 

“Vậy thế nào?”

 

Thần Hy lập tức phấn chấn hẳn lên, “Chúng mua sắm !”

 

Thấy cô đồng ý, cô thất vọng :

 

“Tiền của nhiều lắm, em cứ ứng giúp nhé, đợi kiếm tiền sẽ trả cho em, thấy ?”

 

Khóe miệng Tinh Tinh giật giật, mắt bốc lửa nhưng đè nén xuống.

 

so sánh với những lợi ích sẽ nhận , chút chi phí hình như cũng thành vấn đề, liền nặn một nụ , :

 

“Được , em một cửa hàng, chúng qua đó .”

 

Thần Hy cũng , dù cô cũng chỉ đang vờn cho vui thôi, đợi khi gần đủ , cô tự nhiên sẽ theo cùng tới hầm mỏ mà Tinh Tinh sắp xếp cho Tiểu Hoàng.

 

Đến lúc đó sẽ phối hợp với mà phía Trọng Nghiệp phái tới, một mẻ hốt gọn, đưa bộ đồng bào Hoa Quốc ở hầm mỏ về nhà.

 

Trong hầm mỏ.

 

Hàng ngàn hàng vạn thanh niên trần, những đôi giày rách nát, là vô vết roi và sẹo d.a.o, bọn họ bước loạng choạng việc.

 

mệt đến mức ngã quỵ xuống đất, vẫn vật lộn bò dậy.

 

Bởi vì bọn họ nếu chậm một giây thôi, sẽ quất một roi.

 

Bị đ-ánh đ-ập lâu ngày, khiến bọn họ hiểu rằng dù mệt ch-ết cũng lười biếng, lười biếng thì sẽ sống bằng ch-ết.

 

 

Loading...