Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 385

Cập nhật lúc: 2026-02-17 15:01:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sự cứu rỗi mà tưởng là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o triệt để.

 

Nói chừng còn là một kẻ độc ác lấy mạng .

 

Những sự thấu hiểu, dịu dàng đây đều là giả tạo, là mồi nhử để săn bắt con mồi.

 

bắt đào than!

 

Làm thế, là ngưỡng mộ việc từ nhỏ ruộng, sức lực lớn ?

 

Liễu Thành thấy tinh thần bạn , đoán là đả kích, đây mỗi khi Tiểu Hoàng buồn phiền, với tư cách là bạn bè đều sẽ tiến lên an ủi vài câu, nhưng .

 

Con chỉ khi tự gánh vác một chuyện thì mới dần dần trưởng thành, mới việc theo cảm tính, mới học cách phân biệt đúng sai.

 

Nỗi u uất trong lòng tan biến, thở dài một tiếng, hỏi Thần Hy:

 

“Thần đại sư, bây giờ thế nào? Cô nàng đó chắc chắn chỉ lừa gạt Tiểu Hoàng.”

 

Nghĩ đến việc còn những đồng bào khác đang ở nơi đó lao dịch, sống bằng ch-ết, lẽ trong lòng họ vẫn đang mong chờ ai đó đến giải cứu họ, điều khiến Liễu Thành, luôn nhận sự giúp đỡ của khác, thấy nên tay giúp đỡ một chút.

 

Dù năng lực của hạn, cũng đóng góp một chút sức lực mọn.

 

Phải để những đó rằng, đất nước của họ họ đang chịu khổ, và cũng hề từ bỏ họ, để họ giữ lấy một chút hy vọng, c.ắ.n răng chờ đợi sự cứu rỗi của đất nước.

 

Chứ từ bỏ hy vọng ch-ết nơi đất khách quê .

 

“Thần đại sư, cần báo cảnh sát xử lý ?”

 

Bọn chúng dám trắng trợn như thì chắc chắn là sợ cảnh sát, cách khác, chúng tin rằng cảnh sát cách nào bắt chúng, dẫu nạn nhân ban đầu cũng là chủ động và tự nguyện nước ngoài, chẳng ai ép buộc họ qua đó cả.

 

khi qua đó, để biến họ thành nhân lực lao động hợp pháp thì nhiều cách, ví dụ như ép buộc ký hợp đồng...

 

Còn về nội dung hợp đồng, chắc chắn là biến hành vi phạm tội của chúng thành hợp pháp, nếu thêm một cái hợp đồng mấy chục năm, tiền vi phạm nọ thì trực tiếp vắt kiệt sức mỏ than luôn.

 

Thần Hy trả lời ngay câu hỏi của họ mà gửi tin nhắn cho Trọng Nghiệp.

 

Rất nhanh nhận phản hồi, Thần Hy nhướng mày, mỉm với Liễu Thành và :

 

“Chuyện , nhận. Đến lúc đó sẽ đưa các bạn xem cái mỏ than đen tối đó, còn về những nạn nhân nước khác, thể đảm bảo an cho họ, nhưng của nước Hoa chúng , sẽ đưa tất cả về an .”

 

“Thần đại sư, cần nữa ?”

 

Tiểu Hoàng vẫn còn sợ hãi hỏi.

 

sợ, nhưng nếu Thần Hy cần, sẵn sàng xông pha!

 

Chương 304 Một Tiểu Hoàng giống hệt

 

“Tiểu Hoàng chắc chắn là , nhưng thì cần nữa.”

 

Thần Hy Tiểu Hoàng, mỉm .

 

“Hả?”

 

Tiểu Hoàng hiểu mô tê gì cả, mờ mịt gãi gãi gáy.

 

Liễu Thành lờ mờ cảm thấy lời Thần Hy hàm ý khác, “Thần đại sư, ý của cô là...”

 

, chính là ý đó.”

 

Thần Hy nháy mắt , vẻ mặt đầy tinh quái.

 

Chuyến bay sắp đến giờ kiểm soát vé , thời gian chờ đợi ai, lỡ chuyến Thần Hy tốn tiền mua vé .

 

“Được , buổi livestream hôm nay đến đây là kết thúc, hai ngày nữa sẽ đưa các bạn xem một trò , bái bai.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-385.html.]

Nơi Thần Hy đến là một tổ chức lớn, thành viên bên trong cũng đông, mỗi đều trang v.ũ k.h.í hạng nặng, để tránh lãng phí thời gian, Thần Hy đưa cả Tiểu Ảnh theo.

 

Tiểu Hoàng đợi ở sân bay, lo lắng thôi, thấy những xếp hàng dần thưa thớt , mà Thần Hy vẫn đến.

 

Lần thực sự nữa?

 

Kéo theo chiếc vali cũ kỹ, tới lui trong sân bay, thu hút ít ánh tò mò của những ngang qua.

 

Vốn dĩ định trường, nhưng Liễu Thành nhất quyết bảo đợi Thần đại sư ở đây.

 

Còn gì mà Thần đại sư định chơi một trò , cần giấy tờ của .

 

với cách xa như , Thần đại sư căn bản thể nào đuổi kịp chuyến bay .

 

Dù cô bay thì cũng sẽ lỡ thôi.

 

Tiểu Hoàng càng đợi càng thấy chuyến bay Thần Hy đuổi kịp , tìm một chỗ dựa tường bệt xuống, định nghỉ ngơi một lát, lúc nãy vì chuyện của Tinh Tinh nên tinh thần chút mệt mỏi.

 

“Làm gì thế? Đằng nhiều ghế ?”

 

“A!!!!”

 

Đột nhiên thấy bên cạnh chuyện với , Tiểu Hoàng giật nẩy nhảy dựng lên, hét to một tiếng.

 

Chỉ thấy nơi ở từ từ xuất hiện một vòng xoáy khí, đó một cô gái trẻ từ bên trong bước .

 

Tiểu Hoàng dụi mạnh mắt, “Thần đại sư, cô bay đến ?”

 

“Hừ, tất nhiên là !”

 

Thần Hy mỉm , đang ngơ ngác .

 

Ngón tay thon dài ngoắc ngoắc về phía :

 

“Đưa đồ đây, thì thực sự kịp .”

 

“Ồ... đưa cho cô.”

 

Tiểu Hoàng thoát khỏi cơn chấn động, vội vàng đưa giấy tờ tùy và vé máy bay cho Thần Hy.

 

Thần Hy liếc qua một lượt, ghi nhớ bộ thông tin, đó uống một viên đan d.ư.ợ.c.

 

Tiểu Hoàng trợn tròn mắt, giản trực thể tin nổi mắt nữa, đây là xuất hiện một khác ?

 

“Đậu mịa, thể như !”

 

Cậu kích động vòng quanh ngắm một khác, thế nào cũng thấy giống hệt chính .

 

“Được , đừng nữa, thời gian chờ đợi ai, điện thoại cũng đưa cho luôn, đợi về sẽ trả cho .”

 

Tiểu Hoàng ngoan ngoãn dâng bằng hai tay chiếc điện thoại của :

 

“Cô cầm lấy!”

 

Thần Hy mỉm :

 

“Không sợ tìm ?”

 

“Sợ gì chứ, bạn bè, ngoài Liễu Thành thì chẳng ai tìm .”

 

Cậu chút hụt hẫng.

 

Hàng mi Thần Hy khẽ động, cô đội một chiếc mũ lưỡi trai, kéo thấp xuống, “Ừm, chiếc điện thoại cứ tạm thời dùng , đến lúc về chúng sẽ đổi .”

 

Xã hội hiện nay điện thoại thì đúng là nửa bước khó , để gián đoạn việc giao lưu sinh hoạt bình thường của , Thần Hy đưa chiếc điện thoại dự phòng mới mua cách đây lâu cho Tiểu Hoàng.

 

Tiểu Hoàng nhận lấy, tiễn Thần Hy hướng về phía cửa kiểm soát vé, thuận lợi qua cửa an ninh, mãi cho đến khi bóng dáng biến mất mới rời khỏi sân bay.

 

Loading...