Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 365

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:59:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực Thần đại sư , cô bé , trong trường là truyền thuyết về cô , chỉ là cô bé chỉ lo học tập, tìm hiểu sâu, một nữa thấy tên của , cô bé định tin tưởng bạn một .

 

Không ngờ chính là một tin tưởng , vô tình cứu mạng .

 

Đợi chuyện kết thúc, cô bé nhất định cảm ơn bạn thật mới !

 

Điềm Điềm và cô bé lúc đều bình tĩnh lắm, Thần Hy cố ý cho họ vài phút để bình tâm , mới mở miệng :

 

“Điềm Điềm trả tiền cho chị , nhưng nếu bà bằng lòng quyên góp cho những cần giúp đỡ thì chị luôn hoan nghênh sự gia nhập của bà.”

 

Đây cũng coi như là một tầng lớp phá tài tiêu tai khác.

 

Mẹ Điềm Điềm , lập tức đồng ý:

 

“Cái đó là đương nhiên , đây là việc thiện, chúng sẵn lòng mà, dù năm nào chúng cũng quyên góp nhiều tiền.”

 

【Yên: Dì ơi, thì quá, hoan nghênh dì gia nhập, đây là đầu tiên từ đến nay Thần đại sư mời gia nhập quyên góp đấy.】

 

Với tư cách là trạm trưởng trạm cứu trợ, thấy nhà tư bản tương lai thì chắc chắn đầu tiên hoan nghênh .

 

Mẹ Điềm Điềm chọc một tiếng:

 

“Ừm, sẽ liên lạc với cô.”

 

Sao cứ cảm giác mắc lừa, nhưng cả, chỉ cần thể cứu mạng con gái, thì tiền bỏ là xứng đáng.

 

“Thần đại sư, xin hỏi tiếp theo chúng cần những gì ?”

 

“Đợi!”

 

Thần Hy thản nhiên .

 

Điềm Điềm và bình tĩnh nổi nữa, chữ “đợi” ý gì?

 

Họ rõ ràng ý nghĩa của từ , cũng cách đặt câu, nhưng tại thốt từ miệng đại sư khó hiểu đến thế?

 

Nhìn ánh mắt ngơ ngác của họ, Thần Hy dậy, mặc đại một bộ đồ ngủ hoạt hình chần bông ba lớp, khỏi cửa phòng ngủ.

 

“Các ở nhà đợi chị, chú ý an .”

 

Ồ? Hóa là ý , ngờ đại sư còn là một hài hước.

 

Chỉ là sự hài hước khiến mệt mỏi quá. Hy vọng đại sư chỉnh đốn !!

 

“Thần Hy, định ?”

 

Tiểu Ảnh kinh ngạc hỏi.

 

mới về, ghế sô pha còn kịp ấm m-ông, thấy Thần Hy mặc đồ ngủ định ngoài.

 

Lưu Băng Đào cũng ngạc nhiên, Thần Hy chẳng vô cùng sợ lạnh đều khỏi cửa ?

 

Hôm nay xảy chuyện gì khẩn cấp ?

 

Hôm nay cái cửa là nhất định .

 

Bốn con mắt đồng loạt về phía , Thần Hy trao một nụ hảo:

 

“Ừm, chút chuyện cần xử lý, tớ sẽ về sớm thôi.”

 

Chương 288 Em ngoan

 

Thần Hy đây đều dẫn theo Tiểu Ảnh việc, nhưng là tự ngoài, Tiểu Ảnh khỏi hỏi:

 

“Không cần tớ cùng ?”

 

“Cậu mới về, ở nhà nghỉ ngơi một chút .”

 

“À đúng , tớ ăn lẩu hải sản .”

 

Thần Hy xong câu , liền biến mất tại chỗ.

 

Lưu Băng Đào nuông chiều, với Tiểu Ảnh:

 

“Anh siêu thị một chuyến mua chút hải sản sư phụ thích ăn, lát nữa em xuống bếp nhé.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-365.html.]

Nói xong, cũng ngoài.

 

Tiểu Ảnh căn căn hộ trống , rơi trầm tư.

 

Sau khi tắt video, Điềm Điềm sợ chịu nổi, bèn gợi ý:

 

“Mẹ ơi, chúng đợi đại sư , mặc dù tốc độ của chị nhanh, nhưng dù cũng ở cùng một thành phố.”

 

Trước đây cô bé bạn học , Thần đại sư là một thần nhân thể bay trời, giống như trong phim tiên hiệp .

 

Mẹ Điềm Điềm bao lâu, vẻ mặt căng thẳng lấy điện thoại , :

 

“Không , gọi cha con về, chúng là hai phụ nữ âm khí nặng, cha con trung hòa một chút, như ác quỷ phần nào sẽ kiêng dè.”

 

Điện thoại reo mấy tiếng ai máy, chắc là bên đang bận.

 

Điềm Điềm thấy ngày càng lo lắng, trấn an:

 

“Mẹ ơi, tốc độ của Thần đại sư thực sự nhanh, chúng đợi thêm một lát nữa , cha bây giờ chắc chắn đang bận, cho dù ông về cũng giúp gì nhiều.”

 

“Vậy ? Thế thì chúng đợi thêm chút nữa.”

 

Ánh mắt hoảng loạn, rõ ràng là sợ cực kỳ, nhưng con gái lo lắng nên cố gắng kiềm chế.

 

giường, hai bàn tay ngừng xoa xoa, lớp da mu bàn tay bà vò đỏ ửng.

 

Điềm Điềm cảm thấy nếu còn xoa nữa nhất định sẽ rách da.

 

Cô bé nắm lấy tay , cố gắng khiến khóe miệng nhếch lên, giọng điệu kiên định :

 

“Mẹ ơi. Tin con , con sẽ .”

 

Trong mắt con gái đầy vẻ kiên định, bỗng thấy một sự khích lệ.

 

Có lẽ con gái thực sự sẽ bình an vô sự!

 

Trái tim hoảng loạn yên tĩnh một chút.

 

“Bính boong, bính boong!”

 

Ngoài cửa vang lên tiếng chuông.

 

“Có gõ cửa.”

 

Mẹ mừng rỡ vô cùng, dậy định mở cửa:

 

“Cũng chừng là cha con về .”

 

Điềm Điềm cảm thấy đúng, giật lấy , vô cùng cảnh giác:

 

“Có lẽ cha .”

 

Mẹ cau mày, nghĩ thì đúng là như , chồng bà ngoài sẽ tự mang theo một chiếc chìa khóa, bao nhiêu năm nay ông đều tự mở cửa , cho nên ngoài cửa khả năng thực sự là chồng!

 

Người gõ cửa giống như trong nhà , cứ liên tục nhấn chuông cửa.

 

Vì tò mò, vỗ vỗ lòng bàn tay con gái, bảo cô bé yên tâm, tự đến bên cửa, ngoài qua mắt mèo.

 

Người bên ngoài giống như cảm ứng mà nở một nụ âm u về phía mắt mèo:

 

“Mở cửa , là chị em của bà đây.”

 

Mẹ Điềm Điềm nụ đó cho giật , càng dám mở cửa.

 

Người trông giống bạn của bà, nhưng tuyệt đối bạn của bà.

 

“Hừ, bà mời ?”

 

Mẹ Điềm Điềm sợ đến mức nhũn cả chân, gọi con gái:

 

“Điềm Điềm, đỡ một tay.”

 

Điềm Điềm thấy dáng vẻ của , trong lòng hiểu rõ bên ngoài nhất định là chuyện gì đó, hai lời đỡ lấy nhanh ch.óng về phía phòng của bà.

 

Sau khi trong, để đề phòng, cô bé vẫn khóa trái cửa phòng.

 

 

Loading...