Tiếp đó là sự giận dữ bật dậy:”
Cậu điên ? Cậu đang gì ?
“”
Tớ đương nhiên đang gì, tớ đang dạy dỗ kẻ ăn cháo đ-á bát mà.
“
Đông Đông xoa xoa bàn tay đ-ánh xong, đ-ánh giữa mùa đông thế , bản quả nhiên cũng thấy đau.
Cô xui xẻo :”
Da mặt dày thật đấy, chấn động đến mức tay tớ cũng đau!
“
Tiểu Ngọc đang tiêu hóa ý nghĩa trong lời của Đông Đông, bỗng nhiên nh.ụ.c m.ạ bằng lời , tức giận đến mức mắt đỏ sọc, dữ tợn lườm Đông Đông, bộ định lao lên liều mạng.
Đông Đông”
Xì “ một tiếng, cho đối phương cơ hội, tung một cú đ-á bay , đạp ngã đối phương xuống đất.
Nhân đà lên Tiểu Ngọc, ép c.h.ặ.t khiến cô thể động đậy.
Quản gia thấy , lo lắng thôi, hai chẳng quan hệ , xảy mâu thuẫn, còn đ-ánh nh-au thế .
Ông tiến lên định can ngăn:”
Thưa bà, gì thì bà cứ bình tĩnh , động thủ .
“”
Cút ngoài, nếu tớ đ-ánh cả ông đấy!
“ Đông Đông lộ vẻ hung ác, lườm quản gia khiến ông lạnh sống lưng.”
Cái... cái...
“ Ông đành rụt bàn tay sắp chạm họ .
Tiểu Ngọc với tư cách là chủ nhà nhưng Đông Đông cũng là phụ nữ như áp đảo đ-ánh đuổi, mất mặt mặt hầu, cũng quát mắng quản gia:”
Cút ngoài!
“”
Ờ...
“ Quản gia kinh ngạc bà chủ nhà gương mặt đỏ bừng, rõ ràng là đè nhẹ, vốn dĩ tưởng bà sẽ bảo cứu, ngờ cũng bảo ngoài, đành ngoan ngoãn lời .
Có lẽ những giàu thích chơi trò thú vị gì đó mà họ hiểu nổi chăng?
Cuối cùng còn tiện tay khép cửa lớn .
Quản gia canh ngoài cửa lớn, một cách tâm huyết:”
Hy vọng hai bạn chơi vui vẻ nhé! sẽ canh gác ở đây thật !
“
Đây là ý nghĩ chân thành từ tận đáy lòng của ông !
Đông Đông ngờ tên quản gia chu đáo như , thế là càng nể nang gì, tát từng cái một mặt, Tiểu Ngọc.”
A, điên , dám đ-ánh tớ, tớ liều mạng với !
“
Tiểu Ngọc đ-ánh đến mức tức quá hóa liều, bỗng chốc lấy sức lực, hất văng , lên Đông Đông, trút một trận đòn lên Đông Đông.
Hai cứ thế lăn lộn qua , đ-ánh tớ, tớ đ-ánh , cuối cùng mệt lử vật đất thở hổn hển!
Đông Đông dù đây cũng từng tập tán thủ một thời gian, đ-ánh nh-au tuy cũng thương nhưng so với Tiểu Ngọc thì vẫn còn nhẹ chán.
Cô về phía Tiểu Ngọc đang sưng vù như đầu heo, nhịn :”
Hahaha, thật là sảng khoái, giờ trông cứ như con lợn con !
“
Tiểu Ngọc tức giận trừng mắt nhưng cử động cơ mặt là đau đến nhe răng trợn mắt:”
A... đau quá...
“”
Đáng đời!
“ Đông Đông chán ghét liếc một cái dậy.”
Tại hại tớ? Tớ tự thấy hề với dù chỉ một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-huyen-hoc-livestream-xem-boi-ai-ngo-lai-phi-thang-luon/chuong-345.html.]
“
Tiểu Ngọc đến đây, nếu còn hiểu tại cô đến đây thì đúng là đồ ngốc .
Dứt khoát giả vờ nữa, gắng gượng dậy, khẽ vài tiếng, :”
Bởi vì bằng tớ, nhưng sống hơn tớ, đó chính là tội của !
“”
Rõ ràng những cuộc sống hỗn loạn đáng lẽ là do gánh chịu mới đúng, bằng tớ, thông minh bằng tớ, cũng năng lực bằng tớ, dựa cái gì mà thể sống hạnh phúc như , còn tớ ưu tú như thế, thông minh như thế, dựa cái gì mà tớ chịu những trắc trở .
“”
Chuyện công bằng!
“”
Hơn nữa ?
“”
Mỗi đăng ảnh gia đình du lịch, ảnh tụ tập, trong lòng tớ thêm một phần hận thù đối với .
“”
Cậu vui vẻ như thế, chồng cúi đầu , trong mắt đầy rẫy sự yêu chiều, thật khiến ghen tị, còn chồng cũng đối xử với như thế, gần như coi như con gái ruột mà nuôi nấng, nấu cơm cho , để tay dính chút nước bẩn nào, quan tâm săn sóc từng chút một.
“”
Dựa cái gì mà những tớ gặp là hạng quái đản, chuyện công bằng, ?
“
Quả nhiên giống hệt những gì Thần Hy , đôi khi hạnh phúc của khác cũng là một cái tội!
Đông Đông ánh mắt lộ vẻ thương hại,”
Cậu thật đáng thương!
“
Chương 272 Không trân trọng sẽ mất
Khoảnh khắc , Đông Đông cảm thấy thứ với Tiểu Ngọc đều trở nên vô nghĩa.
Cô phủi m-ông dậy, khinh bỉ đất:”
Cậu chỉ thấy những gì thấy, mà hề nhận sự nỗ lực của tớ. Tớ tuy ưu tú bằng , nhưng tớ cũng kém cỏi, hơn nữa tớ dễ thỏa mãn, giống dã tâm bừng bừng, đó chính là sự khác biệt giữa chúng .
“”
Cậu ngưỡng mộ quan hệ giữa tớ với chồng và chồng , nhưng rằng tớ cũng đối xử với họ như , đó gọi là lấy lòng đổi lòng.
“”
Còn thì , thế nào? Cậu tự hỏi lòng xem, bao giờ hạ thấp cái cao ngạo của xuống để tiếp nhận khác ?
“”
Mối quan hệ giữa chúng đến đây thôi, từ nay đường ai nấy , tớ bạn như . Còn những gì tớ bỏ đây, cứ coi như đem cho ch.ó ăn!
“
Đông Đông về phía cửa lớn:”
Thật nếu vô ý đem vận xui cho tớ, tớ sẽ trách , còn sẵn lòng gánh vác , nhưng nên cố ý nhắm tớ.
“”
Cậu tự giải quyết cho !
“
Cánh cửa lớn mở , cơn gió tuyết mang theo lạnh từ bên ngoài ào ào tràn , Tiểu Ngọc rùng một cái.”
Tớ !”
Cô về phía bóng dáng màu đỏ biến mất, cam tâm, hét lớn lên.
Vì chuyện vạch trần, Đông Đông cắt đứt quan hệ với cô , mà cô vì chuyện tâm trạng vốn , bắt đầu chìm đắm trong những cảm xúc tiêu cực suốt ngày.
Dần dần vận khí trộm cũng dần biến mất, cô bắt đầu trở nên bất hạnh.
kế hoạch đó với chồng vẫn tiến hành đều đặn, một tuần , bác sĩ thông báo cô mang thai.
Cô vô cùng vui mừng, về nhà báo tin cho chồng.
Thế nhưng ngờ đợi một bí mật kinh thiên động địa.
Hóa chồng cô hồi trẻ một đứa con với bạn gái cũ, vì quan hệ hòa hợp nên chia tay, chỉ là hai đăng ký kết hôn nên lúc Tiểu Ngọc và đăng ký kết hôn thì hề .
Lần chồng cô dám chuyện , chẳng qua là vì nắm thóp cô dám đòi chia tay, bởi vì bác sĩ đây là cơ hội duy nhất để cô !